Che cái gì, món nào mua cho . Cậu tưởng mù chắc?
Kỷ Nhã Nhã khẽ : “Vừa trừng mấy đó.”
“Tôi xin , đó là đứa nhỏ nhà , ngờ theo tới đây.”
Kỷ Nhã Nhã nhấp một ngụm cà phê: “Lăng năm nay cũng mới 28 nhỉ?”
Tôi “ừm” hai tiếng, trong lòng chỉ lôi Thẩm Húc về ngay.
Tạm biệt Kỷ Nhã Nhã xong, lập tức lao tới.
16
“Em làm gì ở đây?”
Tôi giật khẩu trang của Thẩm Húc, “Theo dõi ?”
Thẩm Húc bắt đầu làm nũng: “Em chỉ là quá nhớ thôi~”
Tôi thở dài: “Được , về nhà .”
“À đúng , chúng gặp ở nhà hàng tình nhân, hôm qua đó bất ngờ tìm em.”
Tôi lập tức cảnh giác: “Mạnh Nhất Chu? Hắn làm gì em?”
Thẩm Húc lắc đầu: “Không , là trai ôm hôm đó, hỏi em vài chuyện.”
“Hỏi em chuyện gì???”
“Chính là…”
Thẩm Húc ngập ngừng một chút, “Chính là hỏi em cách giữ trái tim kim chủ.”
Tôi: “…Em thế nào?”
Thẩm Húc vô tội: “À? Em em , em kim chủ! Em chỉ thôi!”
“ lắm!”
Tôi xoa mạnh đầu Thẩm Húc, thầm nghĩ.
Lần gặp Mạnh Nhất Chu bảo quản cho của , đừng làm bẩn cây cải nuôi mãi mới lớn!
17
là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới ngay.
Ngày hôm Mạnh Nhất Chu chạy tới công ty.
“Mạnh tổng giá lâm, chuyện gì thế?”
Bề ngoài vẫn hòa khí, nhưng trong lòng c.h.ử.i thầm bao nhiêu câu.
Mạnh Nhất Chu mang dáng vẻ thư sinh bại hoại: “Vốn tìm Lăng tổng ôn chuyện cũ, nhưng xem Lăng tổng hoan nghênh lắm.”
Biết thế mà vẫn tới!
“Đâu , Mạnh tổng gì cứ thẳng.”
Mạnh Nhất Chu : “Nghe gần đây Lăng tổng lấy một mảnh đất ở ngoại ô? Có hợp tác ?”
là tới để ăn hôi.
“Mạnh tổng tới muộn , bên kế hoạch mới triển khai.”
Hơn nữa, mảnh đất đó vốn là cố tình giành từ tay . Nếu giờ đưa thì ngu chắc?
Mạnh Nhất Chu tỏ vẻ đoán : “Thế thì đúng là may, dịp hợp tác.”
Thế là Mạnh Nhất Chu đến kỳ lạ, kỳ lạ .
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-la-nhan-vat-quan-chung-tong-tai-ba-dao/chuong-4.html.]
Chiều tan làm, Thẩm Húc đến đón .
Trên đường lái xe về nhà, gương chiếu hậu vài :
“Anh, đang theo dõi chúng , từ lúc khỏi công ty bắt đầu .”
Tôi lập tức thấy : “Kệ họ, cứ về thẳng nhà.”
Nghĩ nghĩ , cũng chỉ thằng ngu Mạnh Nhất Chu thôi.
là chịu hết nổi, nhảy nhót mặt.
Tôi nguyền rủa thầm: Sớm muộn gì cũng tự nhảy nhót đến c.h.ế.t!
Vừa tới cửa nhà thì gặp .
Trong tay bà hiếm hoi xách một túi rau.
Thẩm Húc thấy liền chạy tới, ân cần nhận lấy túi đồ từ tay .
Hai thẳng nhà.
Ngay cả một ánh mắt cũng chẳng thèm dành cho đứa con ruột .
Cuối cùng vẫn là Thẩm Húc thò đầu : “Anh, mau nhà !”
19
Thẩm Húc bận rộn trong bếp, thỉnh thoảng dạo một vòng, giúp một tay.
Rồi , hỏi : “Con với Thẩm Húc, bao giờ mới xác định đây?”
Tôi cả đầy dấu chấm hỏi: “Xác định cái gì ạ?”
“Thì cái đó đó! Hai đứa đang yêu ? Mấy ngày nay bố con còn tìm đối tượng xem mắt cho con, đều gạt !”
Tôi: “Mẹ gì thế, chúng con yêu , nó chỉ là một đứa trẻ thôi!”
Mẹ trợn mắt: “Trẻ với chả con nít, đừng là nó thích con mà con . Thế chẳng con đang treo lơ lửng ? Đồ tra nam!”
CoolWithYou.
Tôi: “……”
“Con xem đúng ? Người giặt quần áo cho con, nấu cơm cho con, hận thể dính chặt lấy con! Con còn gì nữa?! Đừng ỷ việc nó mà cứ thế bắt nạt nó!”
Tôi há miệng: “Con hơn nó tận 7 tuổi á .”
Mẹ trợn mắt: “Ai mới là đồ cổ hủ đây? Tuổi tác thì gì là vấn đề? Nếu con dám phụ lòng Tiểu Húc, sẽ đ.á.n.h gãy chân con!”
“Không , con mới là con ruột của mà!”
“Mẹ đây là bên lý chứ bên tình!”
Tôi bất lực, chỉ nhanh chóng bỏ qua chủ đề .
Chợt nhớ tới tấm ảnh hồi cấp ba của .
“Mẹ, đưa ảnh của con cho Thẩm Húc ?”
Ánh mắt né tránh, nhưng giọng cứng rắn: “, thì !”
“……Không , vui là .”
20
Từ lúc theo dõi, liên tiếp hai ngày liền trong công ty đủ loại chuyện lặt vặt bắt đầu nảy sinh, khiến đau đầu thôi.
Ngày nào tan học Thẩm Húc cũng chạy đến công ty chờ tan làm cùng về nhà.
Để đảm bảo an , thuê thêm hai vệ sĩ.
Kết quả xuống lầu thì phát hiện lốp xe chọc thủng.