Anh không được thích em - Chương 31
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:37:39
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Nguyễn Nguyễn rạng rỡ: “Vậy coi như chuyện hôm nay từng xảy .”Kiều Nam , lặng lẽ bĩu môi một cái.Trong lòng dâng lên một cảm giác bất mãn khó thành lời. Đặc biệt là khi sang Bùi Tự, chỉ thấy gương mặt tuấn quen thuộc bỗng dưng trở nên đáng ghét vô cùng, đến một giây cũng thêm. Vì thế đột ngột dậy, : “Em mệt , về phòng ngủ .”
Nói xong, chờ Chu Nhược Bùi Tự kịp phản ứng, chạy thẳng lên lầu.
“Đứa nhỏ , chẳng qua bảo nó chuyện yêu đương thôi mà cũng cáu kỉnh.” Chu Nhược bật , lắc đầu.
Bùi Tự liếc bóng lưng Kiều Nam một cái, trò chuyện thêm với Chu Nhược vài câu, mới theo lên lầu.
Thấy hai hai phòng khác , Chu Nhược sững một chút, gọi chú Vương tới hỏi: “Nam Nam ở chung phòng với Bùi Tự nữa?”
Chú Vương ha hả: “Nghe từ khi đại thiếu trong lòng thì chủ động dọn , thể lúc nào cũng dính lấy đại thiếu.”
Chu Nhược cũng theo: “Tôi còn tưởng nó ghen với chị dâu tương lai chứ, hóa hiểu chuyện hơn nghĩ.”
Bà nhớ những nghi ngờ từng nảy sinh khi ở Quý Bắc, trong lòng thầm nghĩ lẽ do làm luật sư lâu năm, thấy em thiết một chút liền bắt đầu đa nghi. Hai vợ chồng thường xuyên ở nhà, hai đứa nhỏ dựa mà lớn lên, tình cảm thiết hơn khác cũng là chuyện bình thường, trái là bà nghĩ quá nhiều.
Bùi Tự ở Kiều gia ba ngày. Sau khi Kiều Thế An và Chu Nhược về Yến Kinh, cũng trở về biệt thự Bạc Đình.
Trên đường về, bảo lão K gửi bộ ảnh chụp trong thời gian gần đây email. Vừa về đến nhà, liền thẳng thư phòng mở hộp thư xem.
Do lâu yêu cầu ảnh, dung lượng thư lớn đến kinh .
Mất mấy phút tải xong phụ kiện, Bùi Tự mở ảnh , từng tấm từng tấm xem kỹ.
Ban đầu, mặt vẫn còn vương một nụ nhàn nhạt, nhưng khi lướt tới những bức chụp ngày mười tháng chín, sắc mặt dần trầm xuống.
Con lăn chuột chậm rãi chuyển động, ảnh liên tục hiện . Gần như ngày nào cũng bóng dáng Tạ Nguyễn Nguyễn.
Khi thì dạo bộ trong khuôn viên trường, khi thì cùng ăn cơm, khi thì cùng đến phòng vẽ…
Giữa hai cử chỉ mật quá mức, nhưng thiếu niên thiếu nữ cùng độ tuổi, chỉ cần cạnh thôi cũng đủ chói mắt.
Trong đầu Bùi Tự vang lên lời Chu Nhược .
Tuổi tác xấp xỉ, gia thế tương đương, cùng trường cùng chuyên ngành… từ góc độ nào cũng đều thích hợp.
Báu vật mà trân trọng suốt bao năm bỗng nhiên khác dòm ngó, một cơn lệ ý khó kìm nén trào lên từ đáy lòng, khiến khát khao phá hủy thứ gì đó để xoa dịu sự bất an và bức bối trong tim.
Anh càng lúc càng gặp Kiều Nam.
Khoảng thời gian , ép bản tránh xa , theo dõi hành tung, thậm chí ngay cả tin nhắn WeChat cũng dám trả lời nhiều, tưởng rằng như thể kéo lý trí trở về bờ vực an , duy trì mối quan hệ như cũ.
kết quả là, Kiều Nam từng bước rời khỏi phạm vi thể kiểm soát.
Cậu quen mới, thể bắt đầu một mối tình, thậm chí kết hôn sinh con, cùng khác xây dựng một gia đình hạnh phúc.
Đây vốn là con đường từng nghĩ sẵn cho Kiều Nam, cũng là điều chuẩn tâm lý. khi nó thực sự xuất hiện mắt, thể bình thản tiếp nhận như tưởng.
Bùi Tự chằm chằm bức ảnh hai ăn cơm cùng , bàn tay nắm con chuột siết chặt đến mức phát tiếng kẽo kẹt đáng sợ. Do dùng lực quá mạnh, mu bàn tay nổi đầy gân xanh.
Anh lâu, mới dậy, tháo kính, nới lỏng cà vạt, bước về phía phòng tập.
Lần , cơn phát tiết dữ dội hơn bất kỳ nào đó.
Anh cởi áo sơ mi, đeo găng bảo hộ, dùng cách nguyên thủy nhất, từng quyền nện mạnh lên bao cát.
Cơ bắp cơ thể trần căng chặt, gân xanh gáy nổi rõ. Cơn đau từ các khớp xương khiến dừng , ngược chỉ khiến cảm xúc đè nén càng thêm dữ dội.
Một giờ liền ngừng bạo lực đ.á.n.h đấm, bao cát cuối cùng chịu nổi mà vỡ tung, vật liệu bên trong rơi vãi đầy sàn.
Bùi Tự thở dốc dừng . Các ngón tay vì bảo vệ mà trầy rách, cơ thể vì vận động quá mức mà đỏ lên, mồ hôi chảy dọc theo thái dương, ngay cả đôi mắt hẹp dài luôn lạnh lùng cũng phảng phất nhiễm một tầng đỏ sậm.
Anh ngã nền gạch lạnh, cảm nhận lạnh dần dần xoa dịu cơn nóng rực trong cơ thể. Sau một lúc lâu bình , gọi điện cho Triệu Bác.
“Bảo tìm , tìm ?”
“Rồi.”
“Người đang ở ? Lái xe qua đón , đến đó.”
Cúp máy, Bùi Tự tắm nước lạnh, quần áo chỉnh tề, thắt cà vạt Windsor hai nút chút sai lệch, đeo kính trở mới ngoài.
Triệu Bác chờ sẵn lầu. Thấy , chú ý đến vết thương tay, lập tức giật : “Bùi tổng, tay …”
Bùi Tự liếc một cái, giải thích: “Không , thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-31.html.]
Xe chạy thẳng đến Helen Tư, một quán KTV gần Học viện Mỹ thuật Nam Giang. Nơi cấp bậc cao, phần lớn là dân xã hội lui tới. Bốn tên côn đồ đó thường xuyên xuất hiện ở đây.
Bentley dừng cửa. Nhân viên tiếp khách dẫn hai trong.
Bùi Tự chọn phòng lớn nhất, gọi bốn chai rượu, bảo Triệu Bác mời .
Bốn tên thả mười lăm ngày câu lưu, hôm nay đúng lúc mặt ở Helen Tư.
Tên cầm đầu, mao ca, còn ngơ ngác hỏi: “Ông chủ các là ai? Tìm bọn làm gì?”
Triệu Bác khách sáo đáp: “Ông chủ họ Bùi, các gặp sẽ .”
Ba còn chút chùn bước, nghi ngờ vô tình chọc ai đó nên chọc. nghĩ , gần đây đều ở trại tạm giam, đang mấy cô bồi rượu trong phòng, mất mặt phụ nữ, liền theo Triệu Bác .
Đến cửa phòng, Triệu Bác mở cửa, làm động tác mời .
Mao ca liếc bên trong, thấy chỉ một , liền yên tâm bước . Triệu Bác đóng cửa, gác bên ngoài.
Trong phòng, mao ca quan sát đang , xác định quen , thấy đối phương vest giày da, đeo kính, dáng vẻ tinh , đoán là việc mờ ám cần nhờ vả.
Trên bàn rượu đắt tiền, mỗi chai từ năm vạn trở lên, xem cũng là điều.
Hắn xuống, lấy giọng: “Bùi tổng tìm chúng chuyện gì?”
Bùi Tự đáp, dậy bật máy chọn nhạc, thong thả chọn mấy bản rock mạnh, vặn âm lượng lên mức cao nhất.
“Không gì lớn, chỉ là tính một món nợ cũ với mấy vị.”
“Cái gì?” Âm nhạc át hết lời , mao ca hét lên.
Bùi Tự tháo kính, đặt sang một bên.
Mấy lập tức nhận . Có kẻ định chạy cửa, nhưng tay còn chạm tới thì một chai rượu nện mạnh cửa, nổ tung —
Bên ngoài, Triệu Bác thấy tiếng va chạm dữ dội, đó là âm thanh ẩu đả mơ hồ. Có nhân viên phục vụ ngang, đều khéo léo đuổi .
Nửa tiếng , cửa phòng mở .
Bùi Tự bước , trông khác lúc là mấy, chỉ là vest nhăn. Khí chất ôn hòa biến mất, cả như một lưỡi d.a.o sắc lạnh, khiến khác dám thẳng.
“Đưa họ bệnh viện, tiền t.h.u.ố.c trừ từ tài khoản riêng của .”
Triệu Bác cúi đầu: “Vâng.”
Sau kỳ nghỉ mười một, Kiều Nam về nhịp sống hai điểm một đường giữa nhà và trường.
Tạ Nguyễn Nguyễn cũng chính thức nhập học, cố ý phòng làm việc của lão Lý, nên thường xuyên mang bài tập sang phòng vẽ của Kiều Nam học hỏi.
Trước , vì lời dặn của , chỉ coi cô như em gái. khi liên tục Triệu Ngữ Đồng và hiểu lầm, Kiều Nam bắt đầu tự kiểm điểm, cảm thấy dù bản nghĩ gì thì hai cũng em ruột, vẫn nên giữ cách, tránh để khác hiểu lầm, cũng là vì cho cô.
Cậu bắt đầu cố ý xa cách. Có lúc Tạ Nguyễn Nguyễn hỏi bài, liền đẩy sang cho Triệu Ngữ Đồng.
Triệu Ngữ Đồng dĩ nhiên vui vẻ chỉ dạy học xinh , nhưng Tạ Nguyễn Nguyễn ngốc. Không bao lâu, cô nhận sự né tránh của Kiều Nam.
Nhìn bề ngoài cô dịu dàng ngoan ngoãn, nhưng thực chất thẳng thắn.
Nhân lúc chỉ hai , cô trực tiếp hỏi: “Gần đây cố ý tránh em, thích em ?”
Kiều Nam khựng , chọn thật: “Thích, nhưng là thích theo kiểu trai. Mẹ cũng nhờ chăm sóc em nhiều hơn.”
Đó là cách từ chối khéo.
Tạ Nguyễn Nguyễn thở dài: “ em thích . Anh thật sự thử ?”
Cô bẻ ngón tay liệt kê: “Em cũng coi như xinh, hôm gặp chú dì họ cũng thích em, gia cảnh hai nhà tương đương, nếu yêu đương thì em thấy cũng khá hợp.” Rồi cô chợt nghiêng đầu: “Hay là thích ?”
Kiều Nam đỏ mặt, lúng túng đáp: “Không … hiện tại chỉ tập trung học.”
Tạ Nguyễn Nguyễn bật : “Vậy thôi. Trước giờ là khác theo đuổi em, em quen theo đuổi khác. Mỹ nữ cũng cần giữ thể diện.”
Kiều Nam một tiếng xin .
“Đừng xin , như thể em từ chối .” Cô khoát tay, hỏi tiếp: “Vậy em vẫn thể đến phòng vẽ của các chứ?”
“Đương nhiên .”
Tạ Nguyễn Nguyễn rạng rỡ: “Vậy coi như chuyện hôm nay từng xảy .”