Nói ho thì gọi là giúp trả nợ.
Sau chỉ ngược mà còn ngược tâm, khiến Thẩm Húc mấy suýt c.h.ế.t.
Vì lúc đầu thấy Thẩm Húc, đây chính là bộ truyện , liền đưa về.
CoolWithYou.
Lại vì thật sự chịu nổi Mạnh Nhất Chu, thỉnh thoảng giật mất mấy dự án của , thành bây giờ chút ý kiến với .
Cười lên giả tạo như một con cáo.
8
Thẩm Húc cao hơn một cái đầu, căn bản là che nổi.
Mạnh Nhất Chu siết chặt trai trong lòng, ánh mắt rơi lên Thẩm Húc, đảo qua một lượt từ xuống : “Đây chính là vị mà Lăng tổng vẫn giấu trong nhà như châu báu ư?”
Tôi:…
Giấu trong nhà như châu báu cái gì?
Ai đang bịa đặt!
Tôi định phản bác thì cảm giác ôm lấy eo .
Thẩm Húc dán sát lưng , trong giọng mang theo vẻ tự hào, cất cao giọng: “ ! Tôi chính là ‘châu báu’ đó!”
9
Tôi:…
Mạnh Nhất Chu kiểu hiểu: “Vậy quấy rầy buổi hẹn của Lăng tổng nữa, dịp chuyện.”
Trước khi còn liếc Thẩm Húc một cái đầy thâm ý.
Tôi lập tức siết chặt nắm đấm.
Mẹ nó, nếu còn dám nhắm “cây cải nhỏ” của , xử bã!
Đột nhiên, bên tai vang lên một câu: “Anh, đang nghĩ tới ai?”
Tôi buột miệng: “Mạnh Nhất Chu.”
Hoàn hồn thì thấy mắt Thẩm Húc mở to, lập tức hoe hoe nước: “Anh, thích ?”
Xem xem , cái cây cải ! Tôi đang lo nó “bứng”, còn trong đầu nó mấy thứ gì !
Tôi túm lấy nó, giã cho một trận.
“Trong đầu em ngoài yêu với đương thì chẳng cái gì khác ! Luận văn nghiệp em xong ? Điểm bốn sáu cấp ? Em thể khiến bớt lo ! Hả!”
Thẩm Húc liên tục cầu xin: “Anh, em sai ! Đừng đ.á.n.h nữa, cẩn thận tay đau!”
10
Ăn xong cùng Thẩm Húc, bước ngoài thì bên ngoài náo nhiệt hẳn lên.
Có mấy đứa nhỏ ôm hoa tìm mua.
Thấy Thẩm Húc liền chạy , nhưng thấy bên cạnh thì “tạch tạch tạch” .
Kết quả Thẩm Húc gọi , ép mua một bó hoa từ tay , nhét thẳng n.g.ự.c .
Tôi hoảng hồn, lập tức ném trả .
“Anh, thích ?”
Thẩm Húc giở đôi mắt cún con.
“Thích cái gì mà thích, hôm nay là lễ tình nhân, hai thằng đàn ông chúng cùng đủ gây chú ý , còn ôm thêm bó hoa nữa thì chẳng cái ‘thuộc tính’ của khóa chặt luôn !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-la-nhan-vat-quan-chung-tong-tai-ba-dao/chuong-2.html.]
Thẩm Húc chớp mắt: “Thuộc tính gì cơ?”
Ờ… Cái giải thích thế nào đây?
“Thôi em đừng nghĩ nữa, dù cũng cầm !”
Thẩm Húc vẫn bám riết: “Vậy thích ?”
Nhìn bó hoa hồng đỏ rực trong tay , thành thật gật đầu:
“Thích.”
Thẩm Húc hì hì: “Thế thì , để em ôm đường, về nhà đưa cho !”
11
Suốt cả quãng đường, miệng Thẩm Húc ngừng nghỉ, từ chuyện đông sang chuyện tây, ngay cả việc bạn học yêu mấy cũng kể cho .
Cuối cùng cũng về đến nhà, đèn trong phòng bật sáng.
Đẩy cửa , đang sofa ăn đồ vặt xem ti vi.
Nghe tiếng động, bà đầu , miệng còn ngậm miếng khoai tây chiên, ánh mắt đảo qua giữa và Thẩm Húc.
Cuối cùng bà bỏ miếng khoai , hỏi: “Ra ngoài ăn lễ ?”
Thẩm Húc gật đầu như cún con: “Vâng , dì qua đây ạ?”
Mẹ hừ một tiếng: “Lễ tình nhân ai cùng, chỉ thể dạo thôi, như ai , cùng mà cũng chẳng một lời.”
Tôi đau đầu: “Mẹ, bố công tác ?”
Mẹ hừ hừ, vẫy tay gọi Thẩm Húc.
Thẩm Húc lon ton chạy qua. Sau đó thấy hai thì thầm với .
Mẹ chỉ bó hoa trong tay Thẩm Húc hỏi: “Lăng Trọng Tri đưa cho con ?”
Thẩm Húc lắc đầu: “Không , là con tặng !”
“Thế để con cầm?”
“Anh ngại, dám cầm ạ!”
Mẹ “ồ” một tiếng đầy ẩn ý, cuối cùng liếc hai cái, từ trong túi lấy một hộp quà tinh xảo, nhét tay Thẩm Húc.
Thẩm Húc vội vàng lắc đầu.
Mẹ vẫn ép: “Dì cố tình mang đến dỗ con, cầm ! Sau đừng giận dì nữa là .”
Thẩm Húc cầm món quà nóng hổi: “Sao con giận dì chứ?”
Mẹ “ồ” một tiếng, là tin , xách túi lên.
Nhanh chóng tới bên cạnh , : “Tối nào cũng buổi xem mắt, do bố con sắp xếp, nhất định nhé.”
Nói xong dừng một bước, bỏ câu đó thẳng cửa. Cửa “rầm” một tiếng đóng . Thẩm Húc bật dậy.
12
“Anh! Dì gì thế?! Bà bảo xem mắt á!”
Thẩm Húc lao thẳng tới mặt , bó hoa trong tay suýt nữa bóp nát.
Tôi vội đưa tay cứu lấy, định tìm một cái lọ cắm .