Ánh trăng xanh - Chương 15
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:39:35
Lượt xem: 32
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc khỏi quán bar “Ngôn Hoan”, các nhà hàng quán ăn ở gần đó cũng lục tục mở cửa. Những tấm biển hiệu đèn neon soi đáy mắt, mặt nước tĩnh lặng nổi gợn sóng lăn tăn.
Du Tâm Kiều ngơ ngẩn, lúc Từ Ngạn Hoàn nghiêng đầu sang, vô thức tránh né, mãi tới khi kéo dây an qua thắt cho , mới thoáng thả lỏng, thẳng dậy.
Không phát hiện sự cảnh giác và kháng cự của Du Tâm Kiều trong những ngày qua. Hai tay đặt vô lăng, Từ Ngạn Hoàn về phía , : “Em đừng lo lắng. Nếu cho phép, sẽ chạm em.”
Cổ tay giấu trong tay áo mất tự nhiên lắc lắc mấy cái, Du Tâm Kiều tự nhủ trong lòng: Em cho phép mà vẫn chạm đó thôi?
Nghĩ thì, chẳng lẽ “chạm” ở đây ý chỉ hành động tiếp xúc mật hơn? Giữa bọn họ… thể chứ.
Thật sự khó mà tưởng tượng nổi.
Lái xe đại lộ, Từ Ngạn Hoàn nhận một cuộc điện thoại. Nghe giọng hình như là một phụ nữ khá già. Người đó dịu dàng hỏi luật sư Từ hết bận việc , hôm nay thể tiếp tục .
Từ Ngạn Hoàn bảo sẽ đến ngay. Cúp điện thoại xong, với Du Tâm Kiều: “Trước khi tới đây đang bận gặp khách hàng, bây giờ về .”
Du Tâm Kiều hối hận lúc nãy từ chối lên xe tự về nhà. Giờ xe đang chạy đường, khó mà bảo dừng . Ngoài , Từ Ngạn Hoàn đang bận làm việc mà còn tin nhắn của gọi tới, Du Tâm Kiều cũng cảm thấy áy náy.
Đành cùng thôi. Đến chỗ dừng xe, vốn tưởng là mấy chỗ hợp để bàn chuyện như công ty luật quán cà phê gì đó, ngờ là khu dân cư.
Du Tâm Kiều liếc thời gian, từ quán bar tới đây mất 27 phút. Đây là thời gian cho lộ trình lái xe bình thường, nhưng nãy Từ Ngạn Hoàn lái xe nhanh tới mức đến 20 phút chạy tới.
Không rõ cảm xúc trong lòng, Du Tâm Kiều phiền muộn, im lặng theo Từ Ngạn Hoàn, cùng khoảnh sân của một căn nhà kiểu cũ.
Khách hàng, cũng chính là bà cụ gọi điện thoại nửa tiếng từ trong nhà , nhiệt tình tiếp đón hai .
Từ Ngạn Hoàn xin bà , bảo rằng nãy việc gấp bắt buộc .
Việc gấp, Du Tâm Kiều xong chợt thấy thẹn thùng một cách khó hiểu.
Đến khi nhà , Từ Ngạn Hoàn lật mở tài liệu vụ án, tiếp tục thảo luận với đương sự, Du Tâm Kiều mới bình tĩnh . Cậu cửa sổ trong phòng khách ngắm những chậu hoa cỏ chăm sóc tỉ mỉ ngoài sân.
Tiện thể suy nghĩ về đoạn đối thoại ở quán bar khi nãy.
Tuy là gộp chẳng mấy câu.
Đối mặt với lời chất vấn “Tại tới” của Du Tâm Kiều, Từ Ngạn Hoàn câu xin .
“Xin em…” Anh , “Trước giờ từng làm tổn thương em.”
làm tổn thương mất , rốt cuộc Du Tâm Kiều vẫn hỏi: “Thế nên, nhà ở là tiền bồi thường ?”
“Không.” Từ Ngạn Hoàn : “Là em xứng đáng .”
Du Tâm Kiều thấy buồn thấy nhàm chán. Buồn là vì năm theo đuổi , đương nhiên tư cách lựa chọn giữa chấp nhận hoặc chấp nhận. Bây giờ mang chuyện để chất vấn , những vô lý mà còn giống như đang cố tình gây sự.
Câu “xin ” của Từ Ngạn Hoàn chỉ khiến tình cảnh trở nên tức hơn thôi. Ai bắt vô tội xin và bồi thường cơ chứ?
Còn nhàm chán là vì, Du Tâm Kiều ý thức rằng hiện giờ cảnh đổi, thời gian trôi qua, nhưng vẫn cảm thấy khó chịu. Dường như trận mưa hôm mái hiên và chiếc dù che , mà dội thẳng lên , chảy lòng .
Chắc chắn là do mất trí nhớ nên mới khiến cho đoạn ký ức vô tình trở nên gần gũi đến thế. Du Tâm Kiều 24 tuổi chắc chắn sẽ hỏi những câu hỏi trẻ con và vô nghĩa như nữa.
Trấn an bản xong, Du Tâm Kiều từ từ thở một , xua lạnh hít trong phổi.
Trên đường về, bắt đầu học cách trở thành trưởng thành cái khách quan và lý trí. Cậu kiềm chế cảm xúc , hỏi dò Từ Ngạn Hoàn: “Anh nhận một vụ án thì trích bao nhiêu phần trăm?”
Như thể ngờ Du Tâm Kiều hỏi chuyện , Từ Ngạn Hoàn trầm ngâm một chốc đáp: “Phải dựa tình hình cụ thể. Vụ hôm nay là án tự khởi tố*, pháp luật tài trợ, lấy thù lao.”
(*Vụ án tự khởi tố tức hại hoặc đại diện theo luật pháp tự khởi tố lên tòa án)
Vừa nãy lúc Từ Ngạn Hoàn và khách hàng bàn bạc về vụ án, Du Tâm Kiều cũng sơ qua. Đại khái là con gái của bà chịu nổi đòn roi bạo lực gia đình của chồng nữa nên mới nhảy từ tầng hai xuống, cột sống thương do ngã dẫn đến bại liệt. Chồng của cô khăng khăng gánh trách nhiệm, chịu bồi thường. Hiện giờ con gái về ở với bà, bà định bán nhà để chữa trị cho cô.
Kiểu vụ án chỉ thấy thời sự nay xuất hiện bên cạnh , hiển nhiên sẽ khiến Du Tâm Kiều cảm thấy đồng cảm, cũng cho rằng cần giúp đỡ hai con bà.
mà…
“Vậy là phần lớn vụ án nhận đều thù lao?”
“Gần đây chỉ nhận hai vụ.”
Thế chẳng tiền vay mua nhà sẽ…
Nhớ tới dư trong thẻ ngân hàng của , Du Tâm Kiều : “Về nhà đưa thẻ cho em, nhà em cũng ở, tên cũng phần em, ít mỗi tháng em cũng san sẻ một nửa tiền nợ.”
Nghe câu xong, Từ Ngạn Hoàn bất chợt một tiếng.
Không là trêu, mà là nụ như thể sáng tỏ, thông suốt.
Nụ khiến Du Tâm Kiều bỗng thấy thẹn thùng lúng túng, giấu đầu lòi đuôi mà bổ sung thêm: “Không em lo trả nổi, dù đó là bồi thường, nhưng em vẫn thể yên tâm thoải mái nhận quà của .”
Cậu dùng từ “lo”.
Từ Ngạn Hoàn hiếm khi bằng giọng nhẹ nhàng: “Yên tâm, trả .”
Du Tâm Kiều: “…” Mình nên câm miệng thì hơn, càng càng thấy sai sai.
Cậu đầu ngoài cửa sổ, im lặng gì, thấy Từ Ngạn Hoàn bảo: “Giờ việc em cần làm là nghỉ ngơi đàng hoàng. Với cả… tin tưởng , dựa dẫm .”
Trí nhớ của Du Tâm Kiều lùi về năm 18 tuổi nên còn lựa chọn nào khác, khả năng phân tích xem những tin tức nhận từ khác là thật giả. Giữa tin và tin, bằng lòng chọn tin tưởng.
Về nhà ăn tối, Du Tâm Kiều nhận cuộc gọi từ ba , Du Hàm Chương, bảo rằng ngày mai ba sẽ bay về Mỹ.
Ngay thời điểm cần ở bên nhất, đương nhiên là Du Tâm Kiều nỡ: “Mấy giờ bay ạ? Con sân bay tiễn ba .”
Hai ngày báo lấy chiếc xe sửa xong, Lương Dịch sợ quên cách lái xe nên cùng . Lúc tới nơi, Du Tâm Kiều quen cửa quen nẻo lên ghế lái, ung dung lái xe từ gara thẳng về nhà.
Du Hàm Chương cũng lo lắng chuyện , Du Tâm Kiều : “Con vẫn lái xe mà, lái xe cũng như đánh đàn , dựa ký ức cơ bắp.”
Đầu dây bên đặt chế độ loa ngoài, Diêu Quỳnh Anh sáp chuyện: “ cũng chú ý, đừng quên con tai nạn là do lái xe mà . Lỡ thêm nữa, chẳng trí nhớ lùi về tiểu học luôn ?”
Thoạt đầu Du Tâm Kiều sững sờ, đó rộ lên.
Trong trí nhớ ít ỏi còn sót , từ khi come out, từng đùa với nào nữa. Du Tâm Kiều , thấy nghẹn ngào.
Cậu đoán rằng, mấy năm nay hẳn là gây nhiều chuyện làm ba buồn phiền. Chỉ riêng năm 18 tuổi, cứ như phát điên mà chống đối ba , coi bọn họ chẳng khác nào kẻ thù cấm cản hạnh phúc.
khi đau thương buồn khổ, việc đầu tiên nghĩ tới là tìm ba .
Cậu nghĩ, Du Tâm Kiều 24 tuổi chắc chắn từng hối hận về điều .
Thế là Du Tâm Kiều thản nhiên chấp nhận rằng vẫn còn là đứa trẻ triển vọng , mắt ửng đỏ, : “Ba, … con xin .”
Tán gẫu với ba thêm vài câu cúp điện thoại, thấy ở ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Du Tâm Kiều vội giơ tay lau khóe mắt, mang dép ngoài. Từ Ngạn Hoàn cũng từ phòng sách . Hai cùng bước tới cửa, khi xác nhận bên ngoài là hàng xóm bên cạnh thì mở cửa.
Là một cô gái trẻ tuổi ăn mặc thời thượng: “Anh Du ở nhà , may quá.”
Cô gái giơ lồng vận chuyển thú cưng : “Em công việc đột xuất nên công tác hai ngày, làm phiền nữa .”
Du Tâm Kiều cúi đầu , xuyên qua kẽ hở vách ngăn của lồng, thể thấy một chú mèo Anh lông ngắn màu xám ở bên trong.
Nghe giọng điệu của cô nàng thì lẽ là đầu tiên nhờ chăm mèo giúp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-15.html.]
Vừa đang trong giai đoạn nghỉ ngơi, Du Tâm Kiều bèn nhận lấy. Hàng xóm cẩn thận, cô chia thức ăn cho mèo từng túi nhỏ , bên còn dán nhãn ghi rõ thời gian cho mèo ăn.
Trước khi , cô hàng xóm ở cửa liếc trong một cái: “Lâu gặp Hoàn Hoàn, gần đây nó béo lên ạ?”
Hoàn Hoàn phiên bản con đang cách cửa tới nửa mét, Du Tâm Kiều đột nhiên thấy lúng túng, thầm bảo xem Du Tâm Kiều 24 tuổi chỉ coi thú cưng là bạn, mà còn giữ mồm giữ miệng, chẳng tiến bộ hơn năm 18 tuổi bao nhiêu.
Đang đắn đo xem trả lời thế nào thì Từ Ngạn Hoàn ở đằng bỗng lên tiếng: “Béo lên , hôm qua cân thử, gần 2kg.”
Du Tâm Kiều: “…”
Thực Du Tâm Kiều nhím Hoàn Hoàn nặng bao nhiêu cân. Hôm qua, hôm , hôm nữa đều do Từ Ngạn Hoàn cho ăn, ổ cũng quét dọn sạch sẽ. Du Tâm Kiều chỉ việc bỏ nhím tay để chơi, còn mấy chuyện khác cần quan tâm.
Sắp xếp chỗ cho mèo cạnh ghế sô pha phòng khách xong, Du Tâm Kiều chột mà đến quầy bar. Từ Ngạn Hoàn đang đó dọn dẹp bánh xe chạy cho nhím Hoàn Hoàn.
Đến gần Du Tâm Kiều mới phát hiện, Từ Ngạn Hoàn đang đeo một cặp kính gọng mảnh.
Anh cận ? Bị khi nào thế? Hồi cấp ba thấy đeo kính bao giờ .
Mấy hôm nay cũng thấy đeo, hẳn là độ cận cao, chỉ đeo lúc cần gì đó thôi. Vừa nãy bỗng dưng gõ cửa nên chắc kịp tháo kính xuống.
Từ Ngạn Hoàn đeo kính.
Du Tâm Kiều dằn lòng tới mấy . Gọng kính mỏng đơn giản hấp dẫn khác sống mũi cao , kính mắt góc cạnh tôn lên đường nét sắc bén của gò má .
Không chừng là cố ý đeo đó, Du Tâm Kiều thầm nghĩ.
Hai cùng dọn ổ cho nhím. Từ Ngạn Hoàn Du Tâm Kiều , cô hàng xóm họ Hứa, đây hai bận quá về nhà , chính cô là giúp họ chăm sóc nhím Hoàn Hoàn. Giữa hai nhà là quan hệ hàng xóm và giúp đỡ lẫn .
“Anh thì ?” Du Tâm Kiều bỗng buông một câu đầu đuôi.
Thế mà Từ Ngạn Hoàn hiểu, : “Mèo chó thì , nhưng nhím thì chăm .”
Du Tâm Kiều gật đầu. Trên đời một ai hiểu rõ sự phản cảm với chó mèo của Từ Ngạn Hoàn hơn .
Đang định hỏi mèo nhà cô Hứa tên gì, Từ Ngạn Hoàn đột nhiên mặt , hắt một cái.
Trong phòng vẫn đang bật máy sưởi, Du Tâm Kiều ngơ ngác: “Anh cảm ?”
“Không .”
Nói xong, Từ Ngạn Hoàn hắt thêm cái nữa.
Nhìn thấy cảnh , một suy đoán nào đó dần thành hình trong đầu Du Tâm Kiều.
Cậu vê đống lông mèo dính : “Chẳng lẽ … dị ứng lông động vật?”
Từ Ngạn Hoàn ngẩn , khi im lặng một một cách kỳ lạ, thấp giọng “ừ” một tiếng.
Du Tâm Kiều quả thật chẳng gì.
Cậu lục tung lên tìm thuốc phù hợp bực hỏi: “Chẳng lẽ em hả? Ý em là em 24 tuổi chẳng những dị ứng lông động vật mà còn mang mèo của khác về nhà nuôi?”
“Không .” Từ Ngạn Hoàn tới tìm cùng : “Không cho phòng ngủ là , thể đeo khẩu trang.”
“Anh khoan hãy qua đây!” Du Tâm Kiều nhảy một phát xa để kéo giãn cách của cả hai: “Đợi em xử lý lông mèo xong !”
Từ Ngạn Hoàn: “…”
Không kịp nữa , triệu chứng của dị ứng lông động vật đa dạng, Từ Ngạn Hoàn tập trung mấy chứng “nặng”, chỉ ho khan hắt mà còn nổi mẩn đỏ.
Du Tâm Kiều dời mèo tới phòng ngủ phụ để “cách ly”, còn thì quần áo, rửa tay rửa mặt xong mới xuất hiện bên cạnh Từ Ngạn Hoàn.
May mà tiếp xúc trực tiếp với mèo nên mẩn đỏ chỉ nổi cổ . Du Tâm Kiều vén tay áo lên trông hệt như chuyên viên xoa bóp, bóp thuốc mỡ đầu ngón tay bôi lên cổ Từ Ngạn Hoàn.
Đầu tiên là bôi ở phía . Sờ thấy ở chỗ nối giữa cổ và vai một vết sẹo lồi lên, Du Tâm Kiều bèn vén cổ áo xem: “Sao chỗ …”
Lại thương?
Có lẽ do ban chiều tiếp xúc với vụ án liên quan nên Du Tâm Kiều cả gan suy đoán: “Lẽ nào lúc thường em bạo lực gia đình với ?”
Từ Ngạn Hoàn đáp, nhưng bả vai run lên một cái.
Du Tâm Kiều: “…” Anh mới em chứ gì?
Tuy là…
Du Tâm Kiều lặng lẽ giương mắt soi gương. Cậu vẫn thấp hơn Từ Ngạn Hoàn khá nhiều, vóc cũng nhỏ hơn hai size, Từ Ngạn Hoàn thì thể bờ vai rộng của chắn hết.
Bỗng nhớ tới từ “dựa dẫm” mà Từ Ngạn Hoàn hồi sáng, Du Tâm Kiều buông rèm mi, bôi thuốc hỏi như vô tình: “Chuyện dị ứng , đây ?”
Năm học cấp ba nhiều cơ hội như thế, từng nhắc tới?
Từ Ngạn Hoàn trả lời trực tiếp mà bảo: “Bây giờ cũng muộn.”
Sao muộn cho , Du Tâm Kiều thầm nghĩ, chúng chia xa tận sáu năm ròng rã.
Cậu càng ngày càng quen với lối suy nghĩ và giải quyết vấn đề của Du Tâm Kiều 24 tuổi.
“Vậy ngày thường, tụi …” Du Tâm Kiều hỏi tiếp: “Sống chung như thế ?”
Cùng ăn cơm, tôn trọng gian cá nhân và thói quen sinh hoạt của đối phương. Chăm sóc lẫn , thỉnh thoảng sẽ bôi thuốc cho đối phương thế . Ban ngày mỗi bận việc của riêng , tối đến thì chia phòng ngủ, trải qua cuộc sống bình yên hằng ngày.
Bầu khí yên tĩnh kéo dài tới khi bôi thuốc xong. Du Tâm Kiều quen với việc hỏi mà đáp lời , nên khi bỏ thuốc trong hộp, ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt thẳng của Từ Ngạn Hoàn thì khỏi sững sờ.
“Không .” Từ Ngạn Hoàn .
“Hở?”
“Không sống chung như .”
“Vậy thì thế nào?”
Du Tâm Kiều tỏ vẻ khó hiểu.
Không như , thế chẳng lẽ còn tệ hại hơn, hai ở chung một nhà nhưng cư xử như dưng nước lã?
Đang mải suy nghĩ, Du Tâm Kiều chợt thấy một tiếng “cạch”, là tiếng Từ Ngạn Hoàn tháo kính xuống đặt lên mặt bệ đá hoa cương.
… Anh định làm gì?
Trong giây phút mù mờ, suy nghĩ của Du Tâm Kiều trở nên trì trệ, nhận tình hình đổi. Từ Ngạn Hoàn khom lưng, nghiêng về phía , khiến lùi về phía bồn rửa tay, dựa lưng lên mép bệ.
Cậu chỉ cảm thấy mà gần quá, còn gần hơn so với ở giường nữa.
Từ Ngạn Hoàn một đôi mắt sâu thăm thẳm, cho nên khi ở cự ly gần như thế, Du Tâm Kiều vô thức ngừng thở theo, sợ nếu bất cẩn sẽ hút trong.
Ngay khi chóp mũi của hai cách chừng một xen-ti-mét, gần đến mức thể cảm nhận thở ấm nóng của đối phương, Từ Ngạn Hoàn bỗng dưng chững , nhúc nhích.
Du Tâm Kiều mất tự nhiên mà vặn vẹo cơ thể, phát hiện cánh tay của Từ Ngạn Hoàn đang chống ở hai bên , khiến còn chỗ trốn.
Tim đập ong cả tai, Du Tâm Kiều cố gắng bình tĩnh trong cơn ầm ĩ: “Anh đang… đang làm gì thế?”
Từ Ngạn Hoàn Du Tâm Kiều chớp mắt, màu mực nơi đáy con ngươi dần đặc hơn, làn sóng cuồn cuộn ẩn chứa trong đó.
“Đang chờ em cho phép.” Từ Ngạn Hoàn đáp.