Anh Trai Của Bạn Thân Là Bạn Giường Cũ - Chương 3: Kẻ điên cuồng kiểm soát

Cập nhật lúc: 2026-03-05 10:21:37
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Tôi nhận một điều lạ. Đàm Nghiêu vẻ thiết lắm với ông bà Đàm. Vì thế khi kể chuyện , hai vị trưởng bối đều chẳng buồn nhếch mép. Chỉ con nhỏ Nguyệt vô tư là phối hợp hì hì vài tiếng cho .

 

Còn nổi, vì thực sự chột .

 

Tôi là một tiểu mỹ thụ yêu cầu khá cao. Tôi đầu tiên của trao cho một kẻ học vấn thấp hoặc đạo đức vấn đề. Vì , từng lên mạng tìm trò chuyện, gặp Đàm Nghiêu.

 

Đàm Nghiêu học vấn cao, trai, đời tư sạch sẽ. Sau ba tháng trò chuyện, hai đứa quyết định gặp mặt trực tiếp. mơ cũng ngờ, ba tháng đó chỉ coi là thả thính cho vui, còn Đàm Nghiêu ngây thơ xem đó là một mối tình qua mạng nghiêm túc.

 

Sau khi phát hiện nhắn tin với , gửi ảnh “giò chày” cho các trai khác, Đàm Nghiêu đau lòng. rơi nước mắt, rơi nước mắt .

 

Anh cưỡng ép xóa sạch liên lạc với đám trai tráng , bắt gỡ bỏ ứng dụng màu xanh, thậm chí còn định đưa lên biệt thự núi để nhốt . Tôi vô tình lén cuộc điện thoại dặn dò đàn em, sợ đến mức giày còn kịp xỏ, vắt chân lên cổ chạy trốn ngay trong đêm.

 

Trước khi chặn , còn gửi cho một tràng lời lẽ độc địa.

 

“Kỹ thuật của tệ c.h.ế.t . Tôi sẽ ở bên một cái máy đóng cọc . Tôi chẳng thích chút nào cả, chỉ thèm cái mặt với cơ bụng tám múi của thôi. Cái bộ dạng tự đa tình của trông nực lắm.”

 

Nghĩ những việc làm, mà nạn nhân bây giờ đang lù lù mặt, mồ hôi lạnh của chảy ròng ròng.

 

Vất vả lắm mới đợi bữa cơm tất niên kết thúc. Tôi định kéo Nguyệt vườn tản bộ để bàn xem bước tiếp theo nên làm gì. tay chạm vai nó, ánh mắt âm lãnh của Đàm Nghiêu bám riết theo . Tôi rụt tay , vì sợ mà hắt xì một cái.

 

Nguyệt lo lắng: “Trời khuya lạnh , về phòng đồ , kẻo bảo bối Nhậm Ngũ của em đông cứng mất.”

 

Đàm Nghiêu cảnh giác hỏi: “Về phòng nào?”

 

“Phòng em chứ . Anh trai , tụi em là yêu, đương nhiên ở chung .”

 

Đàm Nghiêu nheo mắt: “Hai đứa ngủ với ?”

 

Nguyệt gật đầu: “Vâng.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-trai-cua-ban-than-la-ban-giuong-cu/chuong-3-ke-dien-cuong-kiem-soat.html.]

Bản năng sinh tồn của trỗi dậy, vội vàng chữa cháy: “Mới ngủ kiểu trạng thái tĩnh thôi, ngủ kiểu động thái .”

 

Năm đó Nguyệt là tiểu thư hào môn. Đi xem concert xong, dắt nó ăn Haidilao ngủ đó luôn. Đó là duy nhất hai đứa cạnh . Sau chơi, tiêu chuẩn của chúng là phòng Tổng thống ở Bulgari, mỗi đứa một phòng.

 

Trang Thảo

Đàm Nghiêu lạnh một tiếng: “Thế thì ở chung.”

 

Anh chộp lấy cổ tay , sải bước kéo lên tầng ba. Nguyệt định đuổi theo nhưng trai liếc một cái sắc lẹm, hình tại chỗ. Nó chỉ kịp trấn an .

 

“Nhậm Ngũ đừng sợ, em tính quản gia thế đấy, chỉ là chiếm hữu mạnh thôi chứ làm gì . Em xem pháo hoa đây, đồ xong tìm em nha.”

 

Cứu tinh duy nhất mất. Tôi ép ở chung phòng với Đàm Nghiêu. Tôi ôm cái túi nhỏ của , uất ức rúc góc tường. Anh tựa vách phòng khách, rút một điếu t.h.u.ố.c châm lửa.

 

“Con Nguyệt nó ngốc, đơn thuần, nhưng đó lý do để lừa gạt tình cảm của nó.”

 

Tôi khổ mà nên lời. Nếu sự thật, chẳng khác nào đang phản bội Nguyệt. Tôi chỉ còn cách c.ắ.n răng, tiếp tục diễn cho trọn vở kịch .

 

“Tôi với cô là thật lòng. Tôi , với chỉ là vui vẻ thôi, cô mới là chân ái. Bây giờ cô yêu c.h.ế.t sống , nếu làm tổn thương em gái thì nhất hãy quên đoạn quá khứ của chúng .”

 

Tàn t.h.u.ố.c rơi xuống một đoạn dài. Đàm Nghiêu im lặng hồi lâu động đậy. Nhân lúc thẫn thờ, vội cởi bộ đồ hầu gái c.h.ế.t tiệt . Mặc cái thứ mà cãi với thì khí thế tự nhiên giảm một nửa.

 

Ngay khi lấy bộ quần áo bình thường định , Đàm Nghiêu động thủ.

 

Anh như một con sư t.ử phẫn nộ, lao đến khống chế con mồi với tốc độ nhanh và dứt khoát vô cùng.

 

Hai tay kéo ngược qua đỉnh đầu. Cả cơ thể lật , chới với như một con cá trắng mắc cạn.

 

Tôi thầm kêu hỏng bét. Quả nhiên giây tiếp theo, bàn tay to lớn quen thuộc giáng xuống nơi nhiều thịt nhất .

 

Đàm Nghiêu nghiến răng: “Nó thấy cái bộ dạng rên rỉ lẳng lơ của đàn ông ? Nếu trèo cao như thế, lúc đầu tại bỏ chạy?”

 

Tôi chợt nhận thật mâu thuẫn. Phản ứng của cơ thể tìm thấy chút khoái cảm trong hình phạt . Nhớ những ngày tháng mây mưa điên đảo , kỹ thuật của Đàm Nghiêu tuy cục súc, nhưng gương mặt đó, giọng trầm ấm đó, bờ vai rộng và vòng eo săn chắc đó thể bù đắp tất cả.

 

Giờ đây, khi mùi vị quen thuộc trở , tiếng kêu “cứu mạng” t.h.ả.m thiết của dần trở nên yếu ớt, hóa thành những tiếng nức nở nhỏ như mèo kêu.

Loading...