Cố Ngưng hoảng loạn lắc đầu: “Không , em , em cứu, , em .”
Giọng nam âm lãnh phía hỏi y vì cứu , giọng nữ lạnh lẽo phía cũng hỏi y vì cứu cô.
Cố Ngưng nguyên tại chỗ, giọng của An Như vang lên như ma âm, quẩn quanh bên tai y: “Vì ? Vì c.h.ế.t , là ? Anh cái loại ác ma , hung thủ g.i.ế.c xứng đáng gặp báo ứng, vì kẻ c.h.ế.t ?”
“Tiểu Z, vì cứu ? Vì bảo vệ An Như? Vì , vì c.h.ế.t là mà ? Dựa cái gì thể sống một đời, ? Dựa cái gì?”
Thanh âm sắc nhọn liên tục gào thét, như xé rách màng nhĩ Cố Ngưng.
Y chỉ cảm thấy m.á.u trong lạnh buốt, tầm mắt dường như chỉ còn màu đỏ. Y mơ hồ cảm giác bản sắp trở thành một vong hồn giống như bọn họ.
“A Ngưng…” Đột nhiên, một giọng sốt ruột và nóng bỏng xuyên thấu tầng tầng huyết vụ, truyền bên tai y.
Cố Ngưng mở to mắt, tập trung lắng , nhưng thấy gì thêm. Y khẽ khổ, lắc đầu. Ngay lúc bầu trời huyết sắc sắp bao trùm lấy y, một tiếng “A Ngưng” nữa vang lên bên tai.
Lần , ánh mắt Cố Ngưng khẽ d.a.o động, bởi vì đây ảo giác.
“A Ngưng, A Ngưng.” Giọng gọi càng lúc càng lớn, càng lúc càng vội vàng.
“A Ngưng, ngươi mở mắt . Đừng sợ.”
Cố Ngưng hướng theo giọng mà , nơi dường như lóe lên một tia ánh sáng, đang dần khuếch tán.
“A Ngưng, A Ngưng.” Chủ nhân giọng , trong lòng phảng phất tràn đầy vội vã và tha thiết, tựa như coi trong miệng như trân châu, như bảo vật.
Cố Thanh Minh ở mép giường, thấy khóe môi Cố Ngưng tràn vết máu, trong lòng nóng nảy, liên tục gọi tên y.
Đến khi chính cũng rõ gọi bao nhiêu , cuối cùng giường mới phản ứng.
Lông mi khẽ run, mí mắt chớp động, một hồi , đôi mắt hôn mê lâu ngày rốt cuộc mở .
Ánh mắt , dù vẫn còn thanh lãnh và mơ hồ, nhưng thêm một chút sinh khí.
Cố Ngưng mở to mắt, ngẩn . Y phát hiện ở trong phòng quen thuộc. Nhìn quanh giường một vòng, mới thấy Thanh Vương đang ở mép giường, trong mắt ánh lên một tia sáng.
Cố Ngưng chợt nhớ tới phận hiện giờ của , vội dậy hành lễ tạ tội.
Ai ngờ động thì áp trở . Thanh Vương y, hướng ngoài gọi: “Kỳ Bách Lân.”
“Kẽo kẹt” một tiếng, cửa mở . Cố Ngưng nghiêng đầu, thấy một thanh niên mặc y phục gấm trắng, dung mạo tuấn mỹ, khí độ bất phàm. Ánh mắt đến, lạnh như băng, giống phàm nhân.
Kỳ Bách Lân bước đến mép giường, bắt mạch cho Cố Ngưng. Một lát , buông tay, khẽ nhạt: “Cố Ngưng đại nhân, mệnh còn cứng.”
Cố Ngưng chớp mắt, về phía Cố Thanh Minh. Rõ ràng Kỳ Bách Lân thích y, nhưng y chọc gì ?
Cố Thanh Minh liếc là đoán trong lòng y nghĩ gì. Hắn cong môi , sang hỏi:
“Y thể khỏi hẳn chứ? Ăn cơm bình thường ?”
Kỳ Bách Lân liếc Cố Ngưng một cái, bĩu môi: “Ngắn hạn vận nội lực. Ăn cơm bình thường thì , nhưng nên ăn đồ dầu mỡ nặng.”
Cố Thanh Minh gật đầu: “Đa tạ, ngươi lui xuống .”
Kỳ Bách Lân xoay rời .
Thanh Minh phân phó ngoài: “Chuẩn cơm trưa.”
Cố Ngưng nhớ khoảnh khắc tẩu hỏa nhập ma, từng tiếng gọi “A Ngưng”. Là chủ t.ử ?
Y khẽ : “Chủ tử, thuộc hạ đáng c.h.ế.t, dám chiếm giường của .”
Thanh Minh khẽ : “Cũng chiếm hết .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-16-tay-dau-muon-dut.html.]
Cố Ngưng ngơ ngác, chẳng hiểu ý tứ trong lời . Một lúc mới tiếp: “Thuộc hạ đa tạ ân cứu mạng của chủ tử. Thuộc hạ gì báo đáp, chỉ thể lấy một mạng đền đáp.”
Thanh Minh kéo chăn lên cho y, cong môi : “Bổn vương còn tưởng A Ngưng sẽ gì báo đáp, chỉ thể lấy báo đáp chứ.”
Không chờ y kịp phản ứng, Thanh Minh tiếp: “Bổn vương cần mạng ngươi, bổn vương chỉ cần ngươi sống .”
Cố Ngưng ngẩn : “Vậy… chờ thuộc hạ khỏe , tất sẽ dốc sức mang thứ chủ t.ử cần đến.”
Thanh Minh cúi đầu, thẳng y, cách cực gần, gần như chóp mũi chạm chóp mũi, môi kề môi.
Ánh mắt sắc bén, từng chữ một: “A Ngưng cần áy náy. Thứ bổn vương hiện giờ ngươi cho , thì ngày bổn vương sẽ tự đến lấy.”
Vân Nương mang đồ ăn .
Thanh Minh bưng một chén cháo thịt băm, giường, đỡ Cố Ngưng tựa đầu giường.
Cố Ngưng đưa tay lấy chén, tránh .
Thanh Minh dùng thìa múc cháo, đưa đến môi y: “Há miệng.”
Cố Ngưng sững sờ, vội nhận lấy: “Không dám phiền chủ tử, thuộc hạ tự làm .”
Thanh Minh ấn tay xuống, cau mày.
Vân Nương kịp thời tiếp lời: “Cố Ngưng đại nhân an tâm, đoạn thời gian đều là Vương gia tự tay chăm sóc ngài, ngay cả việc ăn uống cũng ngoại lệ.”
Cố Ngưng giật : “Ăn uống… cuộc sống hàng ngày?”
Vân Nương gật đầu: “ .”
Khuôn mặt Cố Ngưng lập tức đỏ bừng. Nghĩ đến việc khác đút cho … và tất cả chi tiết , m.á.u trong y nóng ran.
Thanh Minh bật , ánh mắt dịu dàng, mang theo ý sâu xa.
Hắn múc thìa cháo đưa tới. Cố Ngưng nhanh tay giành lấy chén, ba ngụm uống sạch, đỏ mặt : “Đa tạ đại ân của chủ tử. Hiện tại thuộc hạ tỉnh, tất dám phiền .”
Thanh Minh vui: “Đã phiền nhiều ngày , giờ còn sợ cái gì.”
Cố Ngưng run giọng: “Thuộc hạ đáng c.h.ế.t.” Nói xuống giường quỳ.
Thanh Minh thể bức ép quá mức, định đưa tay cản , nhưng chợt cổ tay đau nhói. Hắn kêu khẽ: “Chậc… đau quá.”
Vân Nương định tiến lên, ánh mắt ngăn .
Cố Ngưng lập tức dừng động tác, vội vàng cầm lấy tay . Vén tay áo lên, y cũng ngẩn . Trên cổ tay trắng như ngọc, hằn rõ mấy dấu ngón tay xanh tím. Động tác cầm chén ban nãy cũng lộ vẻ gượng gạo — hiển nhiên đây là vết thương do niết mạnh.
Nghĩ đến cảnh tượng lúc tẩu hỏa nhập ma, Cố Ngưng liền hiểu ngay nguyên do.
Y lập tức xoa nắn nhẹ nhàng cổ tay , hỏi: “Chủ tử, đỡ chút nào ? Có cần thuộc hạ mời Kỳ thần y?”
Thanh Minh lắc đầu: “Không cần, chẳng ngươi đang xử lý cho bổn vương ?”
Cố Ngưng khó xử: “ thuộc hạ chuyên. Việc vẫn nên để chuyên nghiệp.”
Thanh Minh đáp, chỉ : “Bổn vương đói bụng. Muốn ăn bánh bao.”
Vân Nương lập tức dâng mâm bánh bao lên.
Cố Ngưng sững sờ.
Thanh Minh : “Bổn vương tay đau, ngươi đút.”
Cố Ngưng bỗng nhớ tới Thanh Vương giữ tay , ăn hết bánh bao còn l.i.ế.m ngón tay y. Chỉ nghĩ đến thôi, tai nóng bừng. nhớ vết thương cũng do gây , y càng tiện từ chối.
Thanh Minh rõ phản ứng đó, trong lòng thầm. A Ngưng tuy chẳng hiểu chuyện tình cảm, nhưng chỉ một hành động nhỏ thôi cũng đủ làm mặt đỏ tim đập. Y ngay cả bản cũng rõ vì hổ.
Nhìn đôi tai đỏ hồng , Thanh Minh chỉ thấy bản tiến gần thêm một bước.