Anh Trai Tôi Có Một Người Bạn Lúc Nào Cũng Muốn Bẻ Cong Tôi - 1

Cập nhật lúc: 2025-08-06 13:58:04
Lượt xem: 609

Anh trai một bạn nam, hai lúc nào cũng như hình với bóng.

 

Ba sợ trai … biến thành gay.

 

Thế là cử giám sát họ.

 

Tin : “Anh trai và bạn chỉ là tình thuần khiết.”

 

Tin : “Tôi bẻ cong .”

 

—---

 

1

 

Anh ở ký túc xá, mà ở nhờ nhà một bạn giàu.

 

Ba chuyện liền lo lắng hai sẽ nảy sinh thứ tình cảm mập mờ gì đó.

 

Thế là thường xuyên sai qua giám sát.

 

Mỗi trả hai trăm tệ.

 

Đối với một sinh viên nghèo như … đúng là trời rơi xuống vàng!

 

Chỉ cần qua chơi một lát là bỏ túi hai trăm.

 

Tôi sung sướng nhận nhiệm vụ vinh quang từ ba .

 

lúc gần đây đang để mắt đến một đôi giày thể thao.

 

Tôi gọi điện cho .

 

“Anh ơi, vẫn đang ở nhà bạn hả?”

 

Giọng chút mất kiên nhẫn: “Gì nữa đây? Có chuyện gì ?”

 

“Em chán quá nên qua chơi với thôi mà, ~”

 

Anh ghét bỏ: “Em thể đừng dùng cái giọng ghê c.h.ế.t gọi ?”

 

Anh dứt lời, đầu dây bên vang lên tiếng khẽ của một đàn ông.

 

Giọng lười nhác trầm ấm: “Tôi thấy cũng mà.”

 

Anh : “Anh thích ? Vậy tặng luôn thằng em cho .”

 

“Được thôi.”

 

Tôi quen .

 

Từ nhỏ đến lớn, cứ ai khen bảo sẽ đem tặng họ.

 

Tôi tiếp lời: “Anh! Gửi địa chỉ qua !”

 

Hai trăm tệ nhất định lấy!

 

Anh gửi địa chỉ xong, bắt taxi tới một khu chung cư cao cấp.

 

Anh nhắn: “Anh với bảo vệ , em chỉ cần báo tên .”

 

Báo tên xong, bảo vệ dẫn .

 

Lên đến nơi, định gõ cửa thì phát hiện cửa khóa.

 

Tôi đẩy cửa bước .

 

Phòng khách vắng tanh.

 

Từ phòng ngủ vọng tiếng trò chuyện.

 

Tôi tiến gần… nội dung bên trong.

 

“Thả lỏng chút!”

 

“Em cắn chặt thế !”

 

“Anh làm ?”

 

Giọng mềm mại đáng nghi: “Em… sợ đau mà?”

 

“Mau lên! Há to một chút!”

 

Anh kêu lên một tiếng.

 

Não lập tức trống rỗng, c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

2

 

Cửa mở.

 

Một đàn ông cao lớn mặt .

 

Ngũ quan sắc nét, đến mức mang chút khí chất áp đảo.

 

Ánh mắt dừng mặt khá lâu: “Em là Lâm Dụ, em trai của Lâm Húc ?”

 

Tôi vẫn còn sững sờ, len lén bên trong qua khe cửa, thấy đang giường.

 

Quần áo… vẫn mặc chỉnh tề.

 

Trên tủ cạnh giường còn đặt bông tăm và một lọ thuốc nhỏ.

 

Tôi bắt đầu hoài nghi.

 

Anh dậy: “Em tới ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-toi-co-mot-nguoi-ban-luc-nao-cung-muon-be-cong-toi/1.html.]

 

Anh bực bội chửi: “Cái loét miệng c.h.ế.t tiệt đau chết!”

 

Thì là… loét miệng!

 

Làm sợ chết.

 

Tôi thở phào.

 

Người đàn ông liếc một cái đầy chán ghét: “Bôi chút thuốc loét miệng mà cứ như lấy mạng .”

 

Anh kéo : “Đây là Giang Hoài.”

 

Tôi mỉm sang: “Chào Giang Hoài.”

 

Giang Hoài như : “Tôi vẫn thích cách em gọi ‘’ trong điện thoại hơn.”

 

Tôi khẽ sững cũng mỉm đáp .

 

Anh lôi phòng khách: “Máy game ở nhà Giang Hoài chơi lắm, qua đây, em chơi.”

 

Trước màn hình tivi lớn, chơi một lúc, nhận điện thoại vội vàng .

 

Tôi định cũng rời .

 

Giang Hoài xuống cạnh , cầm lấy máy game: “Anh , chơi với em nhé.”

 

Tôi quả thật chơi nên tiếp tục chơi cùng .

 

Chơi mấy ván liền… đều thua thảm hại.

 

Kỹ thuật của Giang Hoài ăn đứt .

 

Không thể thắng nổi.

 

Thua nhiều quá, bắt đầu làm nũng: “Nhường em mà~ ~”

 

Khóe môi Giang Hoài khẽ nhếch.

 

Anh thật sự nhường .

 

Tôi thắng, vui mừng nhảy cẫng lên.

 

Giang Hoài : “Đói ? Muốn ăn gì? Anh mời.”

 

Người … hào phóng hơn ruột của nhiều.

 

Anh ruột lén lấy tiền là may, chứ gì đến mời ăn.

 

Tôi đầy mong chờ: “Thật sự ăn gì cũng ?”

 

Anh nhướng mày: “Em gọi một tiếng ‘’ nữa, ăn gì cũng .”

 

Gọi một tiếng “” mà ăn đại tiệc?

 

Trên đời chuyện như !

 

Tôi lập tức : “Anh ơi, em ăn hải sản!”

 

Thèm lâu nhưng đủ tiền ăn.

 

Giang Hoài dậy gọi điện.

 

Chẳng mấy chốc, một đầu bếp mang hải sản tươi sống đến nhà.

 

 

Bắt tay chế biến ngay trong bếp.

 

Lần đầu tiên mới cảm nhận sâu sắc thế nào là nhà giàu.

 

Anh … đúng là sống trong sung sướng!

 

Ghen tị c.h.ế.t mất!

 

Giá mà cũng một bạn giàu như

 

3

 

Khi trai về, vỗ nhẹ lên đầu :

“Sao còn về ký túc xá?”

 

Tôi còn kịp mở miệng thì Giang Hoài ở bên cạnh :

“Tôi bảo chơi thêm một lúc.”

 

Anh bĩu môi.

 

Ngồi sofa, chợt nghĩ, dựa hai trăm tệ của ba cho mỗi , đến khi nào mới mua đôi giày thể thao .

 

Tôi dày mặt ghé sát vai :

“Anh, em một món đồ, mua cho em nha?”

 

Anh lập tức đẩy mặt :

“Muốn gì?”

 

“Chỉ là một đôi giày thôi, bạn cùng phòng em một đôi, lắm, mà em ghen tị chết.”

 

Anh liếc :

“Bao nhiêu?”

 

Thấy vẻ lung lay, vội đáp:

“Hai ngàn.”

 

Anh như thể điên:

“Hai ngàn? Anh đây còn bao giờ giày đắt thế, biến chỗ khác!”

 

Loading...