Anh không được thích em - Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:30:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Màn hình máy tính phản chiếu ánh sáng xanh u ám lên thấu kính, Bùi Tự thong thả di chuyển con chuột, con trỏ dừng biểu tượng “Kết nối từ xa”.

Thực đây là một phần mềm đơn giản.

Từ thời đại học, đặc biệt hứng thú với lĩnh vực máy bay lái chụp ảnh. Chỉ là khi đó, ngành UAV dân dụng trong nước vẫn còn ở giai đoạn khởi đầu, kỹ thuật tụt hậu xa so với nước ngoài, thực sự phát triển. Xuất phát từ hứng thú cá nhân, đồng thời trúng tiềm năng thị trường , kéo mấy bạn học chí hướng tương đồng, bắt đầu thử dựa các linh kiện sẵn như bộ điều khiển bay, module camera, hệ thống gimbal… để lắp ráp chiếc máy bay lái bốn cánh đầu tiên.

Chiếc UAV công nghệ tự nghiên cứu, bộ đều là ghép từ kỹ thuật sẵn thị trường. Dù là hệ thống tránh chướng ngại điều khiển từ xa đều thô sơ, chỉ thể xem là bán thành phẩm, trong ứng dụng thực tế còn tồn tại ít khuyết điểm. đó duy nhất tự tay thiết kế tổng thể, tự thuật toán, tự chọn vật liệu để chế tạo một chiếc máy bay lái.

Thân máy lấy màu lam đậm làm chủ đạo, phối cùng bốn cánh quạt màu đen. Để tránh cảm giác đơn điệu, lam đậm điểm xuyết những mảng bạc li ti, giống như bầu trời đêm trầm lắng kéo dài thành một dải ngân hà rực rỡ.

Sau , bọn họ tiếp tục kế thừa thiết kế cho chiếc UAV bốn cánh thế hệ đầu tiên do Tự Nam tự chủ nghiên cứu và đưa thị trường - “Nam X-1”, trở thành một trong những thiết kế kinh điển nhất của dòng máy bay lái Tự Nam.

ở bản thiết kế sơ khai, khái niệm trừu tượng gọi là “Ngân Hà” , thực chất chính là chữ cái tắt tên của Kiều Nam.

Chiếc UAV từng đưa thị trường, sớm đào thải , cuối cùng đặt tên là “La Bàn”, tặng cho Kiều Nam làm kỷ niệm.

Kiều Nam vô cùng trân trọng món quà , vẫn luôn cẩn thận đặt nó giá trưng bày trong phòng ngủ. Vì lo pin để lâu dùng sẽ hao mòn, thậm chí còn định kỳ sạc điện và kiểm tra.

Khi đưa “La Bàn” cho Kiều Nam, còn ý thức tình cảm của dành cho , càng từng nghĩ tới việc lợi dụng nó làm gì, chỉ đơn thuần cảm thấy Kiều Nam lẽ sẽ thích.

từ nụ hôn kéo rơi xuống vực sâu , thứ đều đổi.

Anh cố ý xa cách , nhưng thể kìm khao khát gặp.

Vì thế, chiếc máy bay lái tặng từ lâu , cuối cùng cũng đất dụng võ.

Bùi Tự hít mạnh một , ngón tay nhẹ ấn con chuột, nhấp “Kết nối từ xa”.

Màn hình máy tính tối trong chớp mắt, hiện lên hình ảnh mờ nhòe. Cách bài trí quen thuộc của phòng ngủ dần dần hiện mắt.

Kỹ thuật của chiếc UAV quá lạc hậu, module camera so với hiện tại kém xa, độ phân giải cao, module truyền tín hiệu mạng cũng theo kịp thời đại, hình ảnh truyền về đủ rõ, thỉnh thoảng còn giật lag. Do góc xoay của camera hạn, chỉ thể quan sát khu vực phía 160 độ.

Bùi Tự buông con chuột, dựa lưng ghế, ánh mắt cố định hình ảnh giám sát yên lặng —

Khoảng thời gian Kiều Nam hẳn là còn đang ở trường, trong phòng ngủ dĩ nhiên ai.

Ánh mắt lướt qua từng món đồ quen thuộc, khóe môi khẽ nhếch lên. Dù là phòng ngủ của , nhưng phần lớn đồ đạc ở đây đều thuộc về Kiều Nam.

Nhìn một lúc, hít sâu một , như thể cuối cùng cũng hạ quyết tâm, nữa điều khiển con chuột, tắt phần mềm.

Nhấn chuột , mũi tên chuột trượt dọc theo danh sách, dừng ở lựa chọn “Xóa”.

Lời đề nghị của bác sĩ Trần quả thực sai.

Bùi Tự dừng lâu, như một thể hạ quyết tâm.

Trong lòng vang lên một giọng mong manh: nếu sớm muộn gì cũng rời xa , để cho một chút niệm tưởng?

Anh chỉ là một chút thôi, cũng làm gì.

Ngón tay đặt phím chuột trái, giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn thể ấn xuống.

Kỳ thi cuối cùng kết thúc cũng là lúc kỳ nghỉ hè bắt đầu.

Hôm đó là ngày cuối cùng của tháng sáu. Vừa giải thoát khỏi kỳ thi cuối kỳ, Kiều Nam kịp chờ lái xe tới bệnh viện thú cưng đón Kiều Tiểu Bạch.

Sau hơn nửa tháng điều trị, chân gãy của Kiều Tiểu Bạch hồi phục gần như , tháo thạch cao cố định xong là thể bình thường. Chứng bệnh ngoài da đáng sợ đó cũng khỏi, làn da hồng hào khỏe mạnh mọc lên một lớp lông tơ trắng ngắn mỏng.

Khi Kiều Nam tới, y tá đang dắt nó dạo thông gió lối xanh hóa cửa bệnh viện.

Từ xa thấy xe của Kiều Nam, nó nhận ngay, gâu gâu kêu hai tiếng, vẫy đuôi sức kéo dây dắt, kéo theo cô y tá về phía xe.

Kiều Nam đỗ xe, bước xuống nó nhiệt tình nhào .

Cậu đưa tay đỡ nách, bế nó lên, hít hà một : “Lại nặng .”

Kiều Tiểu Bạch kén ăn, ăn khỏe, chỉ nửa tháng thành công từ gầy trơ xương ăn thành một cục béo chắc nịch. Bác sĩ nó hiện tại còn đầy một tuổi, dinh dưỡng theo kịp, chắc chắn còn lớn thêm ít.

Kiều Nam đặt nó xuống, vỗ vỗ đầu nó hiệu ngoan ngoãn, theo y tá làm thủ tục xuất viện.

Xong xuôi, thể đưa nó về nhà.

“Chưa vội về.” Kiều Nam giờ, 5 giờ 40 chiều, gần tới giờ tan làm, lúc thể đón .

Làm việc liên tục hơn một tháng, lâu gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-14.html.]

“Ngồi yên nào, chúng đón cha nuôi tan làm.” Kiều Nam đẩy cái đầu ch.ó đang cố thò lên phía , đạp ga, lái xe về phía Công nghệ Tự Nam.

Kết thúc cuộc họp thường kỳ, Bùi Tự về văn phòng.

Vừa tới cửa, thấy bên trong mơ hồ vang lên giọng quen thuộc.

Bước chân khựng , đưa tay đẩy cửa, liền thấy Kiều Nam cả cuộn trong sofa, cầm điện thoại bật loa ngoài chơi game. Nghe kênh thoại, đối diện hẳn là mấy Tiền Xuyên và Tiêu Nhượng.

Kiều Tiểu Bạch béo lên ít sấp bên chân , cái đuôi quét qua quét sàn. Thấy Bùi Tự bước , nó lập tức bò dậy, chạy lộc cộc tới bên , dùng cái mũi ướt dụi dụi tay .

Nó nhận .

Kiều Nam động tĩnh, tranh thủ liếc lên một cái: “Họp xong ? Chờ em đ.á.n.h xong ván .”

Bùi Tự tiện tay xoa đầu Kiều Tiểu Bạch, khép cửa , ánh mắt từ đầu đến cuối đều dán chặt Kiều Nam. Nếu ánh mắt thể dệt thành lưới, lúc Kiều Nam chắc chắn trói chặt trong đó.

Kiều Nam bộ lực chú ý đều đặt lên điện thoại, nhận sự khác thường của .

Bùi Tự yên tại chỗ, ánh mắt tham lam lướt qua từng đường nét của . Rất lâu , như thể chịu nổi nỗi nhớ, vội bước lên, nhưng khi chỉ còn cách Kiều Nam nửa bước, dừng , cúi đầu , giọng ôn hòa dịu dàng, để lộ chút cảm xúc bất thường nào: “Thi xong ?”

Đương nhiên là câu hỏi thừa.

Lão K sớm gửi cho thời khóa biểu và lịch thi của Kiều Nam, hành trình của nắm rõ như lòng bàn tay.

Điện thoại vang lên âm thanh chiến thắng, Kiều Nam một câu “Anh trai về , chơi nữa”, thoát game.

“Thi xong .” Cậu đặt điện thoại xuống, duỗi thật dài, hưng phấn giấu : “Nghỉ hè ! Hôm nay tăng ca , cùng ăn tối nhé?”

“Không tăng ca.”

Thực .

Hôm nay thứ sáu, chủ nhật Tự Nam sẽ công bố một sản phẩm mới. Vì buổi họp báo sản phẩm, cả công ty tăng ca liên tục nửa tháng.

Hơn nữa bác sĩ Trần nhiều nhấn mạnh, bảo cố gắng giảm tiếp xúc, giữ cách, để thời gian làm dịu cảm xúc khát cầu.

quá lâu gặp Kiều Nam, thể kháng cự lời mời như .

Khao khát trong lòng những thời gian làm nhạt , mà còn trở nên càng lúc càng mãnh liệt. Mùi hương của Kiều Nam, giọng của Kiều Nam, tất cả của , khi xuất hiện mặt , đều là một sự dụ dỗ đến cực hạn.

Chỉ trong khoảnh khắc, thỏa hiệp với d.ụ.c vọng của chính .

“Muốn ăn gì?”

“Muốn ăn lẩu!” Kiều Nam kéo Kiều Tiểu Bạch dậy: “Đi quán đường Lạc Nam .”

“Được.” Bùi Tự đáp: “Em quầy lễ tân chờ , dặn Triệu Bác vài việc.”

Kiều Nam dắt Kiều Tiểu Bạch xuống lầu, Bùi Tự bấm máy nội tuyến, giao công việc tiếp theo cho Triệu Bác.

Vì Kiều Tiểu Bạch trung tâm thương mại, hai tiên lái xe đưa nó về Kiều trạch, mới vòng sang Quảng trường Quốc tế Vạn Vật đường Lạc Nam.

Thứ sáu đông, quán lẩu Kiều Nam chọn là quán nổi tiếng mạng. Cậu đặt chỗ mini program, đến nơi đợi vài phút thì nhân viên dẫn .

Nồi lẩu và đồ ăn nhanh mang lên. Bùi Tự gắp thịt cho , trò chuyện: “Nghỉ hè em kế hoạch gì ? Chú Kiều mấy hôm nhắn cho , vẫn nhân dịp nghỉ hè để em công ty rèn luyện. Nếu em chi nhánh thủ đô, thể tổng bộ Nam Giang, chú Kiều sẽ sắp xếp dẫn em làm quen.”

Kiều Thế An chỉ một con trai, tự nhiên vẫn hy vọng con kế thừa gia nghiệp.

“Em .” Kiều Nam nhét một viên gân bò miệng, nóng đến hít hà liên tục, rõ ràng: “Nghỉ hè em sắp xếp . Thầy Lý nghỉ hè thể sẽ dẫn bọn em Quý Bắc vẽ vật thực.”

Thực chuyên ngành mỹ thuật mỗi học kỳ đều tổ chức vẽ thực tế, thầy dẫn đội, cũng sinh viên tự tổ chức. Chỉ là năm nhất năm hai còn đặt nền móng, đa phần chỉ trong tỉnh hoặc vùng lân cận. Giờ bọn họ rèn luyện cơ bản gần như xong, khai giảng học kỳ là lên năm ba, thầy Lý cũng đến lúc nên ngoài mở mang tầm mắt. Vừa thầy nhận một dự án liên quan đến bản làng của Miêu, nên định tranh thủ nghỉ hè dẫn bọn họ Quý Bắc một chuyến.

Động tác của Bùi Tự khựng : “Đã quyết định ? Khoảng bao lâu?”

“Chắc là quyết , thời gian cụ thể đợi thầy Lý sắp xếp. Ngắn thì nửa tháng, dài thì tầm một tháng.” Kiều Nam .

bên chú Kiều…”

“Bên ba em giúp em nhé.” Kiều Nam ân cần gắp cho một miếng thịt bò, đôi mắt ướt át , mang theo ý cầu xin: “Em mà , chắc chắn ông mắng một trận. Ba em khó chuyện lắm, chỉ là khuyên .”

Năm đó Kiều Nam thi Học viện Mỹ thuật học hội họa sơn dầu, Kiều Thế An cũng từng kịch liệt phản đối. Theo ý ông, những chuyên ngành phù hợp với Kiều Nam là quản lý, tài chính hoặc luật.

Sau cùng vẫn là Bùi Tự , ông mới đổi quyết định.

Bùi Tự kéo nhẹ khóe môi, miễn cưỡng đè xuống cơn bứt rứt dâng lên trong lồng ngực, trầm giọng đáp: “Được.”

Loading...