Ánh trăng xanh - Chương 37
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:50:15
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lễ Giáng Sinh năm nay, Du Tâm Kiều đón cùng với ông chủ Hoàng.
Ông chủ Hoàng đến hàng trái cây bên cạnh mua một túi táo giảm giá đêm 24, chọn một quả cắn thử, ai ngờ cứng hết cả hàm, chú bèn hỏi Du Tâm Kiều ăn táo nướng .
Du Tâm Kiều vẫn còn buồn bực vì tìm thấy Từ Ngạn Hoàn ở chỗ cũ nữa, thế liền thở dài: “Cháu ăn táo độc.”
Ông chủ Hoàng : “Tuổi còn trẻ mà, thất tình nhưng đừng tự tử chứ.”
Du Tâm Kiều kiên quyết rằng hề thất tình, còn hỏi ông chủ Hoàng nghĩ thất tình chứ.
Ông chủ Hoàng lấy một con d.a.o nhỏ , cắt phần cuống táo: “Mấy ngày lễ của nước ngoài như , ngay cả nhóm công nhân của chú cũng đường góp vui, ở đây già yếu bệnh tật thì cũng là đám độc .”
Nghĩ cũng , Hà Đường Nguyệt với Vương Côn ngoài hẹn hò thì , đến cả Lương Dịch và Thẩm Đạt Dã cũng rủ xem phim, chừa một Du Tâm Kiều cô đơn ở đây ngây ngốc với ông chú già.
“Nhóc con, quy chú hàng bô lão già yếu bệnh tật thế hả?”
Ông chủ Hoàng cũng là kẻ sĩ diện, lúc nướng táo bèn kể chuyện cho Du Tâm Kiều .
Kể rằng đây một đôi trai gái làm bạn với từ thuở ấu thơ, tình cảm vô cùng sâu đậm, cùng từ trấn nhỏ thi lên Đại học ở thành phố, còn học cùng khoa. Vốn tưởng nghiệp hai sẽ kết hôn sinh con, trải qua những tháng ngày hạnh phúc yên ả cả đời. Chẳng ngờ rằng khi nghiệp, cô gái quen một ông lớn trong ngành. Tên ý cô gái trẻ xinh thông minh, hứa sẽ cho cô một tương lai thuận lợi, hỏi cô đồng ý làm tình của . Cô gái xuất bần hàn chịu đủ sự nghèo túng, khi đắn đo suy nghĩ thật lâu, cô gái quyết định giao quyền lựa chọn cho trai, hỏi : Em nên chọn thế nào đây?
Nghe tới đó, Du Tâm Kiều kìm hỏi: “Chàng trai trả lời như nào ạ?”
Ông chủ Hoàng ung dung khoét hạt táo , : “Chú đáp, khi đến hỏi , trong lòng em đáp án .”
Trong cửa hàng đủ nguyên liệu, ông chủ Hoàng mượn hàng xóm mỗi bên một ít mới miễn cưỡng góp đủ nguyên liệu nướng táo.
Chú dùng rượu Nhị Oa Đầu cho Brandy, đường trắng đường đỏ, hỗn hợp nho khô, các loại hạt đập nát trộn nhét trong ruột táo, đậy nắp , cho lò nướng.
Lúc mùi thơm lan , Du Tâm Kiều hỏi hồi Đại học ông chủ Hoàng học nấu ăn , ông chủ Hoàng ôm bụng : “Nếu theo ý của cháu, ông lớn trong ngành cướp mất con gái của chú là đầu bếp hàng đầu trong nghề hả?”
Du Tâm Kiều bĩu môi: “Một cây làm chẳng nên non, nếu cô gái đủ lập trường, chú cũng thủ tiết vì cô cho tới tận bây giờ.”
“Không chú thủ tiết, mà gọi là an nhàn tự tại, thích gì làm nấy.”
Ông chủ Hoàng tới lui lò nướng, tiện tay cầm một quyển sách đặt bên ném sang cho Du Tâm Kiều: “Đừng suốt ngày luyện đàn nữa, rỗi rãi thì sách .”
Du Tâm Kiều chuẩn xác bắt lấy. Tên sách là “Lưỡi dao”, bìa sách màu vỏ quýt, cũ tới nỗi góc sách vểnh cong , hẳn là lật xem nhiều .
Tiện tay lật thì thấy một câu gạch ngang bằng bút chì—— Bất hạnh , đôi khi một thể nào làm những việc họ cho rằng là đúng mà khiến khác đau khổ.
Du Tâm Kiều ngẩn , trong câu chuyện của trai và cô gái , hoặc là , trong tất cả những câu chuyện, ai là “một ”, ai là “ khác”.
Mà câu phía quên lãng, chỉ năm chữ.
—— Tôi thật sự yêu .
Qua hết Giáng Sinh, công tác mài đá của Du Tâm Kiều chính thức tiến giai đoạn đánh bóng.
Cậu kẹp khối đá mài dụng cụ cố định chuyên dụng, dùng giấy nhám và kem đánh bóng, tỉ mỉ chà bóng từng bề mặt. Chà một nửa, ánh sáng trong viên đá cũng mờ mờ lộ , Du Tâm Kiều cầm nó đưa chỗ tối để , khóe môi nhịn mà cong lên.
Lấp lánh lung linh, sáng ngời rực rỡ, là “ánh trăng xanh” mà .
Ánh trăng phù hợp với Từ Ngạn Hoàn nhất.
Giáng Sinh, Từ Ngạn Hoàn xin nghỉ học.
Du Tâm Kiều chờ mãi, suốt cả ngày nghển cổ về phía , đầu sắp luôn . Cuối cùng sự đề nghị của , làm đại diện tới văn phòng hỏi thăm tình hình.
Làm hai việc cùng một lúc, thầy Dương chấm thi : “Nhà Từ Ngạn Hoàn việc, bảo vẫn sẽ tới tham gia thi học kỳ.”
cách kỳ thi cuối kỳ còn tới nửa tháng, Du Tâm Kiều đợi nổi: “Rốt cuộc nhà chuyện gì thầy? Xin nghỉ lâu quá chừng, thầy hỏi thử xem?”
Thầy Dương: “Quan tâm bạn thế, em tự hỏi ?”
Du Tâm Kiều hạ thấp giọng: “Cậu điện thoại của em.”
“Thầy vẫn đề nghị em quan tâm bản hơn.” Thầy Dương đặt bút đỏ xuống, móc bài thi toán của Du Tâm Kiều từ trong đống giấy thi: “Em , dấu bút đỏ khắp nơi, dù là học sinh ban nghệ thuật nhưng…”
Không chờ thầy xong, Du Tâm Kiều bỏ chạy: “Cảm ơn thầy, tạm biệt thầy!”
Rồi qua mấy ngày, Du Tâm Kiều tìm khắp ngóc ngách vẫn thấy, thế là tuyệt vọng tìm tới quán bar hồi nghỉ hè từng .
Ban ngày giờ kinh doanh của quán bar, phục vụ đang quét tước trong đại sảnh cản . Cậu bèn xổm chờ ở cửa, lâu thì thấy bà chủ .
Chị Hoàng vẫn như , trang điểm đậm mặc váy ngắn, trời lạnh thì mặc thêm áo măng tô ở ngoài, tay kẹp một điếu t.h.u.ố.c lá mảnh dành cho nữ, thấy Du Tâm Kiều liền : “Ủa, bạn nhỏ giá gấp đôi đây mà?”
Du Tâm Kiều thấy cô còn nhớ thì khá lúng túng. Có điều việc quan trọng là tìm Từ Ngạn Hoàn, quan tâm chị Hoàng trêu chọc thế nào, dậy hỏi: “Từ Ngạn Hoàn… là phục vụ mà em chỉ định , đến chỗ của chị làm việc ?”
Mu bàn tay của chị Hoàng trượt khỏi khuỷu tay, đưa điếu thuốc lên môi hít một : “Không , khi khai giảng nhóc đó đến nữa. Dù đây cũng chẳng nơi lành gì, một học sinh cấp ba như nó làm thêm ở đây, lỡ đồn thì chịu dèm pha.”
Du Tâm Kiều chắc trong lời của cô ý gì khác . Ít lúc thấy Từ Ngạn Hoàn “ép buộc”, quả thật Du Tâm Kiều nghĩ tới hai chữ “sa đọa”.
Nghe thấy Từ Ngạn Hoàn lâu đến đây, vai Du Tâm Kiều sụp xuống, cực kỳ thất vọng.
Cậu tìm hết những nơi thể tìm .
Cảm ơn một tiếng, định , chị Hoàng đằng gọi : “Bạn nhỏ, nhất là đừng quá cố chấp vì một .”
Bước chân Du Tâm Kiều ngừng .
“Nói trắng , làm phục vụ là nó tự nguyện, động chạm tay chân cũng từ chối, chỗ bọn chị nhà giàu lui tới thôi, vì , trời tru đất diệt. Hơn nữa…”
Chị Hoàng thở một làn khói, : “Trên đời nào nhiều đàn ông thích đàn ông như ?”
Sau hôm , Du Tâm Kiều từ tới giờ mất ngủ ngon giấc liên tục mấy ngày.
Thức dậy giữa đêm là còn bình thường, đáng sợ hơn là ngày nghĩ gì đêm mơ đó. Trong mơ Du Tâm Kiều cầm điện thoại di động, mở bàn phím , nhấn sai nhấn nữa, cứ thử nhiều như thế, sốt ruột đến nỗi đổ mồ hôi đầy , cách nào gọi điện thoại .
Tuy rằng gọi thì cũng chẳng ai máy.
Mười hai giờ đêm, Du Tâm Kiều bật dậy giường, định nhịp thở xong liền rề rà bò xuống, đẩy cửa ngoài. Cậu xuống tầng tới phòng khách, xuống bàn làm việc đặt đầy những dụng cụ.
Cậu bật đèn, nương ánh đèn đường bên ngoài, cầm giấy nhám lên, rắc chút bột kim tuyến tiếp tục đánh bóng.
Lúc thức dậy, nhất định tìm việc cho làm, nếu sẽ nghĩ ngợi lung tung—— Sao Từ Ngạn Hoàn học? Sao điện thoại của ?
Bởi vì chấp nhận con trai nên mới trốn tránh ?
Kết quả của việc mất tập trung là, lực đánh bóng bên tay của Du Tâm Kiều quá mạnh, đè cho viên đá đang kẹp dụng cụ bằng sắt lỏng . “Cạch” một tiếng, viên đá rơi khỏi dụng cụ, đồng thời dụng cụ cũng kẹp giữa, kẹp mạnh lấy ngón tay cái của Du Tâm Kiều.
Sau cơn đau điếng thì đến cơn đau dai dẳng dứt.
Dùng khăn giấy để cầm máu, Du Tâm Kiều lấy khăn bọc đá chườm lên tay, lạnh tới mức chịu nổi, lấy găng tay theo phản xạ.
Găng tay mà Từ Ngạn Hoàn tặng cho .
Đêm khuya yên tĩnh, Du Tâm Kiều một trong căn phòng khách trống rỗng, thấy “tách” một tiếng, là tiếng giọt nước mắt rơi lên mu bàn tay.
Nếu hỏi Du Tâm Kiều sở trường gì, thì xếp piano chính là nén nước mắt.
Nhiều tình huống như thế, nhưng nào cũng bật .
Lần nhẫn nhịn lâu lắm , cuối cùng vẫn dằn nỗi khổ sở cuồn cuộn đáy lòng. Cậu lấy cớ cho bản , là bởi vì vết thương quá đau.
Giơ tay lau nước mắt, bất cẩn đụng vết thương, càng đau hơn.
Du Tâm Kiều lớn từng , tới cũng hô mưa gọi gió, từng ấm ức như thế.
Cậu to thành tiếng, mắng: “Từ Ngạn Hoàn, đồ khốn nạn nhà !”
Đồ khốn nạn trêu chọc xong thì bỏ chạy, chịu trách nhiệm!
Cậu giận dỗi dùng tay thương cầm găng tay lên, tới cửa sổ ném mạnh .
Chưa tới ba phút, cửa nhà đẩy , Du Tâm Kiều lau nước mắt chạy tới, xổm xuống đất tìm găng tay mới ném . Vất vả lắm mới nhặt chúng nó khỏi bụi cỏ, phủi bụi mắng bản thiếu nghị lực.
Lúc dậy, Du Tâm Kiều phát hiện đang cạnh cửa sổ nhà vệ sinh, là vị trí Từ Ngạn Hoàn khi đến cứu .
Hôm , hoảng hốt cho rằng Từ Ngạn Hoàn là hoàng tử, còn là “ trai tóc mây” nhốt tháp cao.
hiện thực cổ tích, hiện thực hiếm khi kết cục viên mãn.
Huống chi, từ đầu trong chuyện đều do một đơn phương, Từ Ngạn Hoàn từng đưa bất kỳ câu trả lời nào.
Như ông chủ Hoàng từng , đáp án trong lòng từ lâu.
Sau đêm , lẽ là do linh cảm tiềm ẩn, hoặc là vì chấp nhận hiện thận, Du Tâm Kiều tìm Từ Ngạn Hoàn nữa, bạn học hỏi cũng chỉ bình tĩnh đáp: “Cậu để chúng tìm , cho dù lật hết cả Tầm Thành lên cũng vô dụng thôi.”
Thoáng chốc đến lúc thi cuối kỳ, năm môn chính dồn thi trong vòng hai ngày, lễ sơ kết cũng diễn buổi tối ngày thi cuối cùng, thể là co thời gian đến hết mức.
Sơ đồ phòng thi xếp theo thành tích thi , Du Tâm Kiều học thường thường, thi ở phòng thi ban xã hội tầng. Ngày đầu tiên thi xong về lớp liền Lương Dịch , Từ Ngạn Hoàn về .
“ bạn ở phòng thi một bảo, sát giờ mới phòng, thi xong là ngay.” Lương Dịch quan sát cái tay băng bó của Du Tâm Kiều, đề nghị: “Hay mai thử chặn ở cổng trường xem.”
Du Tâm Kiều gật đầu: “Ừm, .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-37.html.]
Sáng hôm , Lương Dịch thi ở phòng bên cạnh Du Tâm Kiều xin vắng thi. Du Tâm Kiều gọi điện qua, giọng Lương Dịch ở đầu bên vô cùng yếu ớt, sốt, giường bò dậy nổi.
rõ ràng Du Tâm Kiều thấy trong điện thoại tiếng còi xe ô tô.
Bấy giờ Du Tâm Kiều rảnh để tra rõ nguyên nhân Lương Dịch vắng thi. Chiều nay thi môn Tiếng Anh cuối cùng, Du Tâm Kiều nộp bài sớm nửa tiếng, cuộn hộp bút và giấy nháp cổng trường.
Cậu đoán hôm nay Từ Ngạn Hoàn sẽ về lớp, cũng sẽ tham gia lễ sơ kết buổi tối.
như dự đoán, bao lâu , cách thời gian thi xong chừng mười phút, Từ Ngạn Hoàn mặc đồng phục từ phòng thi của một tầng nào đó , hai tay đút túi, cúi đầu bước . Lúc bước tới gần cổng trường, ngẩng đầu lên, sửng sốt.
Du Tâm Kiều bước lên trong ánh của , hỏi: “Mấy ngày nay ?”
Cậu còn ôm hi vọng gì nữa, chỉ cho bản một câu trả lời.
Từ Ngạn Hoàn mím môi đáp, còn chẳng .
Lúc hai lướt qua , Du Tâm Kiều lùi về hai bước, dang tay cản đường của Từ Ngạn Hoàn.
“Tôi thứ đưa cho .” Cậu .
Mà Từ Ngạn Hoàn chỉ liếc sơ cái tay băng bó của , giọng điệu lạnh nhạt: “Tránh .”
Chạng vạng, thời gian bận rộn nhất trong ngày ở Tầm Thành.
Ánh đèn neon lập lòe ở hai bên khu phố cổ, đang đường tan tầm, tan học về nhà, tiếng truyền tới từ những cửa hàng xua cảm giác uể oải. Đủ loại hương thơm trong quán ăn ùa tới khiến thòm thèm, bất giác bước chân về nhà càng nhanh hơn.
Sắp tới cuối năm, mặc dù đang là trời đông giá rét, nhưng hết thảy đều ấm êm vui vẻ.
Mà giờ khắc , xe buýt, cách lớp cửa kính xe ngắm cảnh náo nhiệt hai bên đường, Từ Ngạn Hoàn thờ ơ lạnh nhạt chẳng hợp với phong cảnh.
Dù cho Du Tâm Kiều cũng cùng lên xe, ở phía .
Từ Ngạn Hoàn đầu , cũng dám . Anh sợ nhiều thì nhẫn tâm nổi, cũng sợ gã Từ Chấn bám dai như đỉa đang ở gần đây.
Sau đợt giằng co , Từ Chấn dám đến gần ép nữa, dù tiền thì cũng còn mạng để tiêu. cũng thể nào bảo đảm an tuyệt đối, Từ Chấn là kẻ điên lâm đường cùng, đợi gã tính táo , củng cố can đảm thêm chút nữa, làm chuyện điên khùng gì.
Chỉ cần còn ở Tầm Thành thì thể bảo đảm an trăm phần trăm, trừ khi trở về thủ đô, khỏi tầm tay với của Từ Chấn.
Bàn tay giấu trong túi nắm thành quyền, Từ Ngạn Hoàn vuốt ve vết d.a.o cắt ở hổ khẩu, im lặng đưa quyết định.
Nửa tiếng xe buýt đến trạm, hai lượt xuống xe. Dọc đường tới lui thưa thớt, Từ Ngạn Hoàn đằng đột nhiên xoay .
Du Tâm Kiều cũng dừng bước theo, cách hai mét lẳng lặng .
“Không bảo sẽ cách thật xa ?” Từ Ngạn Hoàn mở miệng : “Đi theo làm gì?”
Lúc hỏi cũng dùng giọng điệu nặng nề, khiến cảm thấy lạnh lẽo vô cùng. Du Tâm Kiều nhận sự xa lánh và chống cự của chứ, nhưng chuyện làm vẫn thành.
“Cậu chuyển nhà ?” Du Tâm Kiều : “Tôi đồ tặng .”
Quả nhiên, Từ Ngạn Hoàn phớt lờ , cụp mắt, liếc sang thứ Du Tâm Kiều cầm trong tay: “Đây là gì, giá trị ?”
“Nếu cầm đến tiệm cầm đồ thì đổi bao nhiêu tiền?”
Mặc dù chuẩn tâm lý từ , nhưng khi chính miệng Từ Ngạn Hoàn những lời như thế, Du Tâm Kiều vẫn cảm thấy m.á.u dồn hết lên não.
Cậu miễn cưỡng hít sâu một : “Đây là đá ánh trăng xanh, tự tay đánh bóng…”
“Tôi cần.” Từ Ngạn Hoàn khẩy: “Cậu , đừng theo nữa.”
“Từ Ngạn Hoàn.” Du Tâm Kiều cất cao giọng: “Cậu làm , rốt cuộc chuyện gì?”
Từ Ngạn Hoàn mà quen như thế, mới chỉ một tháng gặp thôi, đổi như ?
Du Tâm Kiều sốt sắng hỏi: “Có mấy tên cho vay nặng lãi …”
“Chẳng chuyện gì hết.” Không im lặng quá lâu, Từ Ngạn Hoàn đanh mặt : “Tôi chỉ gặp câu thôi.”
Trực giác cho Du Tâm Kiều chỗ nào đó là lạ.
Ở nơi thấy, chắc chắn xảy chuyện gì mới khiến Từ Ngạn Hoàn những lời như .
Cho nên khi thấy hai chữ “trừ khi”, mắt Du Tâm Kiều sáng lên, bất chợt cảm thấy chờ mong như tìm đường sống từ cõi chết.
Từ Ngạn Hoàn : “Trừ khi, thể cho nhiều tiền.”
“Tôi cần thứ đáng tiền.”
Giữa trời chiều ảm đạm ngập tràn mùi hôi thối.
Một Từ Ngạn Hoàn kiêu ngạo siểm nịnh, dù chìm trong bóng tối nhưng vẫn luôn giữ tỉnh táo, Từ Ngạn Hoàn trong ấn tượng của Du Tâm Kiều đang dần dần sụp đổ.
Không trôi qua bao lâu, Du Tâm Kiều thấy bản hỏi: “Vậy bao nhiêu tiền?”
“Cậu cho nổi.” Từ Ngạn Hoàn đáp.
Du Tâm Kiều vẫn đang ba nuôi, đúng là cho nổi.
“Vậy, từng tình cảm…”
“Chưa từng.” Giọng điệu của Từ Ngạn Hoàn trầm thấp lạnh lẽo, tựa như đến từ vực sâu: “Tôi ghét , từ đến giờ luôn ghét .”
Mà Du Tâm Kiều, từng suy đoán rằng lẽ Từ Ngạn Hoàn ghét , đến hôm nay thực sự từ miệng của thì một cảm nhận khác.
Dường như dòng m.á.u cuộn trào lên não đóng thành băng.
Thảo nào giờ từng đưa câu đáp , hóa vì thật sự chán ghét, nhịn đến bây giờ cũng chẳng dễ dàng gì.
Du Tâm Kiều phát hiện phân liệt thành hai . Một cực kỳ tỉnh táo trời đông giá rét, hứng lấy từng đợt gió lạnh như d.a.o cắt vẫn thờ ơ dửng dưng. Một khác trốn ở lưng, co cuộn , che tai dám .
Cậu khỏi nghĩ tới buổi tối mất điện giông tố , Từ Ngạn Hoàn bảo đừng ghét .
“Dựa .” Du Tâm Kiều khẽ: “Cậu ghét , nhưng bảo đừng ghét , dựa ?”
“Dựa việc thích .” Từ Ngạn Hoàn rời mắt: “Cậu , xin , càng xa càng , lãng phí thời gian để đối phó .”
Du Tâm Kiều cảm thấy khá buồn , bao giờ câu thích khỏi miệng, giờ vạch trần, sự lãng mạn chìm đắm, chỉ trái tim siết đau đớn.
Lời từ chối còn tàn nhẫn hơn vô đây cộng .
Đã đến nước , còn tiếp nữa chỉ tự rước nhục mà thôi. Thậm chí Từ Ngạn Hoàn còn dùng từ “xin ”.
Cổ họng Du Tâm Kiều nghẹn , tựa như thứ gì đó sắp tràn , tràn từ hốc mắt, từ trái tim xé cho tan nát.
Cổ tay run lên, viên đá ánh trăng trong tay rơi xuống vang lên một tiếng “cạch”, chắc là vỡ mất , hệt như trái tim trông thì cứng rắn nhưng thật yếu đuối của .
Thứ đáng tiền, ai cần, cần gì nhặt lên.
Vậy nên Du Tâm Kiều còn chẳng thèm liếc lấy một cái, nhét cái tay băng bó túi quần, nuốt một hớp khí lạnh căm xuống: “Tôi sẽ , nhưng bởi vì .”
Giây phút cuối cùng, thấy may mắn vì vẫn giữ lý trí, đến mức mất sạch thể diện và tôn nghiêm.
“Tôi và vốn cùng đường, một năm nay coi như chơi đùa với , về , nhất là cả đời , chúng đừng gặp nữa. Cho dù lỡ gặp , cũng xin hãy cách xa .”
“Bằng bảo đảm sẽ trả thù .”
“Tôi thù dai lắm đấy.”
Đợi tới khi trời tối , xe về trường học, Du Tâm Kiều “thù dai” dựa đầu lên cửa sổ xe, ngại xe đông nên dám tiếng.
Cố gắng đến lúc bước xuống xe, cuối cùng mới thả lỏng, trở về con mềm yếu sợ đau của , thế thể xác kiên cường xuất hiện vết rách .
Cậu lấy điện thoại gọi cho ba . Sau khi cuộc gọi kết nối thấy giọng , nước mắt chảy càng dữ dội hơn. Vốn nhiều khổ sở mách , nhưng khi mở miệng chỉ còn một câu: “Mẹ ơi, con về nhà…”
Rời khỏi con đường tắt gần trạm xe nhất, Từ Ngạn Hoàn khỏi nơi vắng vẻ u uất, về ánh đèn đường mờ mịt, khom nhặt một viên đá đất.
Một viên đá hình cầu tỏa ánh sáng màu xanh lam.
Chà lên áo khoác đồng phục của , phủi lớp bụi đất, tia sáng càng rõ hơn, tựa như ánh trăng rằm thoát khỏi sự che khuất của mây mù.
Rồi khiến nhớ về cái ngày khung cửa sổ ở khu nhà ngang, bài hát mà Du Tâm Kiều ngân nga khi ——
Anh kìa, mau xem, mặt trăng đang trộm đổi.
Sau Từ Ngạn Hoàn từng trọn hết bài hát, rằng hai câu đó là——
Liệu đến lúc chia tay .
Không đành lòng để thấy gương mặt đẫm nước mắt của em.
Ngẩng đầu , xe chạy xa, còn thấy gì nữa.
Từ Ngạn Hoàn vẫn yên ở đó thật lâu, lâu đến nỗi trăng lên giữa trời, và chiếc bóng mặt đất gần như chồng , biến thành một chỉnh thể cô độc.
Giống như và chiếc bóng của trói buộc với .