Anh không được thích em - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-20 16:04:50
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tự bế Kiều Nam ngoài.
Người say rượu lúc đầu còn khá an phận, nhưng khi Bùi Tự đặt ghế phụ cúi xuống thắt dây an thì bắt đầu quậy phá.
“Em về , em còn uống nữa.” Cậu vặn vẹo đẩy tay Bùi Tự . Vì uống quá nhiều rượu, nhiệt độ cơ thể cao hơn bình thường, lúc dán lên cánh tay , nóng rực gần như thấm thẳng tận đáy lòng .
Bùi Tự cứng mấy giây, yết hầu lên xuống vài , khó khăn điều chỉnh thở, kiên nhẫn dỗ dành:
“Nam Nam ngoan, uống nhiều ngày mai sẽ đau đầu.”
“Đau thì đau! Anh cũng mặc kệ em , cần gì lo…”
Kiều Nam say nhẹ, đến cả Bùi Tự cũng sắp nhận nữa. rõ ràng vẫn nhớ chuyện ban ngày cãi với , lúc nhắc chuyện cũ, càng nghĩ càng thấy tủi , khịt khịt mũi, cuối cùng vẫn nhịn mà .
Cậu cúi đầu, phát tiếng. Tóc mái trán rũ xuống che hơn nửa khuôn mặt, Bùi Tự thấy đôi mắt đỏ hoe của , chỉ thấy từng giọt nước mắt trong veo rơi xuống, nặng nề nện tim .
Kiều Nam tuy chút kiêu, nhưng thật ít khi .
Cậu càng thích ở mặt Bùi Tự làm nũng, đôi mắt đào hoa xinh cong lên thành nụ câu , bất kể đưa yêu cầu gì, Bùi Tự cũng chẳng nỡ từ chối.
lúc , ghế phụ, cúi đầu yên lặng thút thít.
Giống như một con mèo nhỏ bỏ rơi, nhà để về.
Trái tim Bùi Tự như ai đó bóp chặt một cái, chua xót đau đớn.
“Nam Nam, đừng .” Bùi Tự cúi nâng mặt lên, lòng bàn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho , giọng cũng khàn : “Sao thể nỡ mặc kệ em …”
Chỉ là thể tiếp tục đối mặt với .
Cũng dám tiếp tục đối mặt.
Dục niệm cuộn trào trong đáy lòng ngày càng thể kìm nén, tỉnh táo đang trượt dần về phía nguy hiểm, nên chỉ thể dùng chút lý trí còn sót ép bản rời xa.
Chỉ là ngờ phản ứng của Kiều Nam dữ dội như .
Dữ dội đến mức… khiến vui mừng, nảy sinh vọng tưởng.
Bùi Tự nhắm mắt, ép đè xuống những ý niệm u tối khơi dậy, rút khăn giấy lau mặt cho .
Kiều Nam ngẩng mặt phối hợp, đôi mắt đào hoa mờ nước khẽ híp , ngoan đến lạ.
Cậu lặng lẽ Bùi Tự một lúc, bỗng vươn tay ôm cổ , cả gần như treo lên , dùng giọng mềm mại nịnh nọt năn nỉ:
“Ca, đừng dọn ?”
Trong giọng còn vương tiếng nức nở, như mèo con chôn mặt bên cổ , lấy lòng mà cọ cọ.
Làn da mật áp sát khiến cơ thể Bùi Tự cứng đờ. Anh vẫn giữ tư thế cúi , tinh tế cảm nhận sự mật cách nào cự tuyệt , gần như kìm mà thở một tiếng.
Con dã thú nhốt trong lòng như thò móng vuốt sắc bén từ khe cửa cạy mở.
Bùi Tự vòng tay ôm lấy .
Bàn tay bao trọn gáy Kiều Nam, mạnh mẽ ấn lòng .
Vì dùng lực quá mạnh, gân tay nổi lên, từng đường gân xanh hiện rõ.
“Kiều Nam…” Anh vuốt tóc , kề sát tai , dùng giọng cực thấp, cực trầm, từng chữ một gọi tên :
“ làm ca ca của em.”
Bàn tay trượt theo đường cong cổ xuống, theo từng đốt xương sống rõ rệt, mang theo d.ụ.c chiếm hữu cực mạnh khống chế eo , ép dán chặt .
Đây là động tác mà mỗi Kiều Nam vô tư ôm làm nũng, đều làm.
Muốn để cảm nhận rõ ràng khát vọng của .
Muốn để , chỉ là trai mỹ tì vết của , mà còn là một đàn ông d.ụ.c vọng.
Bị ôm quá chặt, Kiều Nam thể nhúc nhích.
Cồn làm đầu óc hỗn loạn, thể suy nghĩ, càng hiểu lời Bùi Tự . Cậu miễn cưỡng động đậy, mơ hồ nghi hoặc:
“Anh?”
Bùi Tự đột nhiên bừng tỉnh.
Anh thoát khỏi vòng xoáy u tối, khó khăn buông lỏng tay đang siết chặt bên hông Kiều Nam, đặt trở ghế phụ.
“Anh đưa em về nhà.” Gần như chật vật mà thắt dây an cho , Bùi Tự nhanh chóng đóng cửa xe, trở về ghế lái, khởi động xe.
Kiều Nam đầu chằm chằm, trong cơn mơ hồ mang theo bất an:
“Chúng … về cùng chứ?”
Bùi Tự khựng một chút, nhớ uống say sẽ để ý mấy chuyện vặt, liền dỗ dành “Ừ” một tiếng.
Kiều Nam lập tức rộ lên, ngoan ngoãn nắm dây an , chờ về nhà.
…
Khi Bùi Tự lái xe tầng hầm, Kiều Nam ngủ mất .
Cậu nghiêng mặt về phía , kiểu tóc chăm chút vì lúc nãy lăn lộn mà rối tung, tóc mái lòa xòa rũ xuống trán, che khuôn mặt tinh xảo xinh .
Bùi Tự bật đèn trần trong xe, ánh sáng mờ tối , lặng lẽ mà tham lam .
Dung mạo Kiều Nam hội tụ tất cả ưu điểm của cha , làn da mịn như phôi sứ thượng hạng, ngũ quan tinh xảo như chạm khắc tỉ mỉ. Đặc biệt là đôi mắt đào hoa , mỗi ánh lưu chuyển đều như mang theo vài phần trêu vô thức.
Từ hồi cấp hai, trong ngăn bàn của bao giờ thiếu thư tình.
Bùi Tự đưa tay vén tóc mái của lên, để lộ đôi mắt đang khép chặt.
Cậu ngủ say, tròng mắt chuyển động nhịp nhàng mí mắt mỏng, kéo theo hàng mi dày rung rung, từng chút từng chút, gãi nơi ngứa ngáy sâu kín nhất trong lòng Bùi Tự.
Cơn tình triều mới lắng cuốn tới.
Gần như khống chế nổi, Bùi Tự cúi xuống, môi nhẹ, nhẹ dán lên hàng mi của .
Hàng mi rung động quét qua khóe môi, còn khó chịu hơn cả tưởng. Hơi thở Bùi Tự lập tức nặng nề, lửa d.ụ.c bốc lên, cổ họng khô khốc, yết hầu kìm mà lên xuống.
“Kiều Nam…”
Hai chữ đơn giản ép từ cổ họng khô cháy, chỉ còn âm thanh mơ hồ khó . Môi chậm rãi hạ xuống, đến khi sắp chạm đôi môi mềm mại thì đột ngột dừng .
Đôi môi Kiều Nam đầy đặn no tròn, giữa môi còn một hạt môi châu nhỏ. Cảm giác mềm mại đúng khiến khuôn mặt vốn quá mức tinh xảo mà phần lạnh lùng của trở nên dịu , thêm vài phần mềm mại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-2.html.]
Bùi Tự từng vô mơ ước, đôi môi nếu nếm thử, cũng mềm như thấy ?
Giờ đáp án ở ngay mặt.
vẫn giữ tư thế sắp chạm mà chạm, để mặc lý trí và tình cảm âm thầm giằng co.
Rất lâu , Bùi Tự khẽ động , môi gần như lướt qua cằm Kiều Nam mà lệch sang một bên, cúi đầu tháo dây an cho .
Anh xuống xe vòng qua ghế phụ, mở cửa bế Kiều Nam đang hôn mê ngoài, về phía thang máy.
Thang máy từ tầng hầm chậm rãi lên, đến tầng một thì vang lên một tiếng “đinh”.
Bùi Tự ôm bước , vẫn là trai nuôi yêu thương em, mỹ tì vết.
“Uống bao nhiêu thế , sáng mai chắc đau đầu cho xem.” Lúc xe tầng hầm, Vương thúc thấy động tĩnh, sớm chờ ở tầng một.
“Uống cũng khá nhiều, bảo dì Trần nấu canh giải rượu cho em uống ngủ tiếp.” Bùi Tự bế phòng, nhanh chóng áo ngủ cho , nhét chăn.
“Ngày mai cần học, để em ngủ thêm chút.”
Vương thúc liên tục đáp “ ”, thấy chỉnh quần áo định ngoài, liền đuổi theo hỏi:
“Muộn thế , đại thiếu còn ngoài ?” Ông lộ vẻ do dự: “Tiểu thiếu gia ngày mai thấy , sợ là sẽ vui .”
Hiển nhiên trong lúc Bùi Tự đón , ông chuyện hai em ban ngày cãi .
Vương thúc làm việc ở nhà họ Kiều mấy chục năm, hai em lớn lên từ nhỏ, tự nhiên tình cảm của họ sâu đậm thế nào.
Đặc biệt là với Kiều Nam, Bùi Tự e rằng còn hơn cả cha .
Bùi Tự dừng bước, đầu :
“Ừ, công ty sáng mai cuộc họp quan trọng, ở nhà.”
Nói xong đợi Vương thúc giữ , liền vội vã xuống lầu.
Vương thúc theo bóng lưng , lắc đầu thở dài:
“ là… chuyện gì .”
Giữa trưa mười hai giờ, Kiều Nam say rượu rên rỉ bò dậy từ giường.
Cậu ngơ ngác trần nhà, đầu óc trống rỗng.
Ngây hơn nửa ngày, mới đột nhiên bật dậy mở cửa chạy ngoài, thò đầu xuống tầng một hỏi Vương thúc:
“Vương thúc, tối qua cháu về bằng cách nào ?”
“Tiểu thiếu gia tỉnh ?” Vương thúc đặt giấy tờ xuống, lên lầu:
“Đại thiếu đưa cháu về. Có đói ? Dì Trần sáng nay nấu cháo, uống chút cho ấm dày.”
Nghe là Bùi Tự đưa về, Kiều Nam lập tức giấu nổi ý , bám lan can thò khắp lầu:
“Anh cháu ?”
“… Đi công ty .” Vương thúc do dự một chút, hết:
“Giờ cũng mười hai giờ , làm gì còn ở nhà.”
Kiều Nam bắt vẻ chần chừ mặt ông, nụ lập tức cứng , trầm giọng hỏi:
“Anh từ mấy giờ?”
“Cái …”
Vương thúc chịu nổi ánh mắt , đành thật:
“Tối qua đưa cháu về là luôn.” Thấy sắc mặt Kiều Nam sa sầm, ông vội an ủi:
“Đại thiếu sáng nay họp quan trọng nên mới gấp gáp như …”
Kiều Nam lạnh mặt phản bác:
“Hôm nay nghỉ Đoan Ngọ, công ty họp cái gì chứ?”
Không đợi Vương thúc trả lời, về phòng, “rầm” một tiếng đóng sầm cửa.
Ném lên giường, Kiều Nam bực bội lăn mấy vòng, thấy ảnh chụp chung đầu giường thì đột nhiên dậy, úp ảnh xuống mặt bàn.
Vẫn hết giận, ném cái gối thuộc về Bùi Tự xuống đất, ôm gối của chân trần chạy ngoài.
Vương thúc còn đang nghĩ cách khuyên nhủ thì thấy ôm gối nổi giận đùng đùng chạy :
“Cháu chuyển về phòng , Vương thúc bảo thu dọn giúp cháu.”
“Cái chẳng là —” nửa câu, Vương thúc mới kịp phản ứng, Kiều Nam hiện tại đang ngủ ở phòng của Bùi Tự.
Hai em tình cảm , Kiều Nam đặc biệt thích bám , đến ngủ cũng ngủ chung. Từ lúc sáu bảy tuổi đến giờ hai mươi, phòng riêng của gọn gàng sạch sẽ gần như gì, ngược phòng Bùi Tự thì chất đầy đồ của .
Đến mức bọn họ - những làm - cũng quen.
Vương thúc thấy hầm hầm chạy sang phòng đối diện, vội đuổi theo :
“Để gọi ga giường .”
Kiều Nam về phòng , một vòng thấy chỗ nào cũng mắt, cuối cùng chui sofa ngoài ban công .
Cằm gác lên đầu gối, lấy điện thoại lướt xem.
Tin nhắn WeChat 99+.
Mang theo tâm trạng mong đợi mở , kết quả là tin spam của mấy nhóm bạn bè.
“Lắm lời.” Kiều Nam khó chịu đặt nhóm chế độ miễn làm phiền, tiếp tục lướt xuống.
Danh sách tin của bạn học, tin của quen, cả yêu cầu kết bạn mới, duy chỉ Bùi Tự.
“……”
Cảm giác khó chịu trong lòng bắt đầu tăng vọt, Kiều Nam phồng má bấm trang cá nhân của Bùi Tự, tức giận đổi ghi chú vốn là “Anh trai yêu” thành…
Thoát thấy trong danh sách chỉ còn hiện “Bùi Tự”, lúc mới hả giận một chút.
Nhìn chằm chằm cái ghi chú mới một lúc, giơ điện thoại chụp ngay phòng một tấm, đăng lên vòng bạn bè:
[ Chuyển nhà :) ]