Anh không được thích em - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:39:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiều Nam giãy giụa mấy cái vẫn thoát . Tay Bùi Tự quá khỏe, như kìm sắt siết chặt lấy , Kiều Nam chỉ thể lảo đảo kéo theo từng bước chân của .

“Anh em ở đây?”

Rõ ràng là lén chuồn mà.

Bùi Tự trả lời. Môi mỏng mím chặt, đường cằm căng cứng, ánh mắt gọng kính ẩn chứa cảm xúc âm u. Kiều Nam chỉ liếc thấy một cái bắt đầu chột .

Không hiểu vì , luôn cảm giác Bùi Tự dường như đoán ý định của .

nhanh, Kiều Nam tự lấy lý lẽ. Cậu hai mươi tuổi, là trưởng thành. Dù là yêu đương tìm mối quan hệ ngắn hạn, Bùi Tự cũng tư cách can thiệp.

Nói chuyện dứt, Bùi Tự kéo đến bên xe, mở cửa, nhét thẳng ghế .

Không gian chật hẹp khiến Kiều Nam chút phản kháng. bản năng mách bảo rằng lúc Bùi Tự nguy hiểm, nhất đừng đối đầu, dù từ đầu đến cuối một lời nặng nề.

Xoa xoa cổ tay nắm đến đau, Kiều Nam rũ mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Kéo em đây gì… hung như .”

Giọng oán trách mang theo chút làm nũng và ủy khuất.

Ánh mắt Bùi Tự dừng cổ tay đỏ lên của . Da Kiều Nam vốn trắng, chỉ cần dùng lực mạnh là in dấu. Anh nhận tin của lão K liền vội vàng chạy tới, nhất thời khống chế cảm xúc, tay cũng dùng lực nặng hơn.

“Xin , đau ?”

Bùi Tự nhíu mày, kéo tay xem xét cẩn thận, xác nhận làm thương.

“Hơi đau.” Kiều Nam ngẩng lên .

Thực cũng đau mấy, nhưng vốn quen đà lấn tới, đương nhiên sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Giữa mày Bùi Tự nhăn sâu hơn. Anh cạnh cửa xe, cúi xoa bóp cổ tay cho , động tác nhẹ nhàng cẩn thận, trở về dáng vẻ ôn nhu dung túng ngày nào.

Ảo giác khiến gan Kiều Nam lớn thêm chút. Cậu rút tay về giấu lưng:

“Được , đau nữa. Hôm nay em về muộn, Tiền Xuyên bọn họ còn đang chờ trong phòng riêng.”

Vừa , định chen khỏi xe qua khe hở giữa và cửa.

hình cao lớn của Bùi Tự chắn kín lối . Đôi mắt đen dài híp , bàn tay ấm áp đặt lên vai:

“Nam Nam định làm gì?”

Vừa định làm gì…

Kiều Nam đảo mắt, do dự giữa việc bịa chuyện cho qua và thật.

Lúc , lừa tính.

đối diện ánh mắt mang tính áp chế của Bùi Tự, miệng nhanh hơn não:

“Em độc bao nhiêu năm , cũng đến lúc tìm bên cạnh.”

Nói xong, chăm chăm sắc mặt .

Bùi Tự ngược sáng, gương mặt nửa tối nửa sáng, thể rõ. Kiều Nam chỉ thấy dường như khẽ .

“Quán bar nơi tìm nghiêm túc. Nam Nam đang dối.”

“Quan hệ ngắn hạn cũng là mà.” Kiều Nam lẩm bẩm.

Đuôi mày Bùi Tự chậm rãi nhướng lên, ánh mắt mang ý vị khó đoán:

“Quan hệ ngắn hạn?”

“……”

Kiều Nam rơi thế tiến thoái lưỡng nan. đang giận, yếu thế, chỉ thể c.ắ.n răng :

“Là đàn ông thì ai cũng nhu cầu sinh lý, chẳng lẽ ?”

“Nam Nam cũng ?”

Giọng Bùi Tự trầm hơn một chút.

Không khí trong xe lập tức trở nên mơ hồ và nguy hiểm. Kiều Nam mím môi trả lời, chỉ xuống xe:

“Anh tránh .”

Bùi Tự tránh, ngược lên xe đóng cửa .

“Cạch” một tiếng, cửa xe khóa.

Kiều Nam lập tức căng thẳng, định chuyển sang cửa bên thì Bùi Tự kéo trở . Thân thể nóng rực của áp sát, giọng trầm thấp vang lên bên tai:

“Nam Nam bình thường giải quyết những chuyện thế nào?”

Cảm giác nóng bừng lập tức tràn lên mặt. Kiều Nam run rẩy cả , giọng cũng run theo:

“Em buông em .”

Cậu rằng, vì căng thẳng và kích thích, thể đang run nhẹ, ấm lan ngoài, trông đáng thương dễ chạm đến.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-37.html.]

Ánh mắt Bùi Tự khẽ d.a.o động. Anh giữ chặt vai , xoay .

Ánh sâu và nặng, chỉ cần lâu một chút thôi cũng đủ khiến cảm giác nguy hiểm.

Kiều Nam theo bản năng run lên, tránh .

Bùi Tự ôn nhu cứng rắn giữ , cúi thấp , sống mũi lướt qua gò má :

“Nam Nam lớn , đúng là nên thử cảm giác của trưởng thành.”

Giọng trầm khàn, như cát thô cọ màng tai. Cảm giác tê dại lan từ đỉnh đầu xuống , khiến Kiều Nam gần như còn sức phản kháng.

“Em cần…”

Cậu dường như đoán sắp làm gì, ánh mắt hoảng loạn, mang theo chút sợ hãi, giọng cuối run như sắp .

Bùi Tự mềm lòng. Anh tháo kính đặt sang bên, bật đèn trong xe.

Quan hệ mười mấy năm tưởng chừng thể phá vỡ, nhưng rõ — nó đổi từ lâu.

Anh chỉ là trai của , mà còn là một đàn ông d.ụ.c vọng.

Ánh đèn mờ chiếu sáng gian chật hẹp, còn gì để che giấu.

Lúc Bùi Tự còn dáng vẻ ôn hòa, giống như một con thú đang áp sát con mồi.

Mắt Kiều Nam đỏ hoe, hàng mi sẫm ướt nước, đáng thương :

“Em tìm nữa… thật sự.”

Một nụ hôn nhẹ rơi xuống môi , giọng Bùi Tự dịu :

“Đừng sợ.”

Kiều Nam còn gì đó, nhưng lời chặn . Nụ hôn mang theo sự áp chế rõ ràng, khiến mất dần khả năng chống đỡ.

Bùi Tự trấn an , môi men theo đường nét gương mặt, dừng ở nơi khiến tim Kiều Nam thót lên.

“Anh làm gì?”

Cậu hoảng hốt hỏi.

Bùi Tự hôn nhẹ lên các ngón tay , giữ chặt cổ tay cho giãy giụa, khẽ :

“Ngoan, đừng nhúc nhích.”

Ánh đèn trần tỏa màu vàng ấm.

Không đủ sáng để soi rõ thứ, nhưng đủ để Kiều Nam thấy từng động tác của .

Gương mặt Bùi Tự nhiễm cảm xúc mãnh liệt, hầu kết chuyển động ngừng. Mỗi động tác đều mang đến cho Kiều Nam trải nghiệm xa lạ mà cách nào chống cự.

Tay chân mềm nhũn, đầu óc mơ hồ như ngâm trong nước ấm quá nhiệt, chỉ còn bản năng dẫn dắt.

Khi Bùi Tự thẳng dậy, Kiều Nam mềm ghế, nếu giữ , gần như thể vững.

“Nam Nam thích ?”

Bùi Tự ghé sát , giọng khàn khàn.

Kiều Nam lúc còn sức phản kháng, ngoan ngoãn đáp , để mặc tiến gần hơn.

Rất lâu , mới chút gian thở dốc, nhỏ giọng oán trách:

“Anh như .”

Ngón tay lau dấu ướt nơi khóe môi , Bùi Tự thấp giọng:

“Anh vẫn luôn như , chỉ là Nam Nam nhận .”

Anh vuốt nhẹ má :

“Từ nay cắt đứt quan hệ, ở bên — em tự chọn.”

Nghe như cho lựa chọn, nhưng thực chất đường lui.

Kiều Nam mặt , nhỏ giọng:

“Giống như ?”

“Không .”

Giọng Bùi Tự trầm xuống:

“Kiều Nam, thánh nhân, nhịn nổi.”

Anh xoay mặt , nửa đùa nửa thật:

“Hay là em nghĩ… bình thường sẽ mật như ?”

Mặt Kiều Nam đỏ bừng, lúng túng đến mức nổi một lời.

Loading...