Anh Trai Của Bạn Thân Là Bạn Giường Cũ - Chương 8: Biến cố bất ngờ

Cập nhật lúc: 2026-03-06 11:49:20
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Theo đúng diễn biến trong tiểu thuyết, tiệm hoa của Tiểu Tiêu một ngày u ám sẽ đón tiếp hai vị khách mời mà đến. Và thực tế cũng đang diễn y như .

 

Tôi và Nguyệt đang c.ắ.n hạt dưa tán dóc với đám bà lão gốc đa đầu làng. Bà Tôn, sống cạnh tiệm hoa, ngó xung quanh mới thì thầm: “Đêm qua một chiếc ô tô con đậu cửa tiệm hoa, cả ngày hôm nay chẳng thấy trẻ mở cửa làm ăn gì cả.”

 

Tôi chỉ tay về phía chiếc xe đang chạy con đường làng lầy lội cách đó xa.

 

“Bà ơi, chiếc xe ?”

 

Bà Tôn nheo mắt .

 

đúng, chính là nó đấy, trông sang trọng lắm.”

 

Chiếc siêu xe dần lệch khỏi đường lớn, ngày càng tiến gần chỗ chúng . Trong lòng bỗng thấy gì đó . Vừa kéo Nguyệt hai bước, chiếc xe bá đạo chặn đường. Một tên vệ sĩ áo đen bước xuống, rằng bắt lấy nhét trong xe. Toàn bộ quá trình diễn trơn tru đầy ba mươi giây.

 

Nguyệt hốt hoảng đuổi theo xe, hét lớn: “Các là ai? Thả bạn... !”

 

Tôi buộc bình tĩnh để quan sát xung quanh. Khi rõ gương mặt cạnh, sững sờ.

 

“Sao là ông?”

 

Người bắt chính là kẻ mới chỉ gặp một duy nhất. Ông từng cầm tờ kết quả xét nghiệm ADN, thản nhiên xé nát nó ngay mặt . Sau đó, ông kẹp một chiếc thẻ đen đưa tới.

 

“Nhà họ Lý cần đứa con thật. Cậu cũng chẳng còn nhỏ nữa, cầm tiền , đừng bao giờ xuất hiện mặt chúng nữa.”

 

Đó chính là cha ruột về mặt sinh học của .

 

Lúc , Tiểu Tiêu với sắc mặt tái nhợt hơn cả khi đang nhắm nghiền mắt, trong vòng tay ông như một con búp bê còn sức sống. Trên tay quấn một vòng băng gạc thấm đẫm m.á.u đỏ. Hóa chính là đứa con giả thế sống ở nhà họ Lý suốt bao nhiêu năm qua.

 

Cha ruột chậm rãi lên tiếng.

 

“Cậu và nó đều thuộc nhóm m.á.u hiếm. Bệnh viện ở cái nơi nhỏ bé thể điều ngay nguồn m.á.u tới , nên vất vả cho theo chúng một chuyến. Nếu cần truyền máu, mong hợp tác. Xong việc sẽ cho thêm tiền.”

 

Điên thật . Tôi lạnh.

 

“Tôi và các quan hệ gì mà rút m.á.u cứu ? Tôi thiếu tiền, một xu cũng thiếu. Cầm lấy đồng tiền bẩn thỉu của ông cút .”

 

Ông hề mảy may động lòng, chỉ nhẹ nhàng đặt tay che tai Tiểu Tiêu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-8-bien-co-bat-ngo.html.]

 

“Cậu làm ồn đến bảo bối của .”

 

Vừa dứt lời, ngay lập tức kẻ tiêm một thứ gì đó cánh tay . Tôi còn sức lực, chớp mắt hai cái rơi bóng tối mịt mù.

 

Mùi t.h.u.ố.c sát trùng xộc thẳng mũi. Khi tỉnh , thấy đang ở trong một bệnh viện sáng trưng. Tôi thử cử động tay chân, may mà lão già biến thái trói . Lúc chạy thì còn đợi đến bao giờ. Tôi chẳng hạng thiện lương hiến m.á.u nhân đạo gì cho cam.

Trang Thảo

 

Tôi quan sát xung quanh một lúc đẩy cửa bỏ chạy. Tiếng bước chân dồn dập khiến nhân viên y tế chú ý. Chỉ một lát , phía một y tá đuổi theo: “Vị tình nguyện viên ơi, bệnh nhân đang cần m.á.u của bạn để cấp cứu!”

 

Tôi chạy c.h.ử.i thầm: “Tình nguyện cái con khỉ, hề tự nguyện chút nào. Ai hại nông nỗi thì đó tự mà cứu, cứu!”

 

Tôi thậm chí còn từng sống ngày nào trong cái gia đình đó, mà họ vẫn thể ám dai dẳng như quỷ thế . Quẹo qua một góc cua, phía bỗng xuất hiện một tên vệ sĩ áo đen cao lớn như tháp sắt. Trước sói, hổ, trong lòng trào dâng một nỗi tuyệt vọng.

 

Thôi bỏ . Tôi tự trấn an . Họ nợ quá nhiều , chẳng thiếu chút m.á.u . Nghĩ , chạy nữa, tại chỗ chống tay lên đầu gối thở dốc: “Tùy các , làm gì thì làm.”

 

Tôi thấy tiếng bánh xe lăn lộc cộc mặt đất. Tôi tưởng y tá mang đồ đến rút m.á.u nên cam chịu đưa tay . Thế nhưng, bàn tay bao bọc bởi một đôi tay ấm áp.

 

Tôi kinh ngạc ngẩng đầu. Đàm Nghiêu đang xe lăn, vệ sĩ đẩy đến cạnh . Gương mặt chút tiều tụy, nhưng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị. Anh cứ thế nắm lấy tay , lạnh lùng với y tá: “Xin , Nhậm hề tự nguyện đến đây hiến máu. Đối với hành vi của Lý , chúng báo cảnh sát.”

 

mà...”

 

“Vậy thì cứ để c.h.ế.t . Với loại như , cứu mười thì vẫn sẽ thứ mười một thương thôi.”

 

Đàm Nghiêu cực kỳ m.á.u lạnh và vô tình. hiểu , lúc thấy ngầu kinh khủng. Có điều, Tiểu Tiêu dù cũng là một mạng . Anh chắc chắn sống, nếu chẳng mở tiệm hoa và chăm sóc lũ cây cỏ tràn đầy sức sống đó mỗi ngày.

 

Tôi với y tá: “Muốn hiến m.á.u cũng . Cô bảo lão già đây quỳ xuống dập đầu với mười cái, sẽ đồng ý, thấy ?”

 

Bây giờ đúng là kiểu ch.ó cậy gần nhà, oai phong lẫm liệt lắm. Đàm Nghiêu đang ở ngay lưng mà, chắc chắn lão già biến thái dám làm gì . Cô y tá vẻ mặt khó xử nhưng vẫn truyền đạt .

 

Làm màu xong, trong lòng lo, ghé tai hỏi Đàm Nghiêu: “Anh ơi, đ.á.n.h ông ?”

 

Đàm Nghiêu chỉ đáp hai chữ: “Yên tâm.”

 

Lão già biến thái đùng đùng nổi giận tới. Tôi nghiêng , để lộ Đàm Nghiêu đang xe lăn phía . Rõ ràng là kẻ , , nhưng kẻ đang lập tức thu vẻ giận dữ mặt.

 

Đàm Nghiêu thấy ông biến sắc thì nhạt: “Lý tổng, một trăm cái dập đầu đổi lấy một mạng cho tình của ông, chẳng quá hời ?”

 

Mười cái dập đầu qua miệng Đàm Nghiêu lạm phát gấp mười . Vậy mà lão già biến thái chẳng dám hó hé nửa lời, chỉ buông một câu: “Hời lắm.”

 

Rồi ông quỳ sụp xuống, thật sự bắt đầu dập đầu với từng cái một. Hừm, cha ruột dập đầu với con trai, đúng là chuyện lạ đời.

Loading...