Anh không được thích em - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:29:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tự cứng , chậm rãi nâng tay đặt lên gáy , năm ngón tay luồn qua mái tóc đen mềm mại. Động tác nhẹ, chậm, nhưng trong vô thức lộ cảm giác khống chế.
Đây là một tư thế cực kỳ nguy hiểm. Chỉ cần bàn tay khẽ siết, Kiều Nam sẽ kéo sát lòng , thể nhúc nhích.
Có lẽ còn sẽ vì hoảng loạn và sợ hãi mà giãy giụa, bật những tiếng nức nở yếu ớt.
Ánh mắt Bùi Tự sâu thẳm , yết hầu chậm rãi lăn xuống, nhưng Kiều Nam hề .
Cậu vốn luôn thích những tư thế mật như thế .
Rất lâu , bàn tay Bùi Tự theo đường cong mượt mà của gáy trượt xuống, dừng ở lưng , nhẹ nhàng vỗ mấy cái, hiệu cho buông : “Đừng lời trong lúc giận.”
Không lời giận.
Kiều Nam cũng biện giải, lăn dậy, : “Em tắm.”
Cậu ba bước làm hai xông lên lầu. Bùi Tự nguyên tại chỗ, hít sâu điều chỉnh một lúc lâu, mới chậm rãi dậy theo .
Ở khúc cua cầu thang, gặp Chu Nhược đang xuống.
Chu Nhược liếc về hướng phòng Kiều Nam, : “Nam Nam vẫn giống hồi nhỏ, thích dính lấy con.” Bà lắc đầu, “Lớn ngần mà vẫn như đứa trẻ con.”
Tim Bùi Tự chợt trầm xuống, nhưng sắc mặt vẫn giữ nguyên, bình thản đáp: “Mười mấy năm quen cả .”
“ , chớp mắt qua từng năm…” Chu Nhược chút cảm khái, “Hồi trẻ dì và chú Kiều bận công việc, nhiều tinh lực dành cho Nam Nam. Từ chuyện lớn chuyện nhỏ đều là chú Vương với bảo mẫu lo liệu.” Bà khoa tay một chút, “Dì nhớ hồi đó Nam Nam mới bé tí, mỗi dì về nhà, thằng bé đều chạy lạch bạch lao lòng dì gọi , làm nũng đòi ở bên nhiều hơn… Mỗi , nó tuy lóc ầm ĩ, nhưng luôn theo, giọng mềm mềm hỏi bao giờ mới về.”
Hốc mắt bà đỏ: “Sau từ lúc nào, nó còn đuổi theo hỏi khi nào về nữa, cũng còn làm nũng với …”
“Từ nhỏ đến lớn, Nam Nam luôn hiểu chuyện hơn con nhà . Dì lúc nào cũng nghĩ ráng bận xong giai đoạn sẽ về bù đắp cho nó, nhưng mỗi sắp về đủ thứ níu chân… Kết quả chỉ chớp mắt, nó lớn như .”
“Nam Nam sẽ hiểu.” Bùi Tự lấy khăn tay đưa cho bà.
Chu Nhược nhận lấy, cúi đầu lau nước mắt, lắc đầu: “Không giống . Rất nhiều chuyện, bỏ lỡ thời điểm đó , bù đắp cũng khó.” Bà Bùi Tự , “Những năm , việc đúng đắn nhất dì từng làm chính là đưa con về Kiều gia. Nhờ con mà mới yên tâm giao Nam Nam cho khác chăm sóc.”
Bùi Tự trầm mặc, ánh mắt dừng ở sống mũi bà, tránh giao : “Nếu năm đó dì lo liệu hậu sự cho cha con, con cũng sẽ lưu lạc đến cảnh nào. Con vẫn luôn coi dì như , Nam Nam là em trai, chăm sóc em là chuyện nên làm.”
“Dù thì vẫn cảm ơn con.” Chu Nhược thu khoảnh khắc xúc động, dùng sức vỗ vỗ vai tiếp tục xuống lầu.
Bùi Tự nghiêng , theo bóng lưng bà.
Trong ấn tượng của , Chu Nhược vẫn luôn là phụ nữ mạnh mẽ, quyết đoán, xử lý việc hậu sự năm đó. Bà ưu nhã, xinh , năm tháng dường như cũng ưu ái mà để quá nhiều dấu vết bà.
khoảnh khắc , bỗng nhận , trong lúc ai để ý, Chu Nhược cũng già .
Bùi Tự lặng lâu, đó mới xoay , bước chân nặng nề trở về phòng.
Trong phòng tắm truyền tiếng nước ào ào, rõ ràng Kiều Nam đang tắm.
Tiếng nước khuấy động lòng , khiến tâm trí rối loạn. Bùi Tự đẩy cửa trượt ban công, màn đêm thăm thẳm bên ngoài, bỗng nhiên hút thuốc.
Thật thói quen hút thuốc. Chỉ khi những khát vọng trong lòng quá mức mãnh liệt, lấp đầy , mới châm một điếu.
Nicotin nồng nặc thể làm tê liệt cảm xúc đang cuộn trào, giúp tạm thời tìm sự bình tĩnh.
Kiều Nam tắm xong bước , liền thấy ban công xuất thần.
Cậu nhẹ tay nhẹ chân tới gần, đột nhiên nhảy lên lưng , ghé sát tai gọi một tiếng: “Anh!”
Thiếu niên tắm xong, còn vương mùi hương ẩm ướt, hòa tan trong khí chui thẳng mũi Bùi Tự, khiến ánh mắt càng thêm tối .
Một tay đút trong túi, hai ngón tay siết chặt để giữ bình tĩnh, tay còn vỗ nhẹ lên : “Đừng quậy.”
thứ chạm vải vóc, mà là làn da mềm mịn, ấm nóng.
— Kiều Nam tắm xong, mặc quần áo t.ử tế.
Bùi Tự như điện giật, lập tức rút tay về, nhắm chặt mắt, giọng trầm xuống: “Đi mặc quần áo cho đàng hoàng.”
Giọng nặng hơn bình thường, chút nghiêm khắc.
“Sao hung dữ thế?” Kiều Nam bực bội buông , về phía tủ quần áo tìm đồ ngủ lẩm bẩm, “Em quấn khăn tắm , ai khác .”
Bùi Tự từ đầu đến cuối .
Cũng muộn, Kiều Nam đồ xong liền chui chăn. Cậu cũng để bụng, tắt đèn lớn với Bùi Tự một câu “Em ngủ đây, ngủ ngon”, đó nhắm mắt chìm giấc ngủ.
Chất lượng giấc ngủ của luôn , gần như nhắm mắt là ngủ say.
Bùi Tự ngoài ban công lâu mới trở phòng.
Anh đến bên giường, cúi Kiều Nam đang ngủ, trong đầu hiện lên đôi mắt hoe đỏ của Chu Nhược.
Cảm giác tội nặng nề như thủy triều dâng lên, ép đến mức thở nổi.
Anh cách nào tiếp tục đối mặt với Kiều Nam, bèn với tay lấy hộp t.h.u.ố.c tủ đầu giường, ban công.
Khói mỏng lượn lờ suốt một đêm, Bùi Tự trắng đêm ngủ.
Ngày hôm chính là tiệc sinh nhật của Kiều Nam.
Là nhân vật chính của buổi tiệc, sáng sớm gọi dậy để làm tạo hình, chuẩn cho yến hội.
Đến khi thứ cuối cùng cũng thỏa, là giữa trưa.
Bộ tây trang dự tiệc là do Bùi Tự chọn.
Áo vest màu xanh đậm gần như đen, dáng chữ V, phối cùng quần tây cùng màu, bên trong là sơ mi xanh nhạt. Cổ áo thắt nơ cà vạt, hai cúc cùng mở , cổ áo dựng tùy ý xòe sang hai bên, vẻ phóng khoáng quá xuề xòa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-12.html.]
Phối hợp với phong cách , mái tóc dài của Kiều Nam cũng vuốt keo dựng lên, mà chia ngôi ba bảy, rũ nhẹ hai bên trán, nửa che nửa lộ vầng trán đầy đặn cùng đường nét gương mặt xinh .
Kiều Nam soi gương, hài lòng với gu thẩm mỹ của .
Cài chiếc ghim cài áo kim cương cùng kiểu với của Bùi Tự lên cổ áo, hỏi: “Anh em ?”
“Hình như đang ở sảnh tầng một.” Nhà tạo mẫu đáp.
Kiều Nam lộc cộc chạy xuống lầu, quanh một vòng mới tìm Bùi Tự đang xác nhận quy trình yến hội.
Cậu chen tới, cố tình nhét mặt giữa Bùi Tự và chiếc máy tính bảng, vui vẻ hỏi: “Quà của em ?”
Bùi Tự bất lực buông ipad, chỉ về phía chiếc rương mật mã đặt cẩn thận ở góc sảnh: “Ở .”
Kiều Nam chờ nổi, vội vàng mở quà sinh nhật.
Bức tranh đóng khung kính, bốn góc vật liệu chống va đập bảo vệ, đáy lót nhung thiên nga đỏ sẫm.
Kiều Nam định tự lấy tranh , sợ làm hỏng, bèn gọi hai hầu tới giúp, cẩn thận bưng tranh ngoài.
Cậu say mê ngắm một lúc lâu, vui vẻ : “Em treo nó lên, để lát nữa ai cũng thấy!”
Bùi Tự chỉ thể bất đắc dĩ hớn hở chọn vị trí treo tranh.
Tiệc sinh nhật diễn chạng vạng, nhưng từ giữa trưa, bạn bè thích của hai nhà Kiều - Chu lượt đến.
Kiều Nam và Bùi Tự theo Kiều Thế An cùng Chu Nhược tiếp đón khách khứa, đến mức cơ mặt cũng đau nhức.
Mãi đến khi tiệc tối chính thức bắt đầu, Kiều Nam mới tìm chút thời gian rảnh, lén lên lầu tìm Tiền Xuyên và mấy bạn.
Kết quả lên lầu thấy ai, hỏi chú Vương mới mấy đó đều xem quà sinh nhật của .
Kiều Nam vội vàng xuống lầu, đến nơi thấy Tiền Xuyên gần như dán mặt tấm kính khung tranh, miệng còn tấm tắc cảm thán. Cậu kéo : “Dí sát làm gì? Mày xem tranh từ bao giờ thế?”
Tiền Xuyên mặt đầy ghen tị, chua chát : “Tao hiểu tranh, nhưng tao hiểu cái .” Hắn chụm ngón cái, trỏ và giữa, làm động tác đếm tiền.
Tiêu Nhượng chen hỏi: “Tranh thật ?”
“Đương nhiên là thật, tao bày đồ giả làm gì?” Kiều Nam khó hiểu, nhịn khoe, “Đây là quà sinh nhật tao tặng.”
Sắc mặt Tiền Xuyên càng , thậm chí bắt đầu thù phú: “Sao tao học mày một chút chứ?!”
Kiều Nam bằng ánh mắt ghen ghét, càng thấy khó hiểu: “Tao nhớ sinh nhật năm ngoái, mày tặng mày một chiếc Porsche 918 mà.” Cậu vỗ vai , thấm thía, “Làm đừng tham quá.”
Tiền Xuyên tức đến méo mặt: “Một bức tranh đủ mua mười chiếc Porsche 918.”
Kiều Nam ngẩn : “Đắt ?”
Cậu nhớ tác phẩm giá cao nhất của Lại Anh cũng chỉ đấu tới bảy mươi lăm triệu, những bức khác thường d.a.o động hai mươi đến năm mươi triệu.
Tiêu Nhượng thấy thật sự , chỉ tranh : “Anh mày giá cho mày ?”
Kiều Nam lắc đầu.
Tiền Xuyên nhịn tiếp lời: “Bức trong giới tiết lộ, còn lên hot search. Nghe vốn định đưa đấu giá, giá khởi điểm là năm mươi triệu. đại lão thông qua quan hệ tìm tới Lại Anh, trực tiếp nội bộ mua luôn. Mày giá nội bộ lộ là bao nhiêu ?”
Không đợi trả lời, tiếp: “Một trăm lẻ mười triệu. Chỉ vì bức tranh mà giá trị con của Lại Anh giờ vượt trăm triệu.”
“Anh mày đúng là bỏ vốn gốc.” Tiền Xuyên ghen tị đến biến dạng, “Ba tao còn nỡ tiêu cho tao một trăm triệu.”
Kiều Nam chớp mắt, làm bộ thở dài: “ mày hâm mộ thì đó cũng là tao thôi.”
Không chờ Tiền Xuyên phát tác, ném một câu “Tao tìm tao” chạy mất.
Ở một góc sảnh, Bùi Tự đang trò chuyện cùng dì hai, dì ba của Kiều Nam.
Dù chỉ là con nuôi, nhưng mấy năm nay Kiều Thế An và Chu Nhược cũng hề keo kiệt trong việc bồi dưỡng . Theo lời Kiều Thế An, ban đầu ông còn định để Bùi Tự khi nghiệp Kiều thị hỗ trợ, nhưng Bùi Tự tiền đồ hơn dự đoán. Anh chọn dựa Kiều thị, mà bước lĩnh vực sản xuất máy bay lái mà Kiều thị đụng tới, tự tay gây dựng cơ đồ.
Người trẻ tuổi năng lực, đến cũng chào đón.
Kiều Nam còn nhỏ, nhiệt tình mai mối của các dì chỗ phát huy, liền đồng loạt dồn ánh mắt về phía Bùi Tự đang ở độ tuổi thích hợp. Vì nể tình, Bùi Tự ứng phó khéo léo suốt một lúc lâu.
Cho đến khi Kiều Nam đột nhiên xông tới, kéo tay chạy thẳng sân ngoài, mới coi như giải cứu khỏi vòng vây.
Nhìn thiếu niên chạy đến rối cả tóc mái, Bùi Tự đưa tay vén tóc sang một bên: “Sao thế?”
“Tiền Xuyên 《Lửa Rừng》 giá nội bộ là một trăm lẻ mười triệu.”
Bùi Tự nhàn nhạt “Ừ”: “Anh dùng chút quan hệ, nhưng tranh của Lại Anh nhiều , nên đẩy giá lên cao hơn một chút.”
“Sao đợi đấu giá?”
Sau khi 《Lửa Rừng》 lộ diện, ít dự đoán giá đấu cuối cùng, nhưng từng vượt quá một trăm triệu.
Thời còn học nghiên cứu sinh, Bùi Tự dựa Kiều thị, tự sáng lập Công nghệ Tự Nam. Ban đầu con đường cũng chẳng dễ dàng, cho đến hai ba năm gần đây thị trường trong nước khai phá, Tự Nam nhanh chóng chiếm tới 80% thị phần, lúc đó mới thật sự bứt phá.
Kiều Nam rõ Tự Nam mấy năm nay kiếm bao nhiêu, nhưng một trăm triệu tiền mặt tuyệt đối con nhỏ.
“Buổi đấu giá vốn định tổ chức mười tháng sáu, đợi xong quy trình khi kịp sinh nhật em.” Bùi Tự bình thản giải thích, “Quà sinh nhật đến muộn thì còn là bất ngờ.”
Kiều Nam đau lòng ví tiền của , vì coi trọng mà kìm vui vẻ.
Khóe miệng cong lên mãi ép xuống , cuối cùng nghiêm túc : “Đây là món quà sinh nhật em thích nhất.”
Nói xong như nhớ điều gì, lôi hết thẻ ngân hàng trong túi nhét tay : “Đây đều là tiền tiêu vặt họ hàng cho em, đưa hết cho . Còn tiền ba cho em cũng động, để trong ngăn kéo đầu giường, cũng đưa luôn. Anh dùng tiền của ba , lúc công ty xoay vòng khó khăn thì thể dùng.”
Bùi Tự đương nhiên sẽ dùng tiền của , xoa đầu : “Yên tâm, nuôi em.”
Kiều Nam , vẫn liên tục nhét thẻ túi , nhỏ giọng như thì thầm: “Vậy cứ giữ cho em, coi như em đầu tư Tự Nam.” Cậu ngẩng cằm, đầy kiêu hãnh, “Đây đều là vốn cưới mà em tích cóp từ nhỏ tới lớn đó.”