Ánh trăng xanh - Chương 26

Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:45:45
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Du Tâm Kiều nhận lấy điện thoại, rề rà mở khóa bấm WeChat.

Cậu tìm mới thêm bạn chừng một tiếng , mở khung chat định gõ chữ đột nhiên phản ứng : “Sao em là gì của em?”

Từ Ngạn Hoàn hỏi ngược : “Em xem?”

“Cậu chỉ là bạn bình thường của em thôi, cần tình trạng hôn nhân của em?”

“Em giấu giếm chuyện kết hôn?” Cách lớp thấu kính, ánh mắt Từ Ngạn Hoàn trở nên nguy hiểm.

“Đâu , ba em lẫn đám Tiểu Dịch đều hai đứa …” Du Tâm Kiều hết gì, “Chẳng qua em cảm thấy, đêm hôm tự dưng đầu đuôi em đối tượng kết hôn thì kỳ cục.”

“Đối tượng kết hôn?”

“Là đối tượng kết hôn, cưới .”

Lần đầu tiên Du Tâm Kiều phát hiện Từ Ngạn Hoàn thích soi mói đến , thầm nghĩ thảo nào lên tòa giỏi chỉ sơ hở của đối phương như thế, đúng là thành thạo chiến thuật.

Từ Ngạn Hoàn nguôi giận, liếc mắt đồng hồ : “Hôm nay muộn , mai với cũng .”

Du Tâm Kiều như đại xá, xoay đầu tẩu thoát, ai ngờ Từ Ngạn Hoàn bắt lấy mũ áo ngủ lôi trở về, khiến nhào lòng bằng lực .

“… Còn việc gì nữa ?”

“Đêm nay ngủ chung.”

Cổ họng Du Tâm Kiều khô khốc, lắp bắp: “Tại… tại ?”

“Thực hiện quyền lợi chính đáng của bạn đời.” Từ Ngạn Hoàn , bằng vẻ mặt bình tĩnh: “Hơn nữa, tâm trạng đang .”

“…”

Lý do nào cũng hợp lý hết, cớ từ chối.

Chủ yếu do Du Tâm Kiều chột , chọc giận, ngủ cùng một đêm cũng thôi.

Đây còn là nhà nữa.

Từ Ngạn Hoàn tắm xong liền cầm gối của đến phòng ngủ chính, chỉ thấy Du Tâm Kiều đang dời chăn gối của qua nửa bên giường, cả mép chăn cũng trải chỉnh tề, y như vạch một đường phân cách ở giữa.

Từ Ngạn Hoàn phát biểu ý kiến gì, tới đặt gối xuống đầu giường, thoải mái xuống, nhấc đôi chân dài lên giường.

Vài động tác ngắn ngủi đủ để Du Tâm Kiều cảm nhận khí thế hồi cung của Hi phi.

Hi phi tên gì ? Hoàn Hoàn? 

… Khéo thật.

(*) Hi phi trong Chân Hoàn Truyện :)))) 

Du Tâm Kiều dựa đầu giường mở một quyển nhạc phổ , mới nửa dòng vô thức liếc sang bên trái.

Từ Ngạn Hoàn cũng đang sách, chính là quyển “Pháp luật và xã hội Trung Quốc” mà từng lấy gối trong phòng ngủ chính hồi .

Chẳng lẽ đây hai họ ngủ cùng thật?

Khó tưởng tượng quá.

Nhốn nháo cả một ngày, 0 giờ điểm, Du Tâm Kiều ngáp một cái.

Cậu đóng sách đặt lên tủ đầu giường bên , thấy Từ Ngạn Hoàn cũng buông sách.

Sau đó thong thả xuống.

Không đắp chăn luôn.

Du Tâm Kiều tắt đèn sách, xuống chui trong chăn. Ga trải giường và vỏ chăn là vải nỉ yêu thích, ấm áp vô cùng.

Đêm khuya yên tĩnh, thể tiếng hít thở đều đặn của bên cạnh.

Cuối cùng nhịn nữa, Du Tâm Kiều trong bóng tối mở miệng: “Chăn của ?”

Quả nhiên Từ Ngạn Hoàn ngủ, thấp giọng: “Không dùng.”

Tháng Tư ở thủ đô mát mẻ cả ngày, Du Tâm Kiều lúc ngủ một cũng đắp chăn . hiện giờ mặt Du Tâm Kiều, diệt hết những nguy cơ gây cảm lạnh từ trong trứng nước.

Tiếng vải vóc ma sát sột soạt, Du Tâm Kiều chia một nửa chăn đắp lên Từ Ngạn Hoàn.

Lúc xốc chăn lên, một luồng thở ấm nóng lẫn theo mùi sữa tắm hòa trong khí len mũi khiến Từ Ngạn Hoàn cứng đờ cả .

Ngay khi chiếc chăn mang theo nhiệt độ cơ thể đắp xuống, Từ Ngạn Hoàn vốn đang ngửa đột nhiên xoay , theo đà ôm lấy eo Du Tâm Kiều bằng một tay.

Du Tâm Kiều hít một , còn đang nghiêng, giờ ôm lấy eo nên thể trở về .

Không để kịp phản ứng, trong bóng đêm, gương mặt của Từ Ngạn Hoàn ghé sát , đôi môi khô ráo ấm áp dán lên gò má, tiếp đó là khóe môi . Anh nhanh chóng tìm đúng vị trí, dứt khoát hôn xuống.

Nụ hôn dài hơn bất cứ nụ hôn nào trong quá khứ, hoặc là bởi vì thấy nên đêm đen lặng lẽ để thời gian trôi chậm

Lúc tách , Du Tâm Kiều gắng sức kiềm chế hô hấp nhưng vẫn thở gấp.

Từ Ngạn Hoàn cũng đang thở hổn hển, nặng nề từng thấy.

Cơ thể hai dán sát , đến nỗi thể phớt lờ cảm giác về sự hiện diện nào đó.

Thật Du Tâm Kiều bảo thủ, cũng chẳng từng trải”. Hồi niên thiếu lúc mới phát hiện thích con trai, lên mạng tìm hiểu một kiến thức cơ bản, kinh nghiệm chứ lý thuyết thừa. 

Hơn nữa, con trai ở độ tuổi , ai mà từng tự “giải quyết” chứ?

Cử động một cách mất tự nhiên, Du Tâm Kiều hỏi: “Cần em giúp …”

“Không cần.” Giọng Từ Ngạn Hoàn trầm khàn: “Em đừng nhúc nhích là .”

Bấy giờ Du Tâm Kiều căng chặt cả , cả hô hấp cũng dám thở mạnh, thấp giọng lẩm bẩm: “Em nhúc nhích .”

Từ Ngạn Hoàn nhịn, nhưng trễ quá , ngày mai hai đều làm. Anh thì cũng , nhưng Du Tâm Kiều là nghệ sĩ biểu diễn, tình trạng sức khỏe sẽ quyết định trạng thái biểu diễn, xong chuyện Du Tâm Kiều trách .

Một khi buông lỏng tay chân, tin còn sức khống chế.

Du Tâm Kiều bận cả ngày trời nên mệt mỏi từ lâu, thật sự còn tâm trí mà nghĩ tới chuyện khác, nên phản ứng cơ thể đến nhanh mà cũng nhanh.

Cậu ngáp một cái, bản năng truy tìm nguồn nhiệt khiến vô thức chui lồng n.g.ự.c Từ Ngạn Hoàn.

“Từ Ngạn Hoàn.” Cậu híp mắt , gọi tên Từ Ngạn Hoàn: “Sau , em giới thiệu với khác như nào?”

Từ Ngạn Hoàn nhẫn nhịn khó chịu vô cùng, nhưng vẫn siết chặt trong lòng: “Tùy em.”

Du Tâm Kiều “xì” một tiếng: “Vậy em bảo là bạn em, còn chịu.”

Từ Ngạn Hoàn cảm thấy bây giờ Du Tâm Kiều giống hệt chú cún nhỏ đang cọ ống quần con làm nũng, rõ sẽ khiến dị ứng nhưng đành lòng buông .

“Bạn bè mà hôn môi ?” Từ Ngạn Hoàn vô thức mềm giọng hơn: “Bạn bè nào ngủ chung một cái giường?”

“Không hôn môi, nhưng ngủ chung giường thì làm ?” Du Tâm Kiều : “Hồi cấp ba, đám Tiểu Dịch đến nhà em chơi, tụi em chung giường chơi game lắm.”

Trong bóng tối, mặt Từ Ngạn Hoàn đanh .

“Sau nữa.”

“Không gì?”

“Nằm chung giường với khác.”

“Lại là quyền lợi chính đáng của bạn đời ?” Du Tâm Kiều bất mãn lải nhải: “Anh ngang ngược quá .”

Từ Ngạn Hoàn khẽ : “Giờ em mới ?”

Đêm nay Du Tâm Kiều ngủ , sáng hôm cũng là dậy muộn nhất.

Trên đường đưa đến phòng tập, Từ Ngạn Hoàn liên tục nhắc nhở xong việc về nhà ngay, la cà ngoài đường, về tới nhà cũng mở cửa cho lạ.

Du Tâm Kiều đáp từng câu một, đó chắp hai cổ tay , giơ lòng bàn tay về phía Từ Ngạn Hoàn, làm thành hình cái khiên: “Dân thường bọn em kẻ thù , luật sư Từ mới là nên cẩn thận.”

Đến nơi xuống xe, Du Tâm Kiều ngoài hai bước vòng về, nghiêng đầu cửa xe: “Luật sư Từ vẫn em , em giới thiệu với khác như nào.”

Đêm qua đề tài ngó lơ, đó cả hai cùng ngủ mất, thức dậy mà còn nhớ nội dung hội thoại cũng là giỏi lắm .

Du Tâm Kiều vốn định bỏ qua luôn đề tài , phí sức giải thích với Tạ Minh An nữa, nhưng quên mất Từ Ngạn Hoàn là thông minh cỡ nào, ý đồ của cho ?

“Đêm qua ,” Từ Ngạn Hoàn bình tĩnh đáp, “ lẽ em quên mất?”

Du Tâm Kiều ngơ : “Không thể nào, em chẳng nhớ gì cả?”

“Suy nghĩ kĩ .” Trước khi Từ Ngạn Hoàn : “Nhớ với Tạ cho rõ ràng, tối nay sẽ kiểm tra.”

Du Tâm Kiều: “…” Cứu mạng, thà nhắc tới còn hơn.

Hôm nay buổi diễn tập với dàn nhạc ở phòng tập phía Bắc thành phố.

Quản lý Lương Dịch và phụ trách dàn nhạc mặt tại hiện trường. Một sợ “nghệ sĩ” nhà “đứt xích*”, thì sợ nghệ sĩ mất trí nhớ lụt nghề. Sau khi trò chuyện xong, mỗi ôm một bầu tâm sự riêng mà xuống, hiện trường căng thẳng từng thấy.

(*) Phương ngữ Đông Bắc, ý việc gặp sự cố thời khắc mấu chốt.

May mà vẫn thuận lợi, mất trí nhớ cũng thể khiến Du Tâm Kiều quên nghề, cộng với quãng thời gian gần đây luôn cực khổ tập luyện, biểu hiện thể là xuất sắc, chỉ là lúc phối hợp với dàn nhạc thì trục trặc, tập thêm vài nữa là ngay.

Chưa đến ba giờ chiều kết thúc công việc, thời gian vẫn còn sớm nhưng Lương Dịch vội về nhà: “Còn về nấu cơm cho cái tên trạch nam* ở nhà nữa.” 

(*) Trạch nam trạch nữ: những chỉ thích ở trong nhà, thích ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-26.html.]

Du Tâm Kiều kinh ngạc: “Đại gia còn ở nhà ông hả?”

Lương Dịch “ừ” một tiếng: “Bảo là chia tay với bạn gái , tạm thời trở nơi đau lòng.”

“… Thì mới là coi nhà ông thành nhà đẻ.”

Trước khi Lương Dịch gọi cho Du Tâm Kiều một chiếc xe, Du Tâm Kiều cản: “Gọi xe thì ai mà , mất trí nhớ chứ tâm thần.” 

Cậu dạo xung quanh một .

Sáng nay đường , xuyên qua ô cửa kính xe, thấy khu chung cư Rừng Bạch Dương ở bên đường, ngay gần phòng luyện tập. Nhớ rằng khi mất trí nhớ cũng lái xe từ đây, Du Tâm Kiều đột nhiên tìm hiểu thực hư.

Hôm nay trời nắng, gió nhè nhẹ, khí trong lành.

Cuốc bộ đến cổng khu chung cư Rừng Bạch Dương, Du Tâm Kiều ngoài tường trong, quả nhiên thấy một cây bạch dương mảnh thẳng tắp con dốc thấp trong khu chung cư.

Khu chung cư trông khá cũ, bề ngoài của tòa nhà dấu vết hư hại, đường xi măng lâu năm tu sửa xuất hiện ổ gà ổ vịt. Du Tâm Kiều nhớ hồi còn bé thường thấy những loại nhà chừng năm sáu tầng thế , về nó dần những tòa nhà cao tầng mọc lên thế.

Khu chung cư cũ gác cổng, Du Tâm Kiều ở cửa lưỡng lự một chốc, vốn đang xoắn xuýt xem nên trong thử thì thấy một giọng nữ.

“Tiểu Du?”

Quay đầu , một phụ nữ chừng 40 tuổi ăn mặc giản dị đang cầm túi mua hàng đến gần, khi xác nhận đúng là Du Tâm Kiều, bà kinh ngạc: “Sao hôm nay con rảnh rỗi đến đây?”

Du Tâm Kiều bà chăm chú một lúc: “Cô là… cô Bạch Vi?”

Bạch Vi nghĩ Du Tâm Kiều tới thăm bà nên thương mà sợ”.

Theo chân Bạch Vi khu dân cư, bước trong một tòa nhà cao năm tầng. Bạch Vi dẫn đường, thi thoảng liếc mắt : “Hành lang tòa tối, hàng xóm để đồ ở đây lắm, con cẩn thận coi chừng ngã.”

Du Tâm Kiều “” một tiếng, tránh trái tránh , cố gắng để đống đồ linh tinh cọ đầy bụi.

Vào trong nhà, Bạch Vi mang nguyên liệu nấu ăn đựng trong túi mua hàng bếp, bận bịu trong đó hai phút bưng một đĩa trái cây .

“Không con đến nên chẳng kịp chuẩn gì.” Bạch Vi áy náy đặt đĩa lên bàn mặt Du Tâm Kiều: “Đây là táo Fuji cô mang từ quê lên, con nếm thử xem.”

Du Tâm Kiều bèn cầm lấy một quả táo, cắn một cái : “Ngọt lắm ạ.”

Bạch Vi cũng : “Cô con thích ăn táo đỏ lắm mà. Hồi còn học, táo mà Ngạn Hoàn cầm về là của con tặng đúng ?”

Du Tâm Kiều sững sờ: “Anh với cô ạ?”

“Cô đoán đấy.” Bạch Vi : “Hồi đó chẳng con từng đến nhà cô , còn ở một đêm nữa. Cô , Ngạn Hoàn đối xử với con giống với khác.”

Du Tâm Kiều nửa tin nửa ngờ: “Thật ạ? đó là bất ngờ thôi.”

“Phải, đây nó từng dẫn ai về nhà qua đêm . Dù gì nhà bọn cô cũng chật, cả phòng riêng của nó còn chẳng .” Nhắc tới chuyện cũ, cảm xúc của Bạch Vi ngổn ngang trăm mối: “Ngoài miệng nó , nhưng cô làm nên lòng tự trọng của nó cao bao nhiêu, thế nên ít trong mắt nó, con là đặc biệt.”

Trò chuyện một lúc, Du Tâm Kiều thể xác định Bạch Vi tin mất trí nhớ.

Hẳn là Từ Ngạn Hoàn cho bà .

Bà như một bình thường, thấy con trẻ là bắt đầu hoài dứt, khi hỏi đến chuyện cũ cũng hết sức vui vẻ mà kể .

“Năm đó nhà cô nghèo, kịp học hết cấp ba bỏ đến thủ đô để làm lụng. Cô xưởng dệt học nghề, ít nhiều gì cũng học một món nghề, thế là làm suốt hai mươi năm.”

Bạch Vi hôm nay làm ca ngày nên về khá sớm. Du Tâm Kiều về phía khung ảnh đặt trong tủ ly ở phòng khách, Bạch Vi : “Là ảnh cưới của cô và chú Vương đó, vốn định bày chuyện làm gì, do Ngạn Hoàn bảo dù tái hôn thì cũng là đường đường chính chính, chụp làm kỷ niệm.”

Ấn tượng của Du Tâm Kiều với Bạch Vi còn dừng ở sáu năm , cũng may lúc mất trí nhớ Du Tâm Kiều sang bên nhiều nên Bạch Vi nghi ngờ gì, còn hăng hái kể nhiều chuyện cho .

“Từ Chấn… chính là ba ruột của Ngạn Hoàn , năm đó gã cũng làm công ở thủ đô, gã về Tầm Thành lập gia đình. Khi mang thai , đành bỏ việc ở thủ đô để về với gã, chỉ ngờ rằng vốn dĩ gã chẳng nhà cửa gì ở Tầm Thành, còn mắc cả đống nợ.”

Chuyện đó Du Tâm Kiều cũng chút ít. Từ Ngạn Hoàn sống cơ cực từ nhỏ, trốn đông nấp tây thì thôi, mới 10 tuổi chạy làm công phụ giúp gia đình. Du Tâm Kiều từng thấy đám cho vay nặng lãi chặn đến ba .

Cha nợ con trả là trái pháp luật, nhưng chuyện vô cùng phổ biến trong xã hội. Chỉ cần ngày nào Từ Ngạn Hoàn còn chấm dứt quan hệ với Từ Chấn thì ngày vẫn còn sống trong bóng “đứa con trai của tên nghiện cờ bạc”.

Mà quan hệ tình m.á.u mủ, nào dứt là dứt .

“Vậy ông … ý cháu là ba ruột của Từ Ngạn Hoàn, bây giờ đang ở ?” Du Tâm Kiều hỏi.

Bạch Vi ngạc nhiên cả chuyện Từ Ngạn Hoàn cũng với , nghĩ hai mới kết hôn đến nửa năm, tới mấy chuyện “ qua” cũng bình thường.

Bà bèn cho Du Tâm Kiều : “Năm lớp 12, hình như là học kỳ hai, một vị luật sư họ Lục chuyện nhà cô nên chủ động giúp cô kiện tòa… Từ Chấn điên khùng lắm, cô đơn ly hôn lên tòa án nhưng gã vấn ngừng bám riết. Mấy chuyển nhà đều gã tìm thấy, mãi tới khi cô đánh cho thương nặng viện, bấy giờ luật sư Lục mới tìm cách giúp con cô thoát khỏi gã.”

Đoán luật sư Lục chính là chủ nhiệm Lục Mộng của công ty luật Tinh Thần, Du Tâm Kiều thở hắt , bỗng nhiên hiểu là trưởng bối là bạn bè” trong miệng Từ Ngạn Hoàn nghĩa là gì, cũng loáng thoáng nguyên nhân Từ Ngạn Hoàn chọn học ngành luật.

Sáu năm , Từ Chấn tống ngục giam bởi tội cố ý gây thương tích, thế giới của con Bạch Vi và Từ Ngạn Hoàn cuối cùng cũng yên .

“May mà, may mà Ngạn Hoàn giống ba ruột của nó. Nó cần cù cố gắng, một lòng hướng thiện, chắc chắn ông trời cũng nỡ nó sa cơ, nên mới từ bi giúp bọn cô một .”

Nói đến đây, vành mắt của Bạch Vi đỏ chót. Du Tâm Kiều an ủi bà: “Từ Ngạn Hoàn lắm, nhờ sự dạy dỗ đúng đắn của cô nên mới ưu tú đến .”

Bạch Vi gật đầu: “Sau đó nó tới thủ đô học hành, cô cũng theo nó về thủ đô tìm việc làm, ở ngay gần xưởng dệt. Rồi đó nữa, nhờ giới thiệu cô mới quen lão Vương. Chú mất vợ ở tuổi trung niên, con cái, đối xử với con cô thật lòng.”

“Cố gắng đến ngày mây tan trăng sáng” cũng chính là .

(*) 守得云开见月明 ý khuyên cố gắng kiên trì đến cùng thì sẽ thấy cầu vồng mưa, mây tan thấy trăng sáng.

Tựa như đang ôn những đợt sóng gió thuở , dù một chuyện chỉ khi tự trải qua mới đau, nhưng giờ khắc Du Tâm Kiều vẫn thấy chua xót và phẫn nộ.

Lau giọt lệ ở khóe mắt, Bạch Vi với vẻ hổ: “Ngại quá, tới đây là… Khiến con chê .”

Du Tâm Kiều , đó đúng lúc dẫn dắt câu chuyện về hiện tại.

Quả nhiên Bạch Vi nở nụ : “Thực cô thường đến thăm các con, còn định tới gói sủi cảo cho hai đứa nữa. Ngạn Hoàn cho, nó bảo sợ con quen, thích quấy rầy, lão Vương cũng nên để thanh niên mấy đứa tự lo cho cuộc sống của , cô cũng ít khi liên lạc với hai đứa.”

Du Tâm Kiều cũng nhận sự khách sáo và ân cần của Bạch Vi dành cho , thậm chí còn cảm nhận ý lấy lòng của bà. Du Tâm Kiều thầm bản năm 24 tuổi chẳng cư xử gì cả, làm cho lớn bận tâm nhiều quá.

Thế là báo cáo tường tận tình hình dạo của Từ Ngạn Hoàn, kể cả vụ án gần đây nhất mà tiếp nhận.

Nghe tới vụ trai 16 tuổi vì thể chịu nổi việc ba bạo lực gia đình nên mới tay đánh ba thương, sắc mặt Bạch Vi khẽ đổi.

Rồi rằng vụ án thu phí, Bạch Vi thở dài: “Chẳng trách nó nhận vụ án .”

Du Tâm Kiều hiểu ý của câu , Bạch Vi cũng chuyện mất trí nhớ, tiếp: “Chắc chắn là nó cảm thấy nhóc đáng thương, dù đời kích thích giống thế cũng nhiều, nhưng chẳng mấy ai may mắn như nó, thể gặp cháu.”

“Là cháu ngăn cản nó, cứu vớt mệnh của nó.”

Hôm nay Từ Ngạn Hoàn bận rộn đến hơn tám giờ mới về nhà, cửa thấy sủi cảo đặt bàn.

Hình dáng của mấy miếng sủi cảo cực kỳ quen mắt, liếc qua nhận là do ai làm.

Du Tâm Kiều thấy động tĩnh liền khỏi phòng, kéo Từ Ngạn Hoàn đến cạnh bàn ăn: “Đợi em hâm sủi cảo cho .”

Từ Ngạn Hoàn xuống mà : “Anh ăn .”

“Vậy thôi, em bỏ sủi cảo tủ lạnh, mai tụi ăn.”

Du Tâm Kiều bếp cầm màng bọc thực phẩm bọc lên miệng bát, thấy tiếng bước chân đến gần từ phía .

“Em gặp ?” Từ Ngạn Hoàn hỏi.

“Ừm, hôm nay em tan làm sớm, đang dạo thì trùng hợp gặp nên mới trò chuyện một lúc.”

“Trò chuyện những gì?” 

“Cũng gì, trao đổi tình hình của hai bên dạo gần đây thôi.”

Từ Ngạn Hoàn hỏi tiếp nữa. Du Tâm Kiều thấy tiếng , hình như là định rời , thế là vội buông đồ tay xuống kéo .

soạn sẵn trong đầu mấy , nhưng khi khỏi miệng vẫn cảm thấy khá khó khăn.

Du Tâm Kiều hỏi: “Có , khi mất trí nhớ, em từ nhà ?”

Từ Ngạn Hoàn kéo góc áo yên nhúc nhích, cũng đáp lời.

Du Tâm Kiều thở dài: “Em , tại em 24 tuổi gửi tin nhắn như thế cho .”

—— Hay là chúng dừng .

Trước đây vẫn cho rằng Du Tâm Kiều 24 tuổi vì quá thất vọng nên mới quên , thậm chí còn vì thế mà nghi ngờ Từ Ngạn Hoàn động cơ kết hôn trong sạch.

Đổi thành khác cũng sẽ nghĩ như . sự thật chứng minh Du Tâm Kiều 18 tuổi sai , từng đoán nhầm tình cảm của Từ Ngạn Hoàn dành cho , đó đánh giá thấp sự cố chấp của Du Tâm Kiều 24 tuổi dành cho Từ Ngạn Hoàn.

“Em——”

Đang định chuyện phát hiện cho đối diện, đột nhiên xoay qua nắm lấy cánh tay , kéo mạnh trong lồng ngực.

“Đừng … đừng .” Giọng Từ Ngạn Hoàn khẽ run rẩy: “Anh .”

Du Tâm Kiều hít sâu một , nhưng cảm thấy thứ hít phổi là dưỡng khí mà là bụi bặm tích tụ nhiều năm.

Nó khiến cho trái tim nghẹn ứ, cảm thấy khó chịu nên lời.

Cuối cùng cũng dần hiểu sự kiềm chế của Từ Ngạn Hoàn, và cả những hoảng hốt nảy sinh vì sợ mất giấu sâu đáy lòng.

Ngay trong cái ôm khiến lồng n.g.ự.c đau nhói.

“Được, em .” Không làm sợ nên Du Tâm Kiều lặp : “Anh , em sẽ .”

Giống như một cố gắng sống sót trong khe hẹp, dù hô hấp khó khăn nhưng vẫn duỗi tay bám chặt lấy vách núi.

Từ Ngạn Hoàn , tự ti về bản như thế?”

Du Tâm Kiều cố gắng nén giọng cho thật ung dung, nhưng tiếc nước mắt vẫn rơi lã chã lên bả vai Từ Ngạn Hoàn.

Do đó lời chất vấn biến thành câu bày tỏ.

“Sao vẫn tin, Du Tâm Kiều 24 tuổi vẫn giống năm 18 tuổi, vẫn thích như thế?”

Loading...