Anh Trai Tôi Có Một Người Bạn Lúc Nào Cũng Muốn Bẻ Cong Tôi - 3

Cập nhật lúc: 2025-08-06 13:58:35
Lượt xem: 2,581

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ăn xong, định phòng trai.

 

Giang Hoài chặn :

“Ngủ cùng , giường trai nhỏ, hai đàn ông chung chật lắm.”

 

Tôi đồng ý ngay.

 

Hồi nhỏ ngủ cùng trai, đá xuống gầm giường.

 

Phòng Giang Hoài rộng hơn hẳn.

 

Tôi lên giường, chơi điện thoại một lúc thì tắm xong bước .

 

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, hở n.g.ự.c săn chắc.

 

Tới giường, bắt đầu cởi khăn.

 

Tôi vội mặt .

 

Anh :

“Tôi quen ngủ trần, em để ý chứ?”

 

Ở nhà , nào dám “để ý”.

 

“Không… .” Tôi lắp bắp.

 

Anh cạnh , mùi sữa tắm phảng phất.

 

“A Dụ, ở trường ai tán em ?”

 

Tôi ngạc nhiên tự hào:

“Chưa ai tán trực tiếp, nhưng đánh bóng rổ đưa lên tường tỏ tình của trường.”

“Nhiều em gái xin kết bạn QQ lắm.”

 

Tôi trả lễ bằng câu hỏi:

“Còn thì ? Đẹp trai thế , chắc nhiều cô theo lắm nhỉ?”

 

Anh , chậm rãi:

“Tôi thích con gái.”

 

Không khí đông cứng.

 

Tôi c.h.ế.t lặng vài giây… bừng tỉnh.

 

Trời ơi.

 

Anh là gay?

 

Vậy mà đang ngủ chung giường với ?

 

Tôi vô thức né sang một bên.

 

Anh sang .

 

Tôi cứng đờ.

 

Bất ngờ, kéo , ánh mắt sâu thẳm:

“Nằm giữa , kẻo ngã.”

 

Tôi chớp mắt, ừ một tiếng.

 

Anh xuống:

“Định suốt đêm ?”

 

Tôi lí nhí:

“Em ngủ ngáy, là sang ngủ với trai…”

 

“Không cần, ngủ say lắm, em làm tỉnh .”

 

Tôi nhắm mắt, vẫn chấp nhận nổi thực tế .

 

cũng chẳng thể cứ mãi, đành xuống.

 

Qua lớp vải mỏng, cảm nhận ấm từ .

 

Không từ lúc nào, Giang Hoài ghé sát tai , giọng như ma lực:

“A Dụ… ngủ ngon.”

 

Cả run lên.

 

7

 

Cả đêm ngủ.

Bảo sự trong trắng của .

 

Sáng sớm, chống nạng lén lút chui phòng trai.

 

Anh đánh thức, bực bội:

“Sáng sớm mày làm gì thế?!”

 

“Giang Hoài là…”

 

Cuối cùng vẫn nổi.

 

Anh trai cốc đầu :

“Có ngủ ở phòng nó yên ?”

 

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

 

Anh dịch sang bên:

“Ngủ .”

 

Mấy ngày , cố tình tránh mặt Giang Hoài.

Ánh mắt ngày càng lạ.

 

Tôi về ký túc xá, nhưng trai cho.

Bắt dưỡng thương thêm.

 

Tôi đành chịu.

 

Tối nay, Giang Hoài đưa cho năm nghìn tiền chạy việc, nhờ sang thành phố bên mua cái gì đó.

 

Anh , chẳng sẽ ở một với Giang Hoài ?

 

Tôi định chống nạng chạy theo thì…

Cửa Giang Hoài khóa .

 

Anh bước tới, :

“A Dụ, em trốn mấy hôm nay . Chúng nên chuyện thôi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-toi-co-mot-nguoi-ban-luc-nao-cung-muon-be-cong-toi/3.html.]

Ánh mắt quá nóng bỏng, làm theo bản năng lùi :

“Em… trốn.”

 

Anh tiến thêm một bước, nghiêng đầu:

“Thật ?”

 

Anh cao hơn hẳn một cái đầu, áp lực như trút xuống.

 

Tôi chỉ chạy.

Tôi lưng chống nạng về phía cửa:

“Em ngoài mua chút đồ.”

 

Anh giữ chặt cổ tay :

“Mua gì? Tôi bảo mua cho.”

 

8

 

Anh kéo xuống sofa, bỗng bí hiểm:

“A Dụ, em xem đồ bí mật trai em giấu ?”

 

Sự tò mò lập tức trỗi dậy:

“Anh giấu cái gì?”

 

Anh nhếch môi, phòng .

 

Một lát

Anh mang đồ , bật lên TV.

 

Tôi liền đỏ mặt tía tai.

 

Còn Giang Hoài thì bình tĩnh, ngay bên cạnh, mắt chớp dán màn hình.

 

Tiếng trong TV mở to.

Cả phòng khách chìm trong bầu khí quái lạ.

 

Là sinh viên hai mươi tuổi…

Tôi nào chịu nổi cám dỗ thế ?

 

Sợ Giang Hoài nhận , kịp với lấy nạng, nhảy lò cò chui tọt nhà vệ sinh.

 

Chưa bao lâu…

Cửa bật mở.

 

Quá vội nên quên khóa.

 

Bị bắt quả tang… tim như ngừng đập.

 

Ánh mắt Giang Hoài liếc xuống, lên mặt .

 

“Muốn giúp ?”

 

9

 

Hôm , tiếng gõ cửa của trai đánh thức.

 

Vừa mở mắt, ký ức hỗn loạn tối qua ùa về.

 

Mà lúc , vẫn nhốt trong vòng tay Giang Hoài.

Đây là một trong những điều kiện đưa khi giúp tối qua.

 

quả thật giữ lời:

Ngoài ôm ngủ, làm gì khác.

 

Anh tỉnh hẳn, cau mày:

“Gì đấy?!”

 

“Giang Hoài, em trai ?!”

 

Tôi vội lắc đầu với Giang Hoài, sợ lỡ miệng.

 

Anh cúi , :

“Không .”

 

Bên ngoài, trai gào lên:

“Thằng ranh dám động đồ của tao! Rõ ràng lục lọi! Để tao bắt thì đừng hòng sống yên.”

 

Tôi ấm ức.

Không , là !

 

Tôi trừng hung thủ Giang Hoài.

Anh chỉ mỉm , chẳng giải thích.

 

Tức quá, giơ chân đá .

Ai ngờ hụt, ngã phịch xuống đất, đau điếng.

 

Anh bật , bế lên.

 

Anh trai chợt :

“Khoan, Giang Hoài, phòng ? Tôi thấy tiếng ai đó.”

 

Tôi hoảng hốt .

 

Anh hướng cửa:

“Không liên quan tới . Đi . Anh làm bạn nhỏ của sợ .”

 

“Gì cơ? Cậu yêu đương mà cho ? Không định giới thiệu ?”

 

Tôi khẽ thì thầm bên tai :

“Mau tìm cách đuổi .”

 

Anh đặt xuống giường, kéo chăn trùm kín.

Ra mở cửa, :

“Ngại lắm, gặp ai. Ra ngoài .”

 

Anh trai ló đầu ngó.

Bị đẩy :

“Đi mau!”

 

10

 

Anh trai , mới thở phào.

 

Nghĩ kỹ , thấy sập bẫy.

Hôm qua chắc chắn cố ý.

Giờ thì nắm thóp.

 

Đang tính làm gì thì Giang Hoài cạnh, chống đầu :

“Chuyện xong .”

 

 

Loading...