Anh không được thích em - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:29:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tự làm , quả nhiên dọn về Kiều trạch.
Tâm nguyện đạt thành, còn sắp nuôi chó, Kiều Nam mỗi ngày xuân phong đắc ý, nụ gần như lúc nào tắt khỏi mặt.
Ngoài giờ lên lớp, chuyện quan trọng nhất mỗi ngày của chính là chạy tới bệnh viện thú cưng thăm Kiều Tiểu Bạch.
À, Kiều Tiểu Bạch là cái tên vắt óc nghĩ .
Sau khi mấy cái tên như Kiều Phú Quý, Kiều Mỹ Lệ đều bác bỏ, cảm thấy đơn giản vẫn là nhất. Nhìn bộ lông trắng loang lổ thưa thớt của nó, quyết định đặt luôn cái tên Kiều Tiểu Bạch — miễn cưỡng cũng coi như hợp cảnh.
Bác sĩ thú cưng Kiều Tiểu Bạch lang thang quá lâu, dinh dưỡng kém nghiêm trọng. Những lúc tiết học, Kiều Nam liền chui bếp, cùng Trần dì nghiên cứu cơm dinh dưỡng cho chó. Mỗi buổi chiều đợi Bùi Tự tan làm, hai cùng lái xe tới bệnh viện đút cho Kiều Tiểu Bạch ăn.
Kiều Tiểu Bạch cực kỳ thông minh, dường như vẫn nhớ Kiều Nam là cứu , nên đặc biệt quấn .
Chân gãy bó bột, nó chạy nhảy , chỉ thể trong lồng sắt ở bệnh viện. mỗi Kiều Nam tới, nó đều cố sức lết tới sát cửa lồng, gian nan chui đầu khe hở, đôi mắt đen tròn long lanh , thè chiếc lưỡi ướt át l.i.ế.m tay , phát những tiếng “ư ư” khe khẽ.
Tim Kiều Nam mềm nhũn , hận thể lập tức mang Kiều Tiểu Bạch về nhà.
bệnh viện ít nhất còn mười ngày nữa nó mới thể xuất viện.
Kiều Nam đành ngày ngày chịu đựng nỗi nhớ chó.
Đặc biệt là thứ Sáu tới là sinh nhật , trong nhà còn tổ chức tiệc sinh nhật, cả ngày e rằng thời gian tới thăm Kiều Tiểu Bạch. Nghĩ đến việc hôm đó nó đợi , sẽ buồn tới mức nào, trưa thứ Năm Kiều Nam cố ý tranh thủ tới bệnh viện sớm, định ở bên nó lâu hơn chút coi như bù đắp.
“Ngày mai ba ba việc, tới thăm con . Con ngoan ngoãn lời bác sĩ, ?” Kiều Nam nghiêm túc dặn dò.
Kiều Tiểu Bạch nghiêng đầu, cũng chẳng hiểu , chỉ vẫy đuôi, thè lưỡi l.i.ế.m tay , đôi mắt đen tròn ướt át. Dù lông còn trọc trụi loang lổ, nhưng chẳng hề ảnh hưởng tới độ đáng yêu.
Bác sĩ Kiều Tiểu Bạch là giống Samoyed, chờ bệnh ngoài da khỏi hẳn, lông mọc đầy đủ, sẽ xinh .
Kiều Nam thích thôi, vỗ vỗ đầu nó, bóp bóp đôi tai hình tam giác: “Nằm yên nhé, ba ba vẽ cho con một bức chân dung.”
Kiều Tiểu Bạch ngoan ngoãn sát bên , đuôi vẫy ngừng.
Kiều Nam mở sổ ký họa, mất hai mươi phút vẽ cho nó một bức phác thảo.
Càng càng thấy đáng yêu. Cậu chụp ảnh gửi cho Bùi Tự xong, chia sẻ lên nhóm bạn .
[ Nhìn nhãi con của tao ! ] kèm theo ba tấm ảnh.
Tiền Xuyên là đầu tiên nhảy :
[ Con nuôi tao trông … tùy duyên đấy, sợ là khó tìm đối tượng. ]
Tiêu Nhượng theo sát:
[ Mua cho đại cháu trai ít đồ bổ , tụi thiếu tiền. ]
Những khác cũng lượt nổi bong bóng:
[ Đại cháu trai còn trẻ mà trọc thế thì . ]
Kiều Nam gửi một cái biểu cảm trợn trắng mắt, cắt sang xem phản hồi của trai.
[ Mập lên chút , bệnh ngoài da cũng đỡ hơn. Bác sĩ còn bao lâu mới xuất viện? ]
[ Ít nhất còn mười ngày. ] trả lời.
Quả nhiên vẫn là ca ca nhất. Kiều Nam thấy mỹ mãn, nhóm bạn đáp một câu:
[ Mấy chỉ bề ngoài, đúng là phàm nhân ngu . ]
…
Ở bên Kiều Tiểu Bạch hai tiếng, Kiều Nam mới rời bệnh viện.
Cậu về nhà ngay, mà rẽ sang cửa hàng thú cưng. Mười ngày nữa Kiều Tiểu Bạch sẽ về nhà, nhiều thứ chuẩn .
Tới cửa hàng thú cưng lớn nhất gần đó, Kiều Nam đỗ xe xong là bắt đầu quét hàng.
Từ chuồng ch.ó ngoài trời cho tới que gặm… hễ nghĩ thứ gì đều mua. Tới lúc tính tiền vì mua quá nhiều, cửa hàng đành giao hàng tận nhà.
Kiều Nam và nhân viên giao hàng gần như tới cùng lúc. Vừa đỗ xe xong kịp chờ, gọi hầu hỗ trợ, bày biện từng món.
Sở dĩ gọi chú Vương và dì Trần là vì hai đang bận kiểm tra quy trình tiệc sinh nhật ngày mai.
Kiều Nam đang bận tới mức khí thế ngất trời thì cổng biệt thự mở , hai chiếc xe nối đuôi chạy .
Nghe hầu gọi “ông chủ, bà chủ”, Kiều Nam lúc mới chậm nửa nhịp nhận — ba về.
Trong sân hai chiếc xe, là vội vàng trở về từ hai nơi khác .
Ba Kiều Nam đều là cuồng công việc. Sản nghiệp của Tập đoàn Kiều thị trải khắp cả nước, mấy năm gần đây còn xu hướng chuyển trọng tâm từ Nam Giang thủ đô, nên ba phần lớn thời gian đều ở thủ đô trấn giữ. Văn phòng luật của cũng ở thủ đô, nhưng vì tính chất công việc, quanh năm bay khắp nơi công tác.
Gia đình bốn , tụ họp thì ít mà xa cách thì nhiều.
Kiều Nam buông việc trong tay, chào: “Ba, .”
Kiều Thế An là kiểu cha nghiêm truyền thống, ít khi . Lâu ngày gặp con trai, ông chỉ gật đầu nhàn nhạt.
Chu Nhược thì khác, thấy bận tới mồ hôi đầy đầu, liền rút khăn giấy lau cho : “Con đang bận gì thế?”
Kiều Nam theo bản năng liếc ba một cái mới : “Con nhặt một con ch.ó hoang, tên là Kiều Tiểu Bạch. Con đang chuẩn chỗ ở cho nó.”
Quả nhiên, Kiều Thế An nhíu mày, nhưng phản đối ngay, chỉ uyển chuyển : “Muốn nuôi ch.ó thì trại mua ch.ó thuần chủng là . Chó hoang bệnh , sạch sẽ.”
Kiều Nam lén bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ: “Có sạch thì dù ba cũng ở nhà…”
Kiều Thế An rõ: “Con gì?”
Kiều Nam đáp, nụ mặt cũng tắt , cúi mắt, rõ ràng còn vui như lúc nãy.
Chu Nhược tinh tế hơn, nhận biến hóa nhỏ của con trai, khẽ thở dài, lặng lẽ đẩy Kiều Thế An một cái: “Ông quản nhiều thế làm gì? Có sạch cũng cần ông nuôi. Vào nhà .”
Ba phòng, dì Trần pha mang .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-11.html.]
Kiều Thế An và Chu Nhược sofa lớn, Kiều Nam ghế đơn đối diện.
Cậu ôm chén , nhấp từng ngụm nhỏ, nên gì.
Có lẽ vì từ nhỏ ít khi cận với cha , nên mỗi đối mặt với họ, Kiều Nam luôn nên dùng thái độ nào để ở chung, rơi một trạng thái đủ , mà xa thì quá gượng gạo.
Cậu thể tùy ý làm nũng với Bùi Tự, thể kề vai sát cánh với đám bạn , thậm chí với vài họ hàng lớn tuổi qua , cũng năng ngọt ngào tự nhiên.
Chỉ riêng mặt cha , luôn thêm vài phần ngăn cách khó .
Tâm trạng hẳn là , mà cũng để cha nhận . Đành ho nhẹ một tiếng, khô khan tìm đề tài: “Chỉ là sinh nhật thôi, hai cần cố ý tranh thủ về.”
“Nói linh tinh gì thế?” Kiều Thế An cau mày, “Con là thừa kế tương lai của Kiều thị. Tiệc sinh nhật đơn thuần là ăn mừng, mà còn liên quan đến các mối quan hệ làm ăn.”
Kiều Nam đặt chén xuống, hai tay đặt đùi, khô khan đáp một tiếng “”.
Kiều Thế An lắc đầu, chút thất vọng: “Hồi đó nên đồng ý cho con học hội họa. Hơn hai mươi tuổi , đối nhân xử thế còn hiểu, làm gánh nổi Kiều thị?”
Kiều Nam im lặng.
Cậu thành thật ngậm miệng, thêm.
Dù những lời cũng chỉ một hai , phản bác chỉ càng cãi vã thêm.
Chu Nhược thấy Kiều Thế An càng càng quá, liền đặt mạnh chén xuống bàn, phát một tiếng “cạch”.
Kiều Thế An khựng , sang bà.
Chu Nhược vuốt tóc mai, : “Được , chúng về là để mừng sinh nhật Nam Nam, ông họp. Thu cái dáng chủ tịch của ông , ít thôi.”
Kiều Thế An đối diện ánh mắt bà, hiểu điều gì đó, lúc mới miễn cưỡng dừng .
Ngồi thêm một lúc, Chu Nhược hỏi han sinh hoạt của Kiều Nam vài câu, tới khi thật sự tìm đề tài nữa, mới đề nghị lên lầu nghỉ ngơi.
Nhìn theo họ lên tầng ba, Kiều Nam mới lặng lẽ thở phào.
Biết tin vợ chồng Kiều Thế An về sớm, hôm đó Bùi Tự tăng ca, tan làm sớm trở về Kiều gia.
Gia đình bốn hiếm hoi đủ mặt, dì Trần chuẩn một bữa tối đặc biệt phong phú.
Kiều Nam cạnh Bùi Tự, đối diện là Kiều Thế An và Chu Nhược.
Cậu thật sự ba lải nhải nữa, dứt khoát mở miệng, chuyên tâm ăn cơm, tránh rước họa .
Dù cũng trai lo liệu.
Bùi Tự thấy ỉu xìu là trong lúc mặt, Kiều Thế An mắng . Anh khéo léo dẫn dắt đề tài, để sự chú ý của Kiều Thế An Kiều Nam, đổi là một bữa tối yên hòa nhã.
Ăn xong, Kiều Thế An lấy quà chuẩn sẵn đưa cho Kiều Nam: “Qua sinh nhật là con 21 tuổi , còn nhỏ nữa. Hè năm nay nếu rảnh thì tới công ty thực tập .”
Kiều Nam nhận lấy, cần mở cũng bên trong hoặc là thẻ ngân hàng, hoặc là chìa khóa xe.
Năm nào cũng như .
“Con công ty.” Kiều Nam nhỏ, giọng uể oải.
Kiều Thế An trừng mắt, sắp lên tiếng thì Chu Nhược kịp thời đè tay ông : “Giờ bàn chuyện còn sớm, đợi Nam Nam nghiệp công ty cũng muộn.”
Bà tự nhiên chuyển đề tài sang sản phẩm mới của Công nghệ Tự Nam.
Kiều Thế An lập tức hứng thú, còn bám lấy Kiều Nam, bắt đầu chuyện công ty.
Kiều Nam bên cạnh, lén lấy điện thoại tám chuyện trong nhóm.
[ Mọi chuẩn quà sinh nhật xong ? Nói nhé, cái khác cần, đồ ăn vặt với đồ chơi cho con nuôi là bắt buộc, cảm ơn. ]
Tiền Xuyên chọc ngoáy:
[ Đệt, tụi uống rượu mày cũng dắt theo thằng con cún ? ]
Tiêu Nhượng đáp :
[ Dắt ch.ó uống rượu thì còn đỡ, sợ nhất là Kiều thiếu gia trong mắt chỉ con, còn . ]
Kiều Nam cợt qua mấy câu, tâm trạng cuối cùng cũng khá hơn.
…
Tới khi Kiều Thế An thèm mà kết thúc đề tài, cũng đến giờ nghỉ.
Ông liếc Kiều Nam đầy vẻ hận sắt thành thép, như còn gì đó, nhưng Chu Nhược đẩy một cái, mới miễn cưỡng lên lầu.
Cuối cùng cũng coi như qua tối nay.
Kiều Nam thở phào, mềm nhũn ngã xuống đùi Bùi Tự, nhỏ giọng than thở: “Lần nào cũng , tiên mắng em một trận, mới cho quà. Sinh nhật gì mà chẳng tí mới mẻ nào, đến quà cũng đổi.”
Bùi Tự rõ tâm sự của , xoa đầu : “Chú cũng là vì em thôi, chỉ là giỏi biểu đạt.”
“Em , em , tại công việc bận.” Kiều Nam bĩu môi, “Dù công việc lúc nào cũng quan trọng hơn em.”
Hồi nhỏ, con nhà cha đưa đón học, thì bảo mẫu đưa đón; con nhà cha họp phụ , nhà vĩnh viễn chỉ trợ lý.
Khi đó từng hâm mộ Tiền Xuyên em bên cạnh, còn hỏi thể sinh thêm cho một trai .
sinh thấy ảnh hưởng công việc, làm thể sinh thêm đứa nữa.
Không lâu , bà đưa Bùi Tự về nhà.
Khi Kiều Nam vui tới mức sắp bay lên, đầy tò mò với mới tới. Quan sát mấy ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí, ôm gối gõ cửa phòng Bùi Tự.
Cha thể đáng tin, nhưng ít nhất cho một trai đáng tin.
Kiều Nam nghiêng ôm eo Bùi Tự, chôn mặt bụng cọ cọ, lẩm bẩm:
“Thôi, đời thể vẹn . Em trai là đủ .”