Ánh trăng xanh - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:35:27
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thoạt đầu, chuyện Du Tâm Kiều theo đuổi Từ Ngạn Hoàn chỉ truyền trong phạm vi nhỏ.
Người kinh ngạc nhất là Lương Dịch và Thẩm Đạt Dã, mà trọng điểm chú ý của hai còn giống .
Lương Dịch: “Ông mà thích con trai á?”
Thẩm Đạt Dã: “Từ Ngạn Hoàn dữ như thế, suốt ngày trưng cái bản mặt như núi băng đó, ông ý cái gì ở chớ?”
Du Tâm Kiều trả lời đầy dứt khoát: “ thế, là gay. Cậu dữ, núi băng cũng là núi băng trai.”
Học sinh trung học của đô thị hạng ba đầy bảo thủ – Lương Dịch, vẫn thể tin một gay ở bên cạnh . Hà Đường Nguyệt phổ cập kiến thức cho về phim hoạt hình thời thơ ấu. Khi Touya và Yukito yêu , Lương Dịch cảm thấy như lòng tin của đổ nát, choáng váng hết cả .
“ mà, nhưng mà bọn họ là bạn ư?”
Hà Đường Nguyệt lục đoạn cut hoạt hình cho xem: “Cậu sẽ đút cho bạn của ăn, còn xoa mặt của đối phương ?”
Lương Dịch về phía Thẩm Đạt Dã, bằng vẻ do dự: “Chuyện đó cũng gì, bọn thường xuyên đút ăn, còn về xoa mặt…”
Thẩm Đạt Dã dự cảm nên nhảy thật nhanh về phía : “Ông đừng qua đây!”
Hà Đường Nguyệt tới nỗi vặn vẹo hết cả mặt: “Sao con trai mấy đều gay như thế hả.”
Vào tiết, Lương Dịch chuyền cho Du Tâm Kiều một tờ giấy nhỏ: Ông theo đuổi thật ?
Du Tâm Kiều buồn , vẽ cho một khuôn mặt ngượng ngùng, biểu thị ngầm thừa nhận.
Lương Dịch hỏi tiếp: Vậy ông làm Touya Yukito?
Hay thật, mới đó mà quan tâm xem em là 0 1 .
Du Tâm Kiều nghĩ một chốc đáp: Nếu chọn thì là Touya.
Bởi vì Yukito trông trắng trắng mềm mềm khiến vô cùng bóp má, Du Tâm Kiều cũng xoa lên mặt của .
Bấy giờ Lương Dịch mới phấn khích đáp : Vậy mới chứ, hổ là em của ! Xông lên!! Mau chóng bắt lấy Yukito !!!
Vấn đề chủ yếu ở mắt là bắt trong mấy phút mấy giây, mà là Từ Ngạn Hoàn chấp nhận con trai . Hà Đường Nguyệt học cùng trường cấp hai với Từ Ngạn Hoàn , lâu như thế nhưng từng thấy Từ Ngạn Hoàn yêu đương với bất kỳ loài sinh vật nào Trái đất. Với loại chuyện như thế , hoặc là đang thầm quen , giấu quá kỹ, hoặc là từng mở lòng, phí phạm ngoại hình trai.
Du Tâm Kiều cảm thấy trường hợp đầu tiên khả năng nhất. Theo như quan sát, đến cả điện thoại mà Từ Ngạn Hoàn cũng thì liên lạc với yêu ? Hơn nữa ngày thường học, cuối tuần làm thêm, lịch trình sít .
Thế chỉ còn trường hợp thứ hai, yêu đương bao giờ.
Có trai nào tò mò về nội dung của thư tình chứ? Nếu đổi thành Du Tâm Kiều, cho dù mở thư công khai thì cũng sẽ trốn WC cách vách trộm .
Huống chi Từ Ngạn Hoàn cũng từ chối.
Nghĩ tới bức thư tình vẫn còn trong cặp Từ Ngạn Hoàn, lòng tin của Du Tâm Kiều đột nhiên dâng cao, cảm thấy phần thắng lớn.
Hành trình mở cánh cửa thế giới mới , chỉ cần cố gắng thêm chút nữa là thể ôm mỹ nam về, hãnh diện mặt phu nhân Diêu!
Lý tưởng thì béo đấy còn hiện thực gầy quá, chỉ xíu nỗ lực thế thì thể nào thu hoạch thành quả trong thời gian ngắn .
Du Tâm Kiều là phái hành động, lên mạng tìm ngay “Theo đuổi nhất định nắm chắc hai mươi mẹo ”, in đặt xuống đầu giường, nghiêm túc chấp hành theo nội dung của nó.
Ví như dậy sớm hơn khi cỡ năm phút, mua đồ ăn sáng đường học, thừa dịp các bạn còn tới lớp đặt lên bàn của Từ Ngạn Hoàn, dù cho Từ Ngạn Hoàn thèm liếc lấy một cái, sáng hôm nào đồ ăn cũng bụng của tên bàn .
Hay chiều theo sở thích, mua một trái bóng rổ, tan học xong sẽ chơi chung một trận bóng với Từ Ngạn Hoàn, vỗ tay nhiệt liệt khi Từ Ngạn Hoàn ném cú ba điểm, đó bóng rổ rớt xuống đập trúng đầu, bệt đất mãi dậy nổi.
Hoặc nâng cao trình độ của bản , kiên trì lên lớp chăm chú giảng ngủ gục. Kết quả mắt trợn lên to như chuông đồng còn hồn phách bay phương nào , khi tan học thì bất ngờ cho lắm, chỉ thu hoạch một trang ghi chú vẽ bùa vẽ yêu.
…
Vì thể hiện rằng thích vận động, thậm chí Du Tâm Kiều còn rưng rưng nước mắt chạy tới dự tiết thể dục.
Không ngờ tiết tập nhảy xa, Du Tâm Kiều vốn bệnh ưa sạch sẽ sợ cát rớt trong giày, khi chạy lấy đà một đoạn ngắn, tung nhảy một cái, hai chân đáp xuống ở mép hố cát vững vàng, giáo viên thể dục dùng con điểm 0 đó bắt chạy quanh sân tới năm vòng.
Du Tâm Kiều chạy thở hồng hộc, còn quên b.ắ.n tim về hướng sân thể dục, trêu cho đám học sinh ồ lên.
Lương Dịch và Thẩm Đạt Dã bằng ánh mắt “ chuyện”, đồng thời về hướng đó, chỉ thấy Từ Ngạn Hoàn đang đút hai tay túi, bày vẻ mặt lạnh lùng “chẳng liên quan gì tới ”.
Sau hơn một tuần lễ giày vò như thế, Du Tâm Kiều vẫn khó mà lui, ngược còn “càng đánh càng lỳ”.
Mười bảy năm luôn là theo đuổi, đây là đầu tiên theo đuổi đụng level cao như thế, lòng hiếu thắng và khát vọng chinh phục giấu trong lòng khơi mãnh liệt.
Tựa như năm học piano, cảm thấy tính như thế chắc chắn kiên nhẫn bao lâu, càng đàn, càng để cho tất cả —— Tôi thì ai ?
Một khi quyết tâm, cả thế giới sẽ giúp .
Cảm nhận sâu sắc về hàm nghĩa của câu là khi ở trong cửa hàng bán đàn piano second-hand ở chợ đầu mối cuối tuần. Du Tâm Kiều ý một cây đàn piano upright Yamaha chất lượng , mới vui sướng đàn một đoạn The Well-Tempered Clavier, ngẩng đầu lên thì chợt thấy một bóng dáng quen thuộc.
Học sinh trường Trung học Hai Tầm Thành mặc đồng phục ngày nghỉ. Ngoại trừ những học sinh điều kiện gia đình khó khăn.
Hôm nay Từ Ngạn Hoàn mặc một cái áo thun tay lỡ màu trắng, phối với quần đồng phục màu xanh, diện đồ phô trương nhưng hút mắt đến lạ. Anh khu chợ ông chủ của hai cửa hàng tới bắt chuyện, nhờ giúp dỡ hàng.
Bấy giờ đang là lúc cao điểm của xuất nhập hàng hóa, gặp ông chủ lượng hàng lớn đang gấp vụ vận chuyển, chừng thể kiếm thêm nhiều tiền công hơn.
Từ Ngạn Hoàn một cửa hàng bán sỉ đồ uống . Mới chuyển hai đợt, ông chủ trung niên khá mập tới, giả vờ bâng quơ: “Tiểu Từ , chỗ quán nướng của Lão Lưu , đó giải quyết thế nào?”
Ông đang hỏi đến chuyện đòi nợ của đám cho vay nặng lãi ở quán nướng hồi tuần .
“Ông chủ Lưu tổn thất gì, cần cháu bồi thường.” Từ Ngạn Hoàn nhấc thùng giấy lên áng chừng một chút, “Cháu định làm miễn phí cho ông chủ Lưu hai ngày.”
Ông chủ mập gật đầu, như thể yên tâm. Trước khi rời ông còn thêm một câu: “Bác nghĩ thể đám còn chạy tới kiếm chuyện với cháu dài dài, cháu cẩn thận.”
Từ Ngạn Hoàn hiểu ý của ông, thứ cẩn thận là bản , mà là hàng do chuyển.
Đặt thùng trong phòng, xoay chạm một ánh mắt đang phóng tới. Thấy rõ trong cửa hàng piano ở phía đối diện, Từ Ngạn Hoàn vô cùng bình tĩnh, cố ý kéo khẩu trang cao lên thêm một chút.
Lần Du Tâm Kiều cạn lời.
Chẳng lẽ còn nghĩ rằng đeo khẩu trang thì nhận ?
Du Tâm Kiều bực bội khịt mũi một cái, xoay mặt qua đàn tiếp.
tâm trí chẳng còn ở đàn nữa, đàn thêm một xíu ngóng bên ngoài, tính nhẩm——
Một thùng nước cam 24 chai, mỗi chai 500ml, một thùng nặng 12kg, ba thùng chất thành 36kg, lực tay của thiếu hiệp thật ghê gớm!
Cậu tiếp, 6 tầng, mỗi tầng 5 thùng, 30×24 là 720 chai, uống mỗi ngày một bình cũng đủ uống hết hai năm!
Ông chủ cửa hàng piano họ Hoàng, hôm qua thức khuya xem bóng đá nên bây giờ buồn ngủ gần chết.
Ông chủ ghế dựa ở cửa ngủ một giấc, thức dậy thì thấy trong cửa hàng khách, là yêu nhạc hai đến đây vì mua đàn piano. Cổ đang nghển dài như hươu cao cổ, tay còn đặt lên phím đàn nhưng mắt phóng tới chỗ thằng nhóc dỡ hàng ở ngoài .
Thong dong dậy, châm một điếu thuốc, ông chủ Hoàng ở cửa với thiếu niên đánh đàn, về phía đối diện. Chú nhả làn khói trắng, bất thình lình một câu: “Thích ?”
Du Tâm Kiều bắt quả tang, cứ như mèo đạp đuôi, ngón tay vô thức đàn một loạt các nốt nhạc âm điệu gì.
Vậy mà còn sĩ diện, giả vờ bình tĩnh, ngoài miệng thì “ ” nhưng hai bên tai đỏ rần lên.
Một phút , Du Tâm Kiều chọn cây đàn piano Yamaha đàn thử hồi ban đầu.
Thanh toán xong, ông chủ Hoàng dẫn theo một làm công, đầu tiên là trùm piano bằng vải mềm, đó lái một chiếc xe bán tải , gọi ông chủ ở cách vách sang phụ khiêng đàn piano lên xe.
Sợ đàn va đập, Du Tâm Kiều luôn theo giám sát. Ông chủ Hoàng hỏi chung xe , đương nhiên là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-6.html.]
xe bán tải chỉ hai ghế, ông chủ Hoàng và làm công chiếm hết , còn chỗ nữa.
“Cháu ở bây giờ?” Du Tâm Kiều hỏi.
Ông chủ Hoàng giơ ngón tay chỉ về phía , Du Tâm Kiều thùng xe đàn piano chiếm hơn phân nửa: “Ngồi ở đây cảnh sát giao thông tóm ạ?”
“Chúng đường tắt.” Ông chủ Hoàng với kinh nghiệm phong phú , “Nếu cảnh sát giao thông thật thì cháu sấp xuống, đừng để cho thấy là .”
Du Tâm Kiều nửa tin nửa ngờ mà bò lên, khi xuống còn tìm một miếng bìa cứng để lót mông.
Xe lắc lư chạy ngoài khu chợ. Du Tâm Kiều thấy ông chủ Hoàng đang với làm công rằng gọi thêm một nữa, đàn piano ít nhất hai một mới khiêng .
“Thêm cháu chẳng là đủ ba ?” Du Tâm Kiều hỏi.
Ông chủ Hoàng xoay , cách một tấm kính đánh giá từ xuống , bày vẻ mặt ý: “Không tính cháu.”
Du Tâm Kiều: “…”
Tiếp tục tìm “thanh niên trai tráng” thôi.
Từ Ngạn Hoàn làm xong việc dỡ hàng ở hai cửa hàng, đang định tìm cửa hàng tiếp theo, chợt thấy ông chủ Hoàng một tháng tới hai mươi chín ngày ở cửa hàng đang lái chiếc xe bán tải tới chỗ , thò tay khỏi cửa sổ huơ huơ: “Có rảnh Tiểu Từ?”
Trước đó cũng từng giúp ông chủ Hoàng khiêng piano vài , khi bàn giá cả xong, Từ Ngạn Hoàn nhấc đôi chân dài leo lên thùng xe đằng .
Leo lên mới còn thêm một khác.
Ngạc nhiên thật, ngờ như Du Tâm Kiều thể lên loại xe , trông giống kiểu ấm nhà giàu lêu lổng nuông chiều.
Trên thực tế thì đúng là như , Từ Ngạn Hoàn từng tận mắt thấy Du Tâm Kiều ném thẳng một đôi giày dơ lúc học tiết thể dục thùng rác, ngày hôm một đôi giày khác cùng kiểu nhưng khác màu đến trường.
Lúc làm thêm ở cửa hàng từng thấy đôi giày , giá cả cũng bốn con bắt đầu bằng 8, bằng tiền ăn một năm của nhà .
Tất nhiên cũng tin như thế sẽ thật lòng.
Đơn giản là vì cảm thấy mới lạ, chơi khá vui, quen thói dùng tiền tài hoặc những lợi ích khác để đổi lấy cảm giác tự phụ khi đối phương phục tùng.
Từ Ngạn Hoàn gặp nhiều như thế, Du Tâm Kiều chỉ là một trong đó.
Nghĩ xong, Từ Ngạn Hoàn tìm chỗ trống xuống, một tay đỡ đàn piano, tay còn đỡ lên thanh chắn, dùng tư thế xoay lưng để từ chối giao lưu.
Còn suy nghĩ của Du Tâm Kiều là, theo đuổi vài ngày , ắt hẳn nhớ tên nhỉ?
Xe chạy con đường bằng, Du Tâm Kiều ôm một chân của piano, thò tới gần chỗ Từ Ngạn Hoàn: “Khéo thật nha, Hoàn… bạn học Từ.”
Từ Ngạn Hoàn đầu , cũng năng gì. Du Tâm Kiều cho là thấy, ghé gần thêm chút nữa: “Ăn cơm ?”
Vẫn trả lời.
Thông qua những gì mấy ngày nay quan sát , Du Tâm Kiều Từ Ngạn Hoàn luôn trưng bản mặt lạnh nhạt đối với tất cả , vì thế nản lòng, còn hào hứng tự tự .
“Tôi tới đây mua đàn piano đấy, vốn dĩ Tiểu Dịch với Đại gia cùng , kết quả hai đứa nó đột nhiên tóm trang trí bảng .”
“Cậu với ông chủ Hoàng lắm hả? Chú thật đó, bán giá ưu đãi cho .”
“Cậu thường tới đây làm thêm ? Yên tâm , chuyện làm thêm ở ngoài trường cho khác .”
…
Nói cả tràng dài nhưng Từ Ngạn Hoàn vờ như thấy, mãi tới khi Du Tâm Kiều thẳng dậy: “Phải , sợ chó , giống chó như thì sợ ?”
Nghe tới chó, Từ Ngạn Hoàn liếc về hướng mà ngón tay của Du Tâm Kiều trỏ, chỉ thấy vỉa hè bên đường một đàn ông vạm vỡ dắt theo một con ch.ó Bichon Frisé nhỏ xíu, tương phản với .
Nhỏ cỡ nào nhỉ, cộng cả lông và xương cũng quá 2kg.
“…”
Từ Ngạn Hoàn càng thiết năng gì.
Du Tâm Kiều phản ứng của cổ vũ, gan cũng to lên.
Bấy giờ đang tới chỗ đông đúc, xung quanh ồn ào, chuyện mà Du Tâm Kiều quan trọng, thế là nghiêng về phía thêm chút nữa: “Thư tình đưa cho , xem ?”
Lúc chuyện, luồng nóng phả bên tai . Từ Ngạn Hoàn nhúc nhích vai , né thì tiếng còi inh ỏi đột nhiên vang lên.
Ngay lúc , cú phanh gấp hóa thành bàn tay vô hình kéo hai thùng xe giật ngược về chúi phía . Dưới tình thế cấp bách, Từ Ngạn Hoàn tức khắc nhào lên, dùng cả lót giữa đàn piano và thanh chắn xe.
Đàn bao nhưng cố định, lỡ như va chạm thì đơn hàng của ông chủ Hoàng sẽ trở nên phí công.
Còn một khác thùng xe…
Từ Ngạn Hoàn đảo mắt, thấy một cái đầu xù xù đang kề lên vai của .
Du Tâm Kiều dang hai tay làm tư thế bảo vệ, vây ở hai bên Từ Ngạn Hoàn, đôi mắt sốt sắng trợn to lên: “Không chứ? Có thương ở ?”
Chờ tới khi khiêng đàn piano nhà Du Tâm Kiều xong, ông chủ Hoàng mới giải thích, nãy một chiếc xe đạp điện để ý đèn đỏ nên băng qua đường, nếu ông phanh xe kịp thì lẽ bây giờ cả lẫn đàn đều cảnh sát giao thông kéo .
Người làm công ở ghế phụ vẫn còn sợ hãi: “Chú còn nữa, phanh một cái mà suýt chút nữa quăng luôn .”
Ông chủ Hoàng : “Hai một đàn ở thùng xe vẫn , cũng cài dây an , sợ con khỉ.”
Du Tâm Kiều đang trùm tấm bạc chống bụi lên cây đàn mới mua, thế thì đầu, hỏi nghiêm túc: “Chẳng gì cả, đàn va chạm là chuyện nhỏ, lỡ thương thì ?”
Ông chủ Hoàng áy náy, tỏ vẻ sẽ cẩn thận hơn.
Trước khi rời , Du Tâm Kiều hô lên bảo dừng chân, trong phòng khách lục lọi thứ gì đó chạy huỳnh huỵch cửa.
Sau khi khiêng đàn , Từ Ngạn Hoàn ngoài chờ, bấy giờ mất kiên nhẫn. Thấy Du Tâm Kiều đưa tay định chạm tay , nghiêng né tránh theo phản xạ.
Du Tâm Kiều chạm nhưng giận, nhét thứ gì đó trong tay túi quần của Từ Ngạn Hoàn, chỉ chỉ tay : “Cái tự xử lý nhé.”
Từ Ngạn Hoàn cúi đầu, thấy mu bàn tay một chỗ trầy da, hẳn là cọ khung cửa lúc khiêng đàn.
Du Tâm Kiều cũng , nhếch miệng hít hà một tiếng, như thể đau , còn chêm thêm một câu: “Đừng quên nha.”
Lúc về Từ Ngạn Hoàn ghế phụ.
Lên xe đóng cửa, lúc thắt dây an , thấy túi quần phồng lên bèn móc , là một gói băng cá nhân.
Ông chủ Hoàng ở ghế lái cũng sáp , một tiếng đầy ẩn ý: “Hai đứa là bạn cùng lớp ?”
Từ Ngạn Hoàn nhét gói băng cá nhân túi, thản nhiên đằng : “Chú lái xe .”
Ông chủ Hoàng tự rước nhục bĩu môi, đạp chân ga, làm cho làm công ở thùng xe chửi ầm lên: “Có lái xe hả!”
Trong khu dân cư giới hạn tốc độ lái xe, vì khi chiếc xe chầm chậm qua con đường khi nãy, Từ Ngạn Hoàn liếc thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Du Tâm Kiều thò khỏi cửa, vẫy tay chào tạm biệt với bọn họ.
Đợi khi xe chạy xa, kính chiếu hậu thêm nữa, vẫn đó, đang dùng tay phủi bụi , phủi từ n.g.ự.c tới m.ô.n.g gót chân, chừa một chỗ nào.
Quả nhiên vẫn là chủ nhỏ yếu ớt.
Ngay cả băng dán cá nhân cũng hình chó lông xù.
Trời sẩm tối, Từ Ngạn Hoàn gác một tay lên khung cửa, hiếm khi cảm thấy nhàn nhã thoải mái như thế.
Đắm chìm ánh hoàng hôn đầu xuân, làn gió ấm lướt qua vết thương, đau, chỉ thấy ngứa ngáy.
Tựa như làn gió đang thổi lòng .