Cấm vệ lĩnh mệnh lui .
Thanh Vương phủ
Giờ phút , Thanh Vương đút cơm trưa cho Cố Ngưng Cố Hành bẩm báo.
Nghe đến chuyện ngoài phố lớn ngõ nhỏ đều đang bàn tán xem Thái t.ử điện hạ đêm qua “ở ” “ở ”, khóe môi khẽ cong, lạnh một tiếng: “Tiện nghi cho .”
Cố Hành bẩm báo len lén đang tựa vai Thanh Vương.
Hắn trở về nhận mệnh làm việc, đó mới Cố Ngưng trọng thương, hôn mê suốt mười chín ngày.
Điều khiến kinh ngạc hơn là trong mười chín ngày , việc ăn uống, sinh hoạt của Cố Ngưng đều do chính chủ t.ử chăm sóc.
Chủ t.ử là ai? Đường đường Vương gia Đại Hạ. Từ bao giờ tự tay đút canh, rót nước?
Nghĩ đến đây, Cố Hành dường như hiểu vì ba năm bỗng dưng phái biên cương.
Trong lúc suy nghĩ, nhịn liếc Cố Ngưng thêm một cái.
ánh mắt lập tức Thanh Vương bắt gặp.
Cố Thanh Minh đút xong muỗng cháo cuối cùng, lạnh lùng mở miệng: “Cố Hành, ngươi hẳn rõ cái gì nên chạm, nào nên mơ tưởng.”
Cố Hành vội vàng quỳ xuống dập đầu: “Chủ t.ử thứ tội, thuộc hạ chỉ tà tâm, tặc gan. Về , ngay cả tà tâm cũng tuyệt dám nữa.”
Nghe , Cố Thanh Minh hài lòng nhếch môi: “Đi xuống .”
lúc , quản gia Phúc thúc tiến hành lễ: “Vương gia, trong cung tới, Hoàng thượng truyền ngài nhập cung.”
Cố Thanh Minh lạnh: “Hừ, hiện tại nhớ đến bổn vương.”
Hắn nhẹ tay đặt Cố Ngưng xuống, đắp chăn cẩn thận, ngay mặt quản gia và Cố Hành, cúi đầu khẽ hôn khóe môi Cố Ngưng, lúc mới dậy ngoài: “Cố Hành, trông A Ngưng cho . Nếu tỉnh, lập tức báo cho bổn vương.”
Cố Hành hành lễ: “Vâng.”
Cố Thanh Minh theo cấm vệ rời , tiến hoàng cung.
Cố Hành chờ Vương gia và quản gia rời mới tiến mép giường, lúc mới thể tỉ mỉ quan sát dung nhan Cố Ngưng.
Ngày thường vốn thanh lãnh, cấm dục, giờ phút an tĩnh đó, , , hai mắt khép , ít vài phần xa cách, nhiều thêm mấy phần yếu ớt, nhu hòa.
Trong lòng dấy lên xúc động đưa tay chạm thử gương mặt .
tay còn kịp vươn , một giọng trêu chọc từ mái ngói truyền xuống: “Chẳng lẽ khuyên bảo của bằng hữu còn đủ, ngươi thật sự thử ?”
Cố Hành ngẩng đầu, liền thấy ngói mái nhà nhấc lên một góc, vài sợi tóc đen theo gió lay động.
Hắn : “Ngươi tới giám thị ?”
Cố Thanh mái cũng : “Ngươi cái gì đáng giám thị. Ta từ ngày A Ngưng hôn mê chủ t.ử phái tới âm thầm bảo hộ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ve-dai-nhan/chuong-14-chi-co-ta-tam-khong-co-tac-gan.html.]
Cố Hành , khẽ : “Chủ t.ử đối với A Ngưng quả nhiên là khác biệt.”
Hoàng cung.
Cố Thanh Minh bước chính điện triều chính, liền một ống bút gỗ t.ử đàn bay thẳng về phía mặt .
Hắn chỉ nghiêng đầu, lập tức tránh .
Cấm vệ phía thì may mắn như .
Cố Ung bộ dáng ung dung tản bộ, sắc mặt xanh đen: “Cố Thanh Minh.”
Cố Thanh Minh tựa như thấy gương mặt đen kịt của phụ hoàng, hành lễ quy củ: “Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Cố Ung lạnh lùng hỏi: “Ngươi lời đồn bên ngoài chứ?”
Vừa hỏi, ánh mắt quan sát sắc mặt con thứ hai.
Cố Thanh Minh khẽ nhíu mày, trầm giọng đáp: “Thượng Kinh ồn ào huyên náo, nhi thần tất nhiên cũng qua.”
Cố Ung chất vấn: “Là ngươi làm ?”
Cố Thanh Minh kinh ngạc, thậm chí mang theo chút tin tưởng: “Phụ hoàng, ngài đang gì? Nhi thần thể làm loại chuyện .”
Cố Ung chăm chú , khó phân biệt thật giả. Sau một lúc lâu mới mở miệng: “Ngươi là thế nào, trẫm rõ hơn ai hết. Nhớ năm ngươi tám tuổi, Ngũ ngươi Cố Uân lấy rắn cạp nong hù dọa ngươi. Lần đầu, ngươi so đo, chỉ tránh xa . Lần thứ hai, ngươi chỉ cảnh cáo đừng chọc ngươi. thứ ba, ngươi liền trực tiếp ném rắn độc bồn tắm của , khiến suýt mất mạng. Đến nay thể vẫn yếu nhược, con nối dõi.”
Cố Ung : “Năm ngươi mười tuổi, từng bắt cóc, suýt bán Phong Tuyết Lâu. Khi đó, ai thủ phạm. Chỉ ngươi lặng lẽ giấu một tiểu nhân làm bằng sáp ong sinh thần bát tự của Tiên hoàng hậu phòng Tình phi mẫu phi của Ngũ hoàng tử. Cuối cùng nàng u uất mà c.h.ế.t.”
Nghe đến đây, Cố Thanh Minh gì, cũng vội phủ nhận.
Cố Ung tiếp tục: “Ngươi ngoài mặt ôn hòa, dính bụi trần, nhưng chỉ cần phạm nhân rơi tay ngươi thì tuyệt lưu tình. Từ năm mười lăm tuổi lập công trở về, ngươi liền cùng Thái t.ử sinh hiềm khích.”
Nói đến đây, ông bước xuống, đến mặt Cố Thanh Minh, vỗ vai : “ ngươi nhớ, là Tiên hoàng hậu - mẫu phi của Thái t.ử nuôi ngươi khôn lớn. Nể mặt nàng, ngươi thể nhường đại ca ngươi một chút ?”
Cố Thanh Minh lùi một bước, mặt mang vẻ sợ hãi: “Phụ hoàng đùa. Ngài cũng , phạm nhân đến tay nhi thần thì nhi thần tuyệt nương tay. Thái t.ử điện hạ từng làm gì nhi thần, nhi thần thể tay với ?”
Cố Ung đang giả ngây, chỉ thở dài: “Thanh Minh, ngươi thiên tư hơn , từ nhỏ trẫm yêu thương nhất. Nếu , chuyện của Uân nhi cùng Tình phi, trẫm sớm trị tội ngươi. Trẫm cũng Thái t.ử mấy năm nay hành xử quá đáng, phẩm hạnh chẳng xứng trữ quân. ngươi cũng rõ, hoàng t.ử công chúa còn , hoặc c.h.ế.t, hoặc gả hòa . Hiện giờ triều đình chỉ còn bốn hoàng tử: ngươi, Thái tử, Cố Uân và Cửu hoàng tử. Thực sự mà , cũng chỉ ngươi cùng Thái t.ử thể tranh vị trí . Trẫm hy vọng ngươi việc nên lưu một đường.”
Cố Thanh Minh nhạt: “Phụ hoàng sai . Thái t.ử điện hạ là trữ quân, nhi thần dám tranh với . Huống hồ, nhi thần từng ý nghĩ trèo lên ngôi vị chí tôn. Mong phụ hoàng yên tâm.”
Cố Ung thật lâu, chậm rãi : “Nếu thật một ngày đến bước , trẫm hy vọng ngươi thể lưu một mạng.”
Cố Thanh Minh khom lưng hành lễ: “Nhi thần dám.”
Thấy mềm cứng đều ăn, Cố Ung mặt vui, phất tay: “Đi xuống .” Nói xong liền xoay , như thể nữa.
“Nhi thần cáo lui.” Cố Thanh Minh xoay rời khỏi, khóe môi vẫn treo một nụ lạnh. Hừ, gì mà quan ái nhiều nhất, kỳ thực chỉ là phạt, ngày thường mặc kệ. Rõ ràng Thái t.ử nhiều ám sát , nhưng giả như . Nói gì mà thể tranh cùng Thái tử, chẳng qua là lấy áp chế, khiến Thái t.ử sợ hãi, cũng để thăm dò xem dã tâm .
Hừ, lão già , đều là hồ ly ngàn năm, cùng nơi chuyện gì Liêu Trai.
Cố Ung bóng lưng Cố Thanh Minh, sắc mặt âm trầm, hừ, tiểu hồ ly, cùng trẫm ở chỗ giả sói đuôi to. Nếu rõ tính nết , trẫm thật sự lừa.
Hừ, tiểu t.ử thối, đều là yêu quái thành tinh bất tử, cùng ai đóng vai con thỏ ngây thơ chứ.