Ánh trăng xanh - Chương 01
Cập nhật lúc: 2025-08-17 14:32:44
Lượt xem: 81
Du Tâm Kiều mất trí nhớ .
Trước khi chẩn đoán của bác sĩ, Du Tâm Kiều cho rằng chỉ bất ngờ tai nạn giao thông bình thường thôi. Lúc hỏi lái xe , trả lời chắc như đinh đóng cột: “Tham gia lễ sơ kết học kỳ ạ.”
Bác sĩ hỏi: “Cháu mới thi xong ?”
Du Tâm Kiều gật đầu: “Vâng.”
Bác sĩ: “Còn nhớ đề thi , ví dụ như đề phần môn Tiếng Anh.”
Du Tâm Kiều: “Learning English is beyond classroom.”
Nghe đến đó, Lương Dịch bên cạnh bày vẻ mặt sợ hãi: “Không đang mơ chứ? Vì sợ thi quá nên tự cho rằng xuyên tới sáu năm ?”
“Không ông sốt nên vắng thi , sáng hôm thi môn đầu tiên ông vắng .” Du Tâm Kiều về phía Lương Dịch, đánh giá từ xuống , “Thì ông lén làm thêm. Nhìn đồ mặc ông , ông đang làm môi giới bất động sản ?”
Lương Dịch chuyển từ kinh ngạc sang cạn lời: “Môi giới con khỉ, thời nay bất động sản sắp thành bong bóng* hết , ông đây là quản lý của !”
(*) Bong bóng bất động sản: hiện tượng giá bất động sản tăng quá mức so với giá trị thực của nó.
Bác sĩ rời thì tới hai vị cảnh sát bước .
Nhờ bọn họ Du Tâm Kiều mới , tai nạn xảy là do say rượu mà còn lái xe. Câu đầu tiên hỏi là: “Tôi lái xe ?”
Lương Dịch vội vàng lấy giấy phép lái xe của cho cảnh sát giải thích: “Cậu mất trí nhớ , quên mất lái xe.”
Hai vị cảnh sát đầy do dự. Một trong hai lấy ảnh : “Tuy tai nạn kết luận là do nguyên nhân khách quan, nhưng chúng vẫn cần hợp tác, phiền xác nhận xem quen gây tai nạn .”
Du Tâm Kiều liếc bức ảnh, lắc đầu: “Không quen.”
Nửa tiếng , cảnh sát rời khỏi phòng bệnh. Lương Dịch : “Chờ ông khôi phục trí nhớ, chúng xem tấm hình . Lỡ hại ông thì ? Ông cũng thật là, bây giờ giá trị bản cao bao nhiêu hả? Tôi xếp tài xế cho ông mà ông còn chịu, xem, tự lái xe tai nạn thật luôn…”
Lương Dịch lải nhải nhưng Du Tâm Kiều chẳng lọt tai câu nào. Cậu đang giơ cái gương mượn của cô điều dưỡng, kề sát thật kỹ.
Mắt, mũi, miệng… Trừ cái trán còn dán băng gạc , chỗ nào cũng giống như cũ.
Thế mà sáu năm trôi qua, hẳn là trưởng thành —— Du Tâm Kiều giơ tấm gương lên ngang tầm mắt, nhếch miệng . Hên quá, nếp nhăn, da dẻ ở khóe mắt còn hồng hồng, thậm chí là trông mịn màng.
Đây thật sự là Du Tâm Kiều của năm 24 tuổi ?
Buông gương xuống, Du Tâm Kiều hắng giọng: “Ông ông là quản lý của …”
Lương Dịch tự lảm nhảm cả buổi trời mà chẳng ai để ý, đang giường bệnh cầm một trái táo lên gọt, thấy thì hừ một tiếng: “ , đó.”
“Thế công việc của là diễn viên ca sĩ?”
“Không , ông là vũ công múa t.h.o.á.t y ở quán bar ngầm.”
“…”
“Ông còn lén gọi là tú bà.”
“…”
“Chút nữa sắp xếp xong thì xuất viện . Tối nay còn lên sàn diễn, ông chủ Vương chỉ đích danh xem ông nhảy.”
“…”
Thấy gương mặt dại của Du Tâm Kiều còn chứa thêm vẻ “coi thường cái chết”, Lương Dịch nhịn : “Lừa ông đấy, ông tin thật ?”
Du Tâm Kiều chợt thở hắt một , đoạn nhỏ: “Không buồn chút nào.”
Sau khi bây giờ là một nghệ sĩ piano chút tiếng tăm từ lời của Lương Dịch, Du Tâm Kiều phun hết miếng táo nhét mồm .
“Thật á?” Cậu thể tin nổi: “Không ông bịa chuyện lừa đấy chứ?”
Lương Dịch rút một tập tài liệu từ cặp hồ sơ đặt ở đầu giường , đưa qua: “Đây là hợp đồng mới ký với dàn nhạc giao hưởng Thủ đô*, tháng bắt đầu diễn. Ông lưu diễn cùng bọn họ tới mười ba thành phố trong nước… mà với tình trạng bây giờ của ông, e là dời .”
Tầm mắt đảo qua tiêu đề của tập tài liệu, tim Du Tâm Kiều bắt đầu đập loạn xạ.
Cậu năm 18 tuổi từng cho rằng đang cách ước mơ ngày càng xa, gần như là thể chạm nó. Không ngờ một vụ tai nạn xe cộ, mơ một giấc, lúc tỉnh bước tới đích đến.
Du Tâm Kiều thấy giọng của đang run rẩy: “Tôi đàn thế nào?”
“Tuy hiểu nhạc lắm, nhưng mà vầy . Năm ngoái ông là quán quân của cuộc thi piano quốc tế Frédéric Chopin, đây cũng là nguyên nhân khiến ông trở nên nổi tiếng trong nước.”
Du Tâm Kiều duỗi hai tay chậm chạp cử động ngón tay , đó đặt ngón tay lên đầu gối ấn từ nhẹ đến mạnh, từ thử nghiệm tới nghiêm túc.
Có lẽ là nhờ ký ức cơ bắp của việc đánh đàn, nhớ rõ ngón bấm và nhạc phổ.
Cũng … Du Tâm Kiều thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt dần dịu .
Sau khi vui mừng xong, khỏi hiếu kỳ: “Vậy sáu năm nay sống thế nào?”
Lương Dịch quan sát vẻ mặt của : “Chuyện năm 18 tuổi, ông nhớ một tí gì thật ?”
Vừa nãy khi chẩn đoán sơ bộ, bác sĩ cho rằng do não của Du Tâm Kiều va đập nên mắc chứng mất trí nhớ chọn lọc*, còn cụ thể như nào thì kết hợp với kết quả kiểm tra não bộ mới xác định .
Du Tâm Kiều nhắm mắt cố gắng nhớ , nhưng trong đầu trống rỗng, nhớ chuyện cuối cùng xảy đêm thi hôm .
Cậu ấn thái dương , đau đớn mà lắc đầu.
“Bỏ , nhớ thì đừng cố nhớ làm gì.” Lương Dịch sợ hỏng luôn cả não, vội vàng đỡ xuống: “Ông gì cứ bảo cho ông .”
Tiếc là chuyện liên quan tới sáu năm nay, Lương Dịch cũng nhiều.
“Kết thúc kỳ 1 năm lớp 12 thì ông chuyển trường tới học viện âm nhạc ở nước ngoài, chủ yếu là học biểu diễn piano. Dù ông chuyển tới trường bọn cũng chỉ là tạm thời, bọn sớm muộn gì ông cũng .”
“Mùa thu năm ngoái ông mới về nước. Lúc đó bận việc túi bụi, ông giấy chứng nhận quản lý bèn hỏi làm quản lý cho ông .”
“Hơn năm năm , hai chúng thỉnh thoảng vẫn liên lạc với qua mạng. Bình thường ông bận lắm, trong phòng luyện đàn cả ngày. Mấy cái hoạt động bên ngoài tham gia thi đấu thì cũng là biểu diễn, đặc biệt là mấy tháng mới về nước . Dù thì con đường sự nghiệp trong nước của ông mới mở , tiếp xúc với cái nghề , mấy chuyện liên quan tới phát triển công việc của ông, tìm đối tác ký hợp đồng các thứ đều cẩn thận.”
“Ba ông lên máy bay để về nước . Hiện giờ bọn họ định cư ở nước ngoài…”
Nghe tới đó, Du Tâm Kiều mới phản ứng : “Tôi về nước mà bọn họ về cùng á?”
Lương Dịch lắc đầu: “Mấy năm ông nước ngoài học âm nhạc cũng ở cùng với bọn họ.”
Du Tâm Kiều nhíu mày. Hồi học cấp ba, quan hệ giữa và ba lắm, vì đột ngột come out, cũng từ chối việc ba sắp xếp cho nước ngoài đào tạo chuyên sâu. nếu đó nước ngoài suôn sẻ, phát triển cũng khá, vẫn xa cách với ba như thế?
Lương Dịch sự khó hiểu của , : “Thật mấy năm nay quan hệ giữa ông và ba cũng dịu nhiều . Lúc ông về nước để phát triển, bọn họ còn ậm thầm liên lạc với , nhờ chăm sóc ông thật . Cuối năm ngoái bọn họ cũng định về nước ăn Tết, chỉ là đó…”
“Sau đó thì ?”
“Sau đó, đó ông kết…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trang-xanh/chuong-01.html.]
Lương Dịch ấp a ấp úng, chữ “kết”, bên ngoài tiếng gõ cửa vang lên.
Đã kết quả chụp CT não. Sau khi quan sát, bác sĩ bảo rằng não của Du Tâm Kiều chấn thương gì đáng chú ý. Nguyên nhân của chứng mất trí nhớ quá nửa là vì tâm lý, đề nghị nếu cơ thể vẫn khỏe thì nhà thể ký tên cho xuất viện, về nhà dưỡng bệnh là .
“Vậy bao giờ cháu mới lấy ký ức?” Du Tâm Kiều hỏi.
“Về chứng mất trí nhớ , tạm thời biện pháp trị liệu chuẩn xác.” Bác sĩ : “Đề nghị rằng cháu nên giữ cho tâm trạng luôn thoải mái, thường xuyên tâm sự với xung quanh, như thế sẽ ích cho việc chữa chứng bệnh .”
Nói cách khác là thể xác định khi nào mới nhớ , thậm chí còn xác định thể nhớ .
Du Tâm Kiều im lặng.
Là quản lý kiêm bạn bè, Lương Dịch an ủi : “Quên cũng , bây giờ coi như ông pass hẳn qua sáu năm luyện đàn, nhắm mắt mở mắt thẳng tới đỉnh cao của cuộc đời, lời lắm đó.”
Du Tâm Kiều cảm thấy lời an ủi buồn thế lý mới ghê.
Chuyện tới nước , cũng thả lỏng, cầm quả táo oxy hóa thành màu vàng lên: “Bao lâu nữa thì ba tới?”
Lương Dịch xem đồng hồ đeo tay: “Hai cô chú lên máy bay lúc mười một giờ Bắc Kinh, dự là mười hai tiếng sẽ hạ cánh.”
“Vậy đợi ở đây tới mai ?”
“Cũng nhất định là …”
Du Tâm Kiều cắn một miếng táo: “Không là cần nhà ký tên mới xuất viện ?”
“ thế.” Đề tài về, Lương Dịch gian nan từng chữ: “Lúc nãy kịp với ông, thật ông thêm một nhà nữa.”
Du Tâm Kiều ngơ , khó tin: “Là tái giá ba tái giá?”
“Không, ông… kết hôn .”
Buổi chiều, ngoài cửa sổ lất phất cơn mưa phùn.
Du Tâm Kiều khoác thêm áo xuống giường, cảnh vật thường ngày mưa làm cho mờ mịt, nóc nhà ướt nên phản quang ở phía xa xa.
Cũng giống như những gì thấy, kể từ khi tỉnh , những thứ rót đầu ngỡ như quen thuộc, nhưng khi cố gắng nhớ chẳng bắt thứ gì, nhớ chuyện nào cả.
Niềm vui vì may mắn lúc đầu như cơn gió thoảng qua, khi lắng xuống chỉ còn một đống bừa bộn mặt đất. Giờ phút , Du Tâm Kiều dần một thứ cảm xúc mù mịt vây quanh.
Trở về giường xuống, Du Tâm Kiều kéo chăn che hết nửa khuôn mặt, lắng tiếng bước chân của đến ngoài hành lang và tiếng mưa rơi lộp độp lên cửa sổ, từ từ nhắm mắt .
Khi tỉnh nữa, trời sắp tối.
Mùa xuân năm nay ở thủ đô ấm nhanh, trong phòng bệnh cũng bật điều hòa. Du Tâm Kiều trùm kín tới nỗi đổ đầy mồ hôi, thò đầu thở mạnh một cái.
Duỗi tay định cuộn tay áo lên cho thoải mái một chút, cổ tay đang giơ đột nhiên một bàn tay to lớn khác nắm lấy.
Giọng trầm trầm lành lạnh rót tai: “Đừng nhúc nhích, lúc nóng lúc lạnh sẽ cảm đấy.”
Du Tâm Kiều gần như là ngừng thở theo bản năng. Chờ khi ý thức đến là ai, lúc mới chậm chạp thả lỏng.
Mặc cho nhét tay chăn, Du Tâm Kiều mất tự nhiên khẽ nhúc nhích, nghiêng đầu về nơi phát âm thanh.
Từ Ngạn Hoàn của sáu năm vóc dáng khác với cơ thể thiếu niên. Dáng cao hơn, vai cũng rộng hơn. Cổ tay áo sơ mi xắn lên làm lộ cánh tay gầy gò nhưng mang cảm giác mạnh mẽ.
Du Tâm Kiều nhớ hồi , Từ Ngạn Hoàn bao giờ mặc áo sơ mi, dù là mùa đông, cũng chỉ mặc một chiếc áo thun trong lớp áo khoác đồng phục, cứ như sợ lạnh.
Trước .
Hiện tại.
Rõ ràng chỉ cảm giác ngủ một giấc, nhưng thức dậy thấy trời long đất lở, như thể đang chệch đường ray so với thế giới. Kim giờ im lặng xoay vòng, tất cả đều trải qua sáu năm , ngay cả Lương Dịch cũng từ một thiếu niên lơ mơ biến thành một lớn điềm tĩnh, chỉ Du Tâm Kiều còn dừng ở quá khứ.
Cảm giác bất thật sự.
Rót nước xong xoay , đối diện với đôi mắt trong trẻo của Du Tâm Kiều, Từ Ngạn Hoàn chợt tỉnh táo .
Trở về bên cạnh giường đặt ly nước lên tủ đầu giường, Từ Ngạn Hoàn liếc thùng rác đất, trong đó một hột táo gặm sạch thịt quả.
Ngay lúc , Du Tâm Kiều mở miệng: “Tiểu Dịch ?”
Động tác giương mắt lên của Từ Ngạn Hoàn khựng .
Tiểu Dịch là chỉ Lương Dịch, hồi còn học Du Tâm Kiều gọi y như thế.
“Lương Dịch bảo về lấy đồ, tối sẽ tới.” Từ Ngạn Hoàn .
Du Tâm Kiều gật đầu khẽ, chờ một lúc mới tiếp: “Lần làm phiền . Nghe Tiểu Dịch bây giờ là luật sư, công việc ngày thường bận.”
Cậu đối tượng kết hôn với là Từ Ngạn Hoàn qua lời kể của Lương Dịch, hai hiểu rõ tới mức nào, cũng hiểu đột nhiên kết hôn. Lương Dịch còn , bọn họ đăng ký nhận giấy chứng nhận tháng 11 năm ngoái, là “cuộc hôn nhân chớp nhoáng” thật sự.
Mà trong ký ức của Du Tâm Kiều, Từ Ngạn Hoàn vô cùng chán ghét . Lúc chạm mặt , đừng là trò chuyện với nhẹ nhàng, ngay cả nụ cũng thèm nặn . Bởi Du Tâm Kiều đoán lúc hai ở chung với , hòa hợp lắm thì cũng là “tôn trọng như khách”.
khi xong mấy câu khách sáo của , Từ Ngạn Hoàn nhíu mày.
Trong phòng bệnh chỉ bật một chiếc đèn giường. Ánh sáng hắt lên gương mặt Từ Ngạn Hoàn tạo vùng tối. Gương mặt vẫn giống hồi , vẫn khơi gợi lên những hồi ức vốn chỉ nên cất kín ở đáy lòng, nhưng trở nên vô cùng rõ ràng vì sáu năm khuyết thiếu .
Đến cả trái tim cũng thể ngừng xao động.
Du Tâm Kiều thấy Từ Ngạn Hoàn : “Không phiền.”
Sau đó bóng tối áp xuống, Từ Ngạn Hoàn khom lưng. Hơi thở đột nhiên kề sát khiến Du Tâm Kiều chợt thấy hoảng hốt.
Đến lúc hồn, mặt là bàn tay giơ giữa và vẻ mặt ngạc nhiên của .
Cậu né tránh theo bản năng.
Dù gì trong ấn tượng của Du Tâm Kiều, bọn họ chỉ là bạn học. Hơn nữa ngay “ngày hôm qua”, bọn họ xé rách lớp thể diện cuối cùng, lời tổn thương , cãi đến nỗi còn khó coi hơn là “cá c.h.ế.t lưới rách”.
Từ Ngạn Hoàn rút tay về, nhưng thể lùi . Anh Du Tâm Kiều, trong ánh mắt sự tìm tòi nghiên cứu, cũng thứ gì đó khiến hiểu .
Giọng cũng đè thấp xuống, như thể ngâm màn mưa.
“Không nhớ rõ thật ?” Từ Ngạn Hoàn hỏi.
Lý trí bảo Du Tâm Kiều nên trả lời: , nhớ rõ.
Em chỉ nhớ bảo ghét em, từ chối em vô , nơi mặt em thì đều tránh né, cứ như em loại vi khuẩn gây bệnh c.h.ế.t nào đó.
mà chuyện gì thế … Du Tâm Kiều khẽ nuốt một hớp khí, chặn nhịp đập dữ dội quá mức của trái tim.
Có lẽ là vì trời mưa, hoặc lúc bấy giờ đủ ánh sáng, thể thấy rõ vẻ mặt của đối phương, Du Tâm Kiều cảm thấy hình như Từ Ngạn Hoàn buồn bã.
Khiến cũng buồn bã theo.