Ánh trăng xanh - Chương 3

Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:34:12
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày đầu tiên chuyển tới Trung học Hai ở Tầm Thành, bữa sáng của Du Tâm Kiều là một quả táo Fuji.

Khu biệt thự gần trường học, Du Tâm Kiều gặm táo điện thoại, giọng của Du Hàm Chương từ đầu bên truyền đến: “Tuần dì giúp việc mới làm, tuần con ăn tạm ở ngoài nhé, đủ tiền thì với ba.”

Du Tâm Kiều qua loa “Ừm” một tiếng, bên cửa sổ bên ngoài, đường phố trong khu dân cư sạch sẽ ngăn nắp, gió thổi qua tán cây vang lên tiếng xào xạc.

“Mẹ ạ?” Cuối cùng Du Tâm Kiều vẫn hỏi: “Vẫn ăn cơm ạ?”

Mấy ngày khi “lưu đày”, Diêu Quỳnh Anh xuất hiện tình trạng mất ngủ với chán ăn, bây giờ đỡ .

“Đỡ hơn .” Có lẽ Du Tâm Kiều tự trách, Du Hàm Chương thêm: “Bác sĩ kê đơn thuốc, bây giờ con đang ngủ, con cần lo lắng quá.”

Du Tâm Kiều “Vâng” một câu, hỏi thêm gì nữa.

Tầm Thành gần thủ đô, khí hậu chênh lệch là bao.

Cậu bộ đến trường dọc theo con đường nghiên cứu một ngày. Du Tâm Kiều vẫn nhận chỗ nào khác, cho đến khi lên tầng bước lớp học, mới cắn chặt răng, phát tiếng lòng: “Đệt.”

Cuối đông đầu xuân, các trường học lớn ở thủ đô vẫn bật hệ thống sưởi, nhưng lớp học bên đến cái máy sưởi còn lắp, bước lớp mà như hố băng.

Cũng may hôm nay mặc áo lông vũ—— nghĩ , Du Tâm Kiều kéo khóa áo cao lên, cổ áo dựng đến mũi.

Tìm bừa một vị trí ở hàng để , mặc dù lên tiếng nhưng Du Tâm Kiều vẫn là tiêu điểm chú ý của học sinh xung quanh. Kỳ hai lớp 11, trường học quản lý nghiêm, yêu cầu cứ đến trường là mặc đồng phục, Du Tâm Kiều khoác áo lông vũ màu trắng bước trong đám cực kì chói mắt.

Còn mười mấy phút nữa mới đến buổi sinh hoạt sáng, ngày khai giảng đầu tiên cũng chẳng ai nghiêm túc bài.

Người đầu tiên chào hỏi với Du Tâm Kiều là một trai để mái bằng. Cậu ngậm túi sữa, chân duỗi lên tận hàng ghế , nhe răng với Du Tâm Kiều: “Xin chào, tên là Lương Dịch.”

Về , Du Tâm Kiều mới , ngôi trường cấp ba bình thường ở thành phố hạng ba thật cũng phân chia bè phái như nơi làm việc, mà câu đáp thiện của ngày đầu tiên học vô hình trung chia Du Tâm Kiều phe cánh của Lương Dịch.

Nghe ở khu biệt thự, Lương Dịch trợn tròn mắt: “Thế theo đám bọn khác nào hạ , chơi cùng hội Trần Dương mới đúng.”

Du Tâm Kiều Lương Dịch phổ cập xong, Trần Dương là lớp trưởng, bố là chủ tịch quận.

“Sao , thể chơi với ?” Tính Du Tâm Kiều thích ứng trong cảnh, lười nhảy qua nhảy giữa mấy đám học sinh: “Thế còn uống sữa ?”

Ban nãy Lương Dịch lấy một túi sữa bò từ trong cặp đưa cho , vẫn còn nóng.

“Được, tất nhiên là !” Lương Dịch vội vàng đẩy túi sữa trở về: “Đồ ăn đồ uống nhà đầy luôn, về ăn gì cứ tìm !”

Cậu tưởng Lương Dịch c.h.é.m gió, đợi đến giờ hoạt động buổi sáng, Du Tâm Kiều Lương Dịch dẫn tham quan khắp trường. Bước quầy bán quà vặt nhốn nháo đầy , thấy Lương Dịch gọi bác gái trung niên ở quầy là .

Lương Dịch còn dẫn theo vài bạn học quen để giới thiệu cho Du Tâm Kiều.

Nghe thì giống cảnh bang phái trong phim xã hội đen chào đón mới nghiêm túc, nhưng vì mấy con trai xếp thành một hàng với chiếc xúc xích nướng miễn phí ở quầy ăn vặt trong tay, trông buồn .

“Từ giờ trở , Du Tâm Kiều sẽ là một thành viên của chính .” “Trùm” bang phái Lương Dịch cầm đầu cổ vũ: “Sau chúng phúc cùng hưởng, họa tự chịu!”

Du Tâm Kiều ăn, đưa xúc xích nướng cho một vóc to con.

Trông há miệng cắn, để nước b.ắ.n tung toé lên mặt nam sinh đối diện, Du Tâm Kiều nhịn , nở nụ đầu tiên từ khi đến Tầm Thành.

Trên đường trở về lớp học, Lương Dịch với Du Tâm Kiều, nhà vóc to con mở cửa hàng kim khí*, nước xúc xích nướng b.ắ.n mặt thừa kế tiệm sữa ngoài cổng trường, tương đối đặc biệt thì chắc là nam sinh tên Thẩm Đạt Dã, nhà mở cửa hàng ở một chợ đầu mối nào đó trong Tầm Thành, chuyên bán nhạc cụ.

*Cửa hàng kim khí: bán các loại linh kiện như đinh ốc vít… làm từ kim loại.

Du Tâm Kiều hỏi: “Cửa hàng nhà ông piano ?”

Thẩm Đạt Dã lắc đầu: “Không .”

“Thế những nhạc cụ gì?”

“Guitar, sáo bầu, saxophone, kèn Xô-na, trống djembe, ukulele.”

“…Cũng đa dạng phết nhỉ.”

“Thì tất nhiên, kinh doanh mười năm .”

Du Tâm Kiều nhận , sở dĩ bọn họ chia thành các nhóm nhỏ vì xem thường gì , chỉ đơn giản là chung chủ đề chuyện. Ví dụ như nhóm đều là trong nhà làm ăn, từ nhỏ mưa dầm thấm đất, ai cũng là “bộ ngoại giao” giỏi ăn .

Trở về lớp học kịp lúc chủ nhiệm đang xếp chỗ .

Căn bản dựa chiều cao, học sinh chuyển trường Du Tâm Kiều xếp ở dãy gần hành lang, hàng thứ ba từ đếm lên, Lương Dịch mặt .

Thu xếp thỏa chỗ , chuẩn học.

Du Tâm Kiều vẫn nhận sách giáo khoa mới, nhàm chán đưa mắt cả lớp học. Lớp tự nhiên nam nhiều nữ ít, phần lớn nữ sinh ở hàng , mới nửa buổi sáng, thể nhớ tên của một phần ba bạn học trong lớp.

Ánh mắt đảo qua vị trí gần cửa sổ ở hàng cuối cùng, Du Tâm Kiều dùng bút chọc lưng Lương Dịch: “Tiểu Dịch, chỗ ai ?”

Lương Dịch run : “Mẹ còn gọi như thế…” Nói đầu , giấu vẻ ao ước: “Dãy cuối gần cửa sổ, địa bàn của nhà vua.”

Nghe vị trí bao thầu từ học kỳ , Du Tâm Kiều đang hỏi ai mà chơi trội thì chuông lớp reo vang, giáo viên đúng giờ bước lớp học.

Du Tâm Kiều bèn rút cây bút chì , cơ thể ngửa dựa lưng ghế, định ngủ bù một giấc.

Buổi chiều tiết thể dục, Lương Dịch khả năng cao là danh sách của giáo viên thể dục vẫn đổi mới, học sinh chuyển trường – cực kỳ ghét thể dục – Du Tâm Kiều dứt khoát trốn trong lớp ngủ tiếp.

Cửa sổ đóng chặt, bên trong lớp yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng hô hấp của bản .

Chẳng ngủ bao lâu, trong cơn mơ màng, tai của Du Tâm Kiều tiếng gõ lên thủy tinh.

Ba tiếng nặng nhẹ, Du Tâm Kiều đánh thức, đầu bò bàn theo hướng khác, điều chỉnh xong tư thế, bên tai trái truyền tới ba tiếng—— cộc, cộc cộc, gấp gáp hơn so với ban nãy.

Cậu chỉ đành thẳng dậy, mở đôi mắt mờ mịt về phía cửa sổ, trong tầm mơ hồ xuất hiện một cánh tay mặc đồng phục học sinh. Bàn tay thon dài, ngón trỏ dựng thẳng, chỉ hướng cửa lớp học.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-3.html.]

Cửa do Du Tâm Kiều khóa trái, thở dài một , cam chịu dậy, đẩy ghế , loạng choạng về phía cửa lớp.

Lạch cạch, Du Tâm Kiều nắm chốt cửa kéo trong, ở cửa, chiếc bóng hắt xuống từ dáng cao gầy che lấp Du Tâm Kiều.

Người cao thật đấy… Du Tâm Kiều cảm thán trong lòng lui để nhường đường, ai ngờ giẫm bút bi của bạn học nào làm rơi đất, trượt chân một cái, cả đổ về phía theo quán tính.

Lúc trán tiếp xúc với bức tường độ mềm , Du Tâm Kiều vẫn còn đang ngẩn .

Cậu hoảng hốt ngẩng đầu, đối diện với gương mặt ánh nắng lưng chói mờ nhưng vẫn thể đường nét tinh tế, đến lúc hồn vía bay của Du Tâm Kiều mới trở về.

Nín thở là phản xạ điều kiện, Du Tâm Kiều thấy : “Xin … mời ngài .”

Tiết cuối cùng của buổi chiều là tự học.

Du Tâm Kiều xin Lương Dịch một tờ nháp, vẽ những phím đàn đen và trắng, đặt tay lên đàn bài Ngôi nhỏ.

Trong lòng thầm ngân nga—— Vì nhỏ lấp lánh, lấp lánh, khắp trời đều là mời ngài .

Mời ~ ngài ~ ~

Hát xong, Du Tâm Kiều đầu , góc Tây Nam của lớp học, vị trí vốn trống giờ .

Chân nọ dài, đặt bàn học trông chật chội, cánh tay đặt lên chồng sách bàn, mặt vùi khuỷu tay, chắc là đang ngủ.

Du Tâm Kiều nghển cổ quanh một hồi, đột nhiên cảm thấy giống như khách làng chơi của lầu xanh thời xưa, đắm đuối hoa khôi tấm bình phong mà thèm chảy nước miếng.

… Có bỉ ổi.

Cuối cùng vẫn chọc Lương Dịch, thấp giọng hỏi: “Cái ở hàng cuối gần cửa sổ , tên gì thế?”

Lương Dịch cũng học, nhét tiểu thuyết đang bày đùi ngăn bàn, thoáng nghiêng đầu, thì thầm ba chữ.

“Hứa Yến cái gì cơ?” Du Tâm Kiều rõ, hiểu tại con trai đặt tên .

“Từ trong Lâm Tắc Từ, Ngạn trong ngạn ngữ nhưng bỏ bộ Ngôn.” Lần đầu tiên trong đời Lương Dịch cảm thấy khả năng ngôn ngữ của đủ dùng: “Huan, huan là huan nào ý nhỉ…”

(ngạn 谚 trong ngạn ngữ 谚语 nhưng bỏ bộ ngôn 讠= 彦)

Du Tâm Kiều cố gắng ghé sát để : “… Hoàn Hoàn?”

(Chữ em Kiều gọi là chữ Hoàn 嬛 , nó còn âm khác là Huyên, Hoàn trong tên bạn công là 洹)

Lương Dịch giật thót, mặc kệ đang trong giờ tự học, cao giọng : “Đừng gọi như , Thẩm Đạt Dã gọi thế, ót thêm vết sẹo kìa.”

Du Tâm Kiều hết hồn: “Cậu đánh ?”

“Cái thì , lúc đấy mặt, Từ Ngạn Hoàn hung dữ trừng mắt Thẩm Đạt Dã, trông như g.i.ế.c tới nơi, dọa đầu chạy vội, vấp cục gạch ngã sấp mặt.”

Du Tâm Kiều xong bật : “Vậy thể trách .”

Giờ chơi ngày hôm , nhờ sự phổ cập của Lương Dịch, Du Tâm Kiều trong lớp còn một thuộc bất cứ nhóm nào.

“Cậu Từ Ngạn Hoàn hình như bạn bè, làm gì cũng chỉ một , chẳng ai nhà .” Lương Dịch len lén liếc lớp học nhanh chóng đảo mắt về: “Bình thường đến muộn trốn học, lúc mặt còn thương, bọn đoán quen với đầu gấu, khi thường xuyên giúp họ đánh .”

Du Tâm Kiều cảm thấy suy đoán đáng tin: “Nghỉ học đánh , nhà trường mặc kệ ?”

“Có quan tâm chứ, nhớ kỳ trốn học ba ngày, lúc học chủ nhiệm đuổi thẳng ngoài, báo cáo lên phòng giáo vụ để xử lý, bảo về nhà kiểm điểm, nửa tháng mới học.” Lương Dịch nhún vai: “Nếu nhờ thành tích , khi đuổi học từ lâu .”

Du Tâm Kiều nghĩ, chỉ mỗi thành tích .

Trên thực tế, cho dù 17 năm qua bạn bè của Du Tâm Kiều trải khắp nơi, nhưng từng gặp kiểu như Từ Ngạn Hoàn—— Nói là học sinh giỏi, đánh , lạnh lùng, cũng dữ, bạn bè chắc chắn khó gần, nhưng hết tới khác vẫn con gái gửi thư tình cho tới tấp.

Đi học ba ngày, Du Tâm Kiều cạnh cửa sổ gần hành lang giúp đỡ chuyển ít thứ: sách giáo khoa, hộp bút, truyện… Đương nhiên thể thiếu những phong thư đủ kiểu dáng xinh xắn, đa mặt tên Từ Ngạn Hoàn.

Thậm chí con gái cùng lớp cũng nhờ đưa hộ.

Lớp phó văn nghệ Hà Đường Nguyệt dãy nữa hỏi tại tự đưa, cô nàng hất b.í.m tóc đuôi ngựa, đáp hùng hồn: “Nếu như buồn ném thùng rác, khác mà đưa thì mất mặt lắm, đồng ý còn đường đổi mục tiêu khác chứ.”

Du Tâm Kiều: “…”

Lần tiếp theo nhận nhiệm vụ, Du Tâm Kiều kiên nhẫn nổi nữa.

Cậu đang dùng điện thoại tra địa điểm bán piano ở Tầm thành, dành một cánh tay chuyển thư cho bạn học tổ hai, bạn học còn mải tám chuyện tung giời với bạn cùng bàn, để ý cánh tay vung vẩy của Du Tâm Kiều.

Gọi hai tiếng mà đối phương đáp, Du Tâm Kiều soạt cái dậy, hướng về góc Tây Nam: “Hoàn Hoàn, thư!”

Dứt lời, lớp học ồn ào giống như ấn nút tạm dừng, lấp tức lặng ngắt như tờ.

Khiến cho tiếng gọi “Hoàn Hoàn” lảnh lót của Du Tâm Kiều giống như vọng .

Mà giữa bầu khí im lặng kỳ dị , Du Tâm Kiều thấy ở trong góc, cái còn ngủ nhiều hơn chầm chậm ngẩng đầu, để lộ gương mặt còn kịp kỹ.

Ánh mắt thẳng qua, gương mặt lạnh lùng giống hệt trong ấn tượng, nhưng đôi mắt hề lộ vẻ dữ dằn.

Cậu bất chợt nhớ tới câu , dãy cuối gần cửa sổ, địa bàn của nhà vua.

Nghĩ kỹ thì thật vô lý, dãy cuối gần cửa sổ tầng một rõ ràng là địa điểm giáo viên chủ nhiệm xuất quỷ nhập thần.

Có điều… Du Tâm Kiều nuốt khan, dằn lòng mà âm thầm tán thưởng——

Gương mặt đúng là, chất vua đấy.

Trong nửa phút, não Du Tâm Kiều nhảy qua hàng ngàn suy nghĩ, “vua” dậy từ chỗ , vươn đôi chân dài, bước qua đám đang hóng hớt, tới tổ một gần hành lang.

Đôi mắt liếc phong thư màu hồng nhạt trong tay mặt, Từ Ngạn Hoàn lẳng lặng nhíu mày, giống như đụng chuyện phiền phức.

Từ Ngạn Hoàn cất giọng thờ ơ: “Cậu ?”

Loading...