Anh không được thích em - Chương 50

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:46:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Kiều Nam, nhớ em lắm.”

Giọng quen thuộc truyền đến, bước chân Kiều Nam bỗng khựng , sững tại chỗ, ngơ ngác mặt.

thật .

Niềm vui đến chậm mà lan nhanh, trong lồng n.g.ự.c như chứa đầy bọt nước mùa hè, lắc lư sôi trào, ùng ục nổi bọt.

Thấy em ngây , Bùi Tự chủ động bước tới, gọi em một tiếng.

Đến lúc Kiều Nam mới hồn, vội vàng chạy về phía , dùng sức nhào lòng: “Anh!”

Bùi Tự vững vàng đỡ lấy em, năm ngón tay mở đè gáy, ôm chặt ngực, cảm nhận ấm da thịt chạm , thở một nhẹ nhõm: “Kiều Nam, nhớ em lắm.”

Giọng trầm khàn, thở nóng rực lướt qua tai, nhẹ mà sâu, khiến màng tai em tê dại. Kiều Nam nhịn cong mũi chân, ngẩng đầu hôn cằm : “Em cũng nhớ …”

Lúc giận thật sự nghĩ sẽ ba tháng gặp.

khi nguôi , từng phút từng giây đều nỗi nhớ lấp đầy. Chỉ khi vùi đầu công việc mới thể giả vờ như nghĩ đến .

Họ ở bên quá lâu, gốc rễ sớm quấn chặt.

Mỗi xa cách, khát vọng càng sinh sôi.

Bùi Tự cúi đầu bắt lấy môi em, lưỡi mạnh mẽ xâm nhập, cuốn theo một cơn bão ngắn mà gấp. Giá vẽ rơi xuống bên chân phát tiếng trầm đục, Kiều Nam còn để ý, kiễng chân, vòng tay ôm cổ , ngửa đầu mở môi, liều mạng quấn lấy thêm chút nữa, chặt hơn chút nữa.

Hoàng hôn buông xuống, đèn đường cũ kỹ lập lòe ánh vàng mờ. Trong tấc sáng hiếm hoi , họ ôm hôn say, mồ hôi đêm hè hòa cùng mùi hormone xao động.

Bùi Tự nhẹ nhàng l.i.ế.m giọt nước nơi khóe mắt em, giọng khàn đặc: “Ký túc xá ở ? Về nhé?”

Kiều Nam l.i.ế.m môi, lưu luyến buông , gò má ửng đỏ: “Em dẫn qua.”

Em định nhặt giá vẽ thì Bùi Tự nhặt . Đặt lên vali, một tay kéo hành lý, một tay nắm c.h.ặ.t t.a.y em: “Đi thôi.”

Bàn tay lớn và ấm, bao trọn lấy tay em, khiến Kiều Nam cảm giác cả đều nắm giữ, theo bản năng mà theo. Đi vài bước em mới nhận đường, liếc một cái kéo rẽ hướng đúng.

“Sao đến mà gọi cho em?”

“Không gọi .”

“Bên sóng kém lắm.”

“Em đợi lâu ?”

“Không lâu.”

Nói chuyện một lúc tới ký túc xá.

Ký túc xá cũ kỹ chật chội, giường tầng san sát, dù xịt khử mùi vẫn che mùi ẩm mốc. Bạn cùng phòng tò mò đàn ông Kiều Nam dẫn . Em giới thiệu qua loa bảo Bùi Tự xuống giường : “Điều kiện ở đây khổ, giường nhỏ ngủ chung . Em hỏi thầy Trương xem còn chỗ nào .”

Nói xong liền chạy .

Khi , Kiều Nam hào hứng kéo xem chỗ ở tạm.

Đó là mấy gian nhà trệt bỏ cạnh hàng rào trường, bên ngoài ruộng lúa ếch kêu râm ran. Bên trong một chiếc giường gỗ, bàn và ghế, chỉ là lâu ngày dùng, bụi dày.

“Còn sớm, dọn chút là ở .” Kiều Nam chạy lấy dụng cụ.

Bùi Tự xắn tay áo đến khuỷu tay, nhận lấy đồ: “Để .”

Anh cho động tay, Kiều Nam chỉ làm mấy việc lặt vặt. Dọn xong hơn mười giờ đêm.

Cậu chuyển chăn nệm, quạt sang, bày biện như dọn nhà. Bùi Tự cẩn thận trải giường.

“Anh tắm nhé.”

“Không cần.” Anh liếc , cởi áo sơ mi ướt mồ hôi, chỉ mặc quần tây bước ngoài: “Anh dội nước lạnh là .”

Ngoài nhà vòi nước. Anh nền xi măng, dùng chậu dội nước từ đầu xuống. Nước chảy qua những đường cơ rắn chắc.

Kiều Nam chỉ liếc một cái dời mắt nữa.

Vai lưng rộng, eo thon, dáng tam giác ngược rõ ràng. Khác hẳn vẻ chỉnh tề thường ngày, lúc mang theo vẻ hoang dã khó bỏ qua.

Kiều Nam bỗng thấy nóng, bật quạt hướng về phía , gió mạnh nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-50.html.]

Quay mặt , một lúc lén .

Bùi Tự tắm xong bước , thấy mặt đỏ tai hồng, ánh mắt né tránh. Anh cúi xuống nâng cằm , thấy rõ thủy ý trong mắt, như một lời mời thầm lặng.

Hơi nước còn đọng , cúi xuống hôn , giọt nước từ tóc rơi cổ lạnh khiến khẽ run.

ngoan ngoãn giường, nhắm mắt, để hôn, da thịt dần nóng lên.

Đêm hè, ruộng lúa, tiếng ếch.

Trong ký túc xá cũ, quạt vù vù, gió nóng khô. Trước khi vượt quá giới hạn, Bùi Tự kiềm chế buông , định rời .

“Đừng…”

Kiều Nam bất ngờ ôm cổ , kéo xuống, thể mềm nóng áp sát.

Cậu cọ cọ bên tai , nài nỉ: “Đừng …”

Bùi Tự hôn trấn an lên má, tay đặt cổ dùng sức, giọng khàn mà kiềm chế: “Nam Nam, đừng quậy, ở đây gì cả.”

Kiều Nam nghĩ nhiều nữa. Có lẽ vì tiếng ếch quá rộn, vì gió đêm quá nóng, vì bầu khí quá , khiến tiến gần hơn.

Cậu chịu buông, hôn như mèo nhỏ làm nũng: “Có thể mà…”

Nước mắt thấm ướt hàng mi, đáng thương .

Hầu kết Bùi Tự lăn mạnh, thái dương căng lên vì nhẫn nhịn. Cuối cùng bế bổng lên, từng chữ nghiến : “Nam Nam, giữa chừng hối hận…”

Giữa chừng Kiều Nam thật sự hối hận.

Cậu đến sưng mắt, nhưng Bùi Tự nỡ buông. Cảm giác như dã thú thoát lồng nuốt trọn.

Điều khiến hổ nhất là chăn nệm mới trải đều ướt đẫm.

Khi bế lên, vẫn nức nở, mặt vùi trong n.g.ự.c chịu ngẩng đầu. Bùi Tự đặt Kiều Nam lên ghế, thấy dáng vẻ đó còn khẽ , véo nhẹ vành tai chăn nệm.

May mà Kiều Nam mang theo hai bộ. Anh xong, đêm nay mới ngủ giường trống.

Lại múc nước lau cho .

Kiều Nam cuộn như con tằm, hợp tác chút nào.

Dỗ dành lau xong, bế lên giường mới ngoài tắm.

Khi , Kiều Nam cuộn trong chăn mỏng.

“Không nóng ?” Anh hôn lên tai đỏ của .

Kiều Nam đáp, vùi mặt gối.

“Đây là phản ứng sinh lý bình thường, Nam Nam đừng ngại.”

Cậu đầu trừng , che tai: “Anh .”

Giọng vẫn khàn. Bùi Tự rót nước đút uống, chiều theo: “Được, . Chăn nệm đem giặt hết , mai mua mới, ai .”

Uống xong, lưng.

Cậu cho gần. Cảm giác vượt quá sức chịu đựng vẫn còn vương , chỉ cần chạm là nhớ đến khoảnh khắc mất kiểm soát .

Hôm Kiều Nam dậy nổi.

Toàn mềm nhũn, giờ mới trưa.

Bùi Tự mang cháo và canh , sờ trán: “Anh xin nghỉ giúp em . Có chỗ nào ?”

Kiều Nam yếu ớt trừng một cái.

Tối qua là kiên trì, cũng thể trách , nên cái trừng chẳng mấy lực. Cuối cùng rên rỉ: “Chỗ nào cũng khó chịu… đều tại .”

“Ừ, tại .” Anh kê gối cho : “Ăn chút .”

Cậu ăn nửa bát cháo, uống chút canh cá ngủ.

Mơ màng cảm thấy xoa bóp tay chân, lực đủ làm dịu khó chịu. Cậu khẽ hừ hai tiếng, đổi một nụ hôn dịu dàng.

Trong mơ, Kiều Nam nghĩ, nếu Bùi Tự luôn dịu dàng như thế thì bao.

Loading...