Anh không được thích em - Chương 45
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:43:38
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy gật đầu, nụ môi Bùi Tự càng sâu thêm.
Anh thế mà chẳng xử lý công việc nữa, dậy tới phía Kiều Nam, ghé sát tai thì thầm:
“Mật mã là 1524, Nam Nam tự mở .”
1524, khéo là con ghép từ sinh nhật của hai .
Kiều Nam theo bản năng cảm thấy giọng điệu của gì đó quá đắn, nhưng rốt cuộc vẫn kìm tò mò. Do dự một chút, vẫn nhập mật mã.
Bùi Tự ngay phía , cách gần đến mức thể cảm nhận thở, nụ khó lường.
Khóa phát một tiếng “tích”, Kiều Nam theo phản xạ đầu một cái, mới mở cửa, lấy folder bên trong .
Folder giống hệt folder đựng phác họa đó, từng quyển đều sắp xếp theo ngày tháng ngay ngắn, chỉ là lượng nhiều hơn hẳn, kín cả một tủ.
Bàn tay đặt lên bìa ngoài, tim Kiều Nam chẳng hiểu đập nhanh hơn. Cậu nghĩ lẽ là do phía quá gần, tạo cảm giác áp bách, liền hít sâu một , mới mở folder .
Ảnh chụp bên trong đập thẳng mắt, đồng t.ử khẽ co .
Động tác cũng theo đó mà khựng .
Vài giây , mới giống như một cỗ máy phản ứng chậm chạp, bắt đầu lật từng trang về .
Một tấm, hai tấm, ba tấm…
Tất cả đều là ảnh của .
Ảnh rửa , kẹp ngay ngắn trong túi nhựa trong suốt.
Có ảnh chụp trong trường học, ở biệt thự Tân Giang, còn ở ngoài cửa quán bar… Phần lớn là bóng lưng hoặc góc nghiêng, ít ảnh chụp chính diện. Góc chụp cũng khá tùy ý, dụng ý lựa chọn, trông giống như ảnh chụp lén.
Kiều Nam đầu phía , đáy mắt đầy kinh hoàng lẫn nghi hoặc.
Hàng mi run rẩy dữ dội, lâu mới miễn cưỡng sắp xếp lời :
“Những tấm ảnh … từ ?”
“Anh bảo lão K chụp.” Bùi Tự hề che giấu, rõ ràng:
“Hồi em học cấp ba suýt chút nữa bắt cóc, đó chú dì liền cố ý tìm vệ sĩ âm thầm bảo vệ em. Họ bận, là tìm — chính là lão K.”
Kiều Nam hiểu . Cậu khép folder , nỗi lo lắng trong lòng tan ít, nhưng vẫn trừng mắt một cái, lẩm bẩm:
“Vậy để lão K chụp lén em làm gì?”
Chụp lén thì thôi , còn đem rửa ảnh .
Như thể sợ khác là biến thái .
“Nam Nam lý do ?” Bùi Tự với tay qua giá sách, rút bừa một quyển , mở , đầu ngón tay dịu dàng vuốt ve ảnh chụp bên trong:
“Những lúc quá nhớ Nam Nam, sẽ lấy mấy tấm xem.”
Kiều Nam nghĩ thầm hai ngày nào cũng dính như hình với bóng, gì mà nhớ. ngay đó nghĩ đến thời gian Bùi Tự dọn ngoài, cố ý giảm liên lạc với , lập tức nghẹn họng.
Cậu ngẩng đầu đàn ông mặt, đôi mày xinh nhíu , như mơ hồ thấy mặt biển bình lặng là từng đợt sóng ngầm cuộn trào.
Những con sóng từng lớp từng lớp xô tới, dường như kéo xoáy nước sâu, mà chẳng hề né tránh.
“ cũng cần nhiều thế …” Kiều Nam cúi đầu lầm bầm.
“Nếu những tấm ảnh , làm trong trường em quen ai, lưng thích khác …” Giọng Bùi Tự trầm xuống, như nhớ tới chuyện gì đó vui,
“Ví dụ như Tần Phong, Tạ Nguyễn Nguyễn.”
Anh lôi chuyện cũ , Kiều Nam cạn lời:
“Đó là tự nghĩ lung tung thôi!”
Liên quan gì tới em chứ?!
Bùi Tự gật đầu:
“Đều tại Nam Nam quá thu hút khác thích.”
Anh áp sát từ phía , dồn giá sách, mang theo ý trừng phạt c.ắ.n nhẹ lên vành tai :
“Có đôi lúc thật sự nhốt em trong nhà.”
Anh hề nương tay, Kiều Nam đau đến hít một , cảm thấy tai chắc chắn in dấu răng. Lại nghĩ đến bức phác họa — sợi xích đen kéo dài từ đầu giường tới cuối giường, khóa chặt tứ chi…
Thân thể khẽ run, da gà men theo sống lưng lan lên gáy, Kiều Nam bỗng nhận thật sự từng nghĩ tới chuyện đó, nhịn mà nhỏ giọng:
“Sao nhiều sở thích biến thái …”
Giọng mũi mềm mềm, như đang oán trách.
Bùi Tự quan sát , thấy trong mắt chán ghét sợ hãi, liền bật . Anh xoay , trán đối trán, cúi xuống hôn , lực ở môi răng mạnh đến mức như nuốt chửng:
“Như mà nhiều?”
Nhiều chứ còn gì nữa?!
Kiều Nam ép ngẩng đầu, hô hấp khống chế, gần như thở nổi, giọng vỡ vụn:
“Còn… còn cái gì nữa?”
Bùi Tự che mắt , ghé sát tai thì thầm:
“Sau sẽ từ từ cho Nam Nam .”
Kiều Nam cảm thấy cũng quá .
Khi ôm về phòng ngủ, tay chân mềm nhũn, ánh mắt mờ mịt, nghĩ thầm: bây giờ khiến chịu nổi thế , nếu thật sự buông thả bản tính, cuộc sống chẳng gian nan ?
Cậu trừng mắt đang mặt, tức giận như một con cá nóc nhỏ:
“Em mặc quần áo!”
Người đàn ông quấn khăn tắm liền mở tủ quần áo lấy đồ.
thứ lấy đồ ngủ của Kiều Nam, mà là áo sơ mi của chính .
Anh kéo từ trong chăn , dịu dàng mặc áo cho . Kiều Nam xoắn tới xoắn lui chịu hợp tác:
“Đồ ngủ của em ?!”
Rõ ràng đó chuẩn .
Bùi Tự khựng một chút, thản nhiên :
“Ném .”
Kiều Nam: “?”
“Chỉ còn cái .” Ánh mắt sâu thẳm của dừng , khóe môi còn mang ý đắn, như đang chờ từ chối,
“Nếu Nam Nam thích, mặc cũng .”
“Ách…” Cuối cùng Kiều Nam vẫn tức giận mặc áo sơ mi của , mặt đỏ bừng trừng một cái.
Trong lòng thầm mắng: Biến thái!!
Sau Tết Dương lịch, cách tới Tết Âm lịch cũng còn xa.
Kiều Nam tuy nghỉ đông, nhưng lão Lý nổi đám sinh viên rảnh rỗi, khi nghỉ giao năm sáu bài tập lớn. Kiều Nam căn bản thời gian ngoài chơi với bạn bè, chỉ thể khổ sở ở nhà cày bài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-45.html.]
Cậu vốn phòng vẽ riêng, nhưng khi làm hòa với Bùi Tự, càng dính , dứt khoát chuyển bộ giá vẽ và dụng cụ sang thư phòng của .
Bùi Tự xử lý công việc trong thư phòng, thì vẽ tranh bên cạnh.
Hôm nay cảm giác, bảng vẽ bừa bộn, Kiều Nam dứt khoát ném bút, rón rén gần Bùi Tự.
Anh đang tập trung xem tài liệu.
Cậu cúi chui qua cánh tay , thẳng lòng , học theo Kiều Hư Hư làm nũng, khẽ rầm rì một tiếng.
Bùi Tự ôm lưng , cúi đầu hôn lên trán:
“Sao ?”
Kiều Nam tựa n.g.ự.c , tay dính đầy màu vẽ rửa, tùy tiện quệt lên áo sơ mi trắng của :
“Ba ngày mai về .”
Bùi Tự màn hình, “Ừ” một tiếng:
“Chú dì năm nào chẳng về tầm ?”
Kiều Nam: “……”
Cậu hít sâu, bĩu môi:
“Thôi.”
Rồi tức giận trốn khỏi lòng .
Bùi Tự giữ , hôn lên môi :
“Đừng sợ, sẽ xử lý thỏa.”
Kiều Nam khựng , lẩm bẩm:
“Em gì mà sợ. Ba em thì cùng lắm là đuổi em khỏi nhà ? Ông mà dám, em chắc chắn sẽ trở mặt với ông .”
Người nên sợ là Bùi Tự mới đúng.
đương sự bình thản, như thể chuyện nhỏ chẳng đáng , hôn lên đỉnh đầu , kéo sát lòng:
“Đừng nhúc nhích, ở đây với một lát.”
Kiều Nam chỉ thể cam lòng điều chỉnh tư thế, cuộn trong lòng chơi game.
Ba ngày giao thừa, vợ chồng Kiều Thế An trở về Nam Giang.
Biệt thự Tân Giang vốn yên tĩnh hiếm khi náo nhiệt, mấy ngày liền bạn bè thích qua ngớt, đến đúng ngày giao thừa mới yên tĩnh trở .
Cả nhà bốn ngoài ăn, mời đầu bếp tới nhà nấu bữa cơm đoàn viên.
Không khí bàn ăn hòa thuận. Ăn nửa chừng, Chu Nhược đột nhiên hỏi chuyện tình cảm của Bùi Tự:
“Con tới ? Khi nào đưa về cho dì xem?”
Động tác của Kiều Nam khựng , thìa sứ va thành bát phát tiếng lanh canh.
Cậu thẳng lưng, ánh mắt d.a.o động giữa Chu Nhược và Bùi Tự.
Bùi Tự thần sắc bình tĩnh, nhàn nhạt đáp:
“Để sang năm . Con hỏi ý kiến đưa về.”
Chu Nhược vui mừng:
“Được , bảo cô bé đừng căng thẳng. Nhà cổ hủ, xem gia thế, chỉ cần , con thích là .”
Bà và Kiều Thế An từng bàn bạc riêng, cảm thấy bạn gái đột nhiên xuất hiện của Bùi Tự e là gia thế quá , nếu thì thể tin tức gì.
với tình hình hiện tại của nhà họ Kiều, cũng cần con cái liên hôn. Nếu mạnh càng thêm mạnh thì , còn nếu chỉ là gia đình bình thường, họ cũng kiểu cha chia rẽ uyên ương.
Bùi Tự gật đầu, tỏ ý sẽ chuyển lời.
Kiều Thế An cũng xen , nghiêm túc truyền thụ kinh nghiệm gặp phụ , Bùi Tự đều lượt đồng ý.
Chỉ Kiều Nam bên cạnh yên, còn giả vờ tò mò lắng .
Ăn xong bữa cơm đoàn viên, hai vợ chồng lượt gọi điện chúc Tết bạn bè thích. Kiều Nam nhân cơ hội kéo Bùi Tự lên lầu, mặt đầy lo lắng:
“Anh từ bạn gái mang về nhà ?!”
Sang năm gặp phụ , chẳng lộ hết ?!
Với cái tính nóng như pháo của ba , nếu thấy Bùi Tự dẫn xuất hiện, còn nổ tung !
Hai bọn họ đều chuẩn đuổi khỏi nhà !
Biểu cảm quá mức đáng yêu, Bùi Tự nhịn khẽ, bóp gáy , thấp giọng:
“Không , giao cho , sẽ thuyết phục họ.”
Kiều Nam rụt cổ, bán tín bán nghi:
“Anh biện pháp gì?”
“Một lúc hết .” Bùi Tự vuốt ve gương mặt , giọng nghiêm túc,
“Em chỉ cần nhớ, đến lúc đó dù chú dì đưa yêu cầu gì, em cũng đồng ý, đừng cãi họ là .”
Anh , trịnh trọng :
“Họ yêu em, đừng làm họ buồn.”
Kiều Nam ngẩn , một lúc mới dời mắt, nhỏ giọng:
“Em .”
Lại nhịn lo lắng:
“Nếu ba em đồng ý, còn nổi giận thì ?”
Bùi Tự an ủi hôn lên trán , giọng bình tĩnh:
“Nam Nam tin ?”
Kiều Nam dụi lòng , rầm rì:
“Cũng …”
Từ nhỏ đến lớn, chuyện Bùi Tự hứa với , hình như từng thất hứa.
Cậu tạm yên tâm, hừ nhẹ:
“Vậy em tin một .”
Bùi Tự xoa đầu :
“Ra ngoài đón giao thừa .”
Tác giả lời :
Nam Nam: Xin hỏi tình trạng của kéo dài bao lâu ?
Nam Nam: Hay là chúng khám bác sĩ .
Bùi ca: Khám , vô dụng.
Nam Nam: ?