Anh không được thích em - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:28:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tần Phong khẽ nhíu mày, một tiếng xin lấy điện thoại xem, ngờ là cuộc gọi của trợ lý.

Do dự một chút, vẫn cầm ly rượu sang một bên máy.

“Có chuyện gì?”

Ở đầu dây bên , trợ lý dồn dập như b.ắ.n liên thanh: “Phong ca, xảy chuyện , mau xem hot search .”

“Đợi chút, để xem.” Tần Phong nhíu mày, thoát giao diện trò chuyện mở bảng hot search Weibo liếc qua. Trong top mười đến ba mục liên quan tới tên , mục hot nhất là #Gió lửa Tập đoàn Tần thị#, leo lên vị trí thứ ba, phía còn kèm theo chữ “bạo”, lượng lên tới hơn trăm triệu.

Lướt nhanh vài chủ đề, Tần Phong áp điện thoại bên tai: “Liên hệ bộ phận truyền thông của Tần thị, ép nhiệt xuống, gỡ mục từ.”

Không ngờ trợ lý bên sốt ruột : “Đã liên hệ , bên truyền thông cũng gỡ mục từ một . nhiệt độ quá cao, còn mấy tài khoản marketing lớn với nhiều thủy quân đang dẫn dắt dư luận, châm ngòi thổi gió, nhiệt căn bản đè xuống . Phía Tần thị thêm dầu lửa, bảo em hỏi xem gần đây đắc tội ai .”

Có đắc tội ai

Sắc mặt Tần Phong trở nên khó coi, theo bản năng liếc Kiều Nam một cái, hiểu nhớ tới trai nuôi của .

Nhân vật dẫn đầu trong ngành máy bay lái, tổng giám đốc Công nghệ Tự Nam.

Sau từng bố nhắc qua, bề ngoài trông hòa nhã dễ chuyện, nhưng thực tế cực kỳ khó đối phó, thủ đoạn thương trường còn quyết liệt sắc bén hơn cả vợ chồng Kiều Thế An, đúng kiểu “miệng mà trong tay giấu dao”.

Khi chuyện với trợ lý, Tần Phong cũng cố tình tránh né. Kiều Nam lờ mờ thấy nhắc tới hot search, tò mò mở Weibo lên xem.

Không xem thì thôi, xem liền giật —tên Tần Phong treo chễm chệ ở vị trí hot thứ hai, phía còn lác đác mấy hot search khác, bộ đều liên quan tới .

Kiều Nam dùng khuỷu tay huých Tiền Xuyên một cái, hạ giọng :

“Anh họ mày lên hot search kìa!”

Cậu đếm từ xuống , hít sâu một :

“Bốn cái.”

Tiền Xuyên chấn động, ghé sát cùng xem màn hình. Kiều Nam tùy tiện bấm một cái, bài đầu là một nữ blogger mạng xinh xắn đăng bài dài tố Tần Phong ngoại tình, còn tung lịch sử chat cùng ảnh chụp mật mức độ lớn.

Kiều Nam: “Hơ!”

Tiền Xuyên: “Hơ!”

Hai theo bình luận ăn dưa, phát hiện chỉ một blogger bóc phốt, mà còn một, hai, ba, bốn blogger khác cũng đăng Weibo dài tiết lộ Tần Phong ngoại tình, quan hệ bừa bãi… từ trong giới đến hot girl mạng, mẫu, diễn viên hạng mười tám, sinh viên thường dân, phân biệt nam nữ.

Thậm chí còn cư dân mạng “thần thông quảng đại” trèo tường sang mạng nước ngoài, đào luôn cả những chuyện Tần Phong từng làm trong thời gian du học.

Thật sự là quá khó coi.

Công bằng mà , tranh của Tần Phong vẽ tệ. Hắn là kiểu chủ nghĩa lãng mạn điển hình, màu sắc mãnh liệt, bút pháp phóng khoáng, toát một loại lãng mạn mục ruỗng đến tận cùng. Mới 25-26 tuổi chút danh tiếng trong giới hội họa, thậm chí còn sở hữu một lượng fan nhất định. Sau đó vì một video phỏng vấn mà nổi lên, nhờ gương mặt thu hút thêm ít hâm mộ.

Gia thế , , còn là họa sĩ trẻ danh tiếng.

Tất cả những điều đó chồng chất, đẩy lên đỉnh cao—mà khi rơi xuống, bụi đất bốc lên cũng càng che trời lấp đất.

Kiều Nam hạ giọng :

“Anh họ mày đúng là tra thật.”

Tiền Xuyên những bức ảnh giường chiếu tung , tam quan đập nát, lẩm bẩm:

“Tao cũng thấy .”

Hai kề tai nhỏ, Tần Phong họ gì, nhưng chỉ cần dáng vẻ hai cái đầu chụm chăm chú điện thoại cũng đoán là đang xem hot search.

Tần Phong cúp máy, thu vẻ vui, cầm ly rượu tới mặt Kiều Nam, giọng chút bất lực:

“Vốn định giải thích với em chuyện đó, ai ngờ náo loạn thế , sợ là ấn tượng của em về càng tệ hơn.”

Kiều Nam vội nhét điện thoại n.g.ự.c Tiền Xuyên, ngay ngắn, nở nụ hổ nhưng vẫn lịch sự.

May mà Tần Phong ý dây dưa tiếp:

“Chuyện đây lừa em là đúng, ly rượu uống, coi như xin . Sau nếu việc gì cần giúp cứ tìm , hy vọng em cho một cơ hội bù đắp.”

Hắn ngửa đầu uống cạn rượu trong ly, đặt ly xuống bàn:

“Anh về xử lý công việc, xin tiếp em .”

Tiền Xuyên dậy tiễn ngoài. Trước khi , Tần Phong đầu liếc Kiều Nam một cái.

Thiếu niên áo trắng quần dài, sạch sẽ thoải mái, mơ hồ mang theo khí chất khiến với tay hái xuống.

Khó trách như hổ rình mồi.

Tiền Xuyên , thấy Kiều Nam vẫn đang xem hot search, dang tay :

“Vậy là giận nữa chứ?”

Kiều Nam lắc đầu cảm thán:

“Thôi, oan oan tương báo đến bao giờ. Tình cảnh của bây giờ còn t.h.ả.m hại công chúng hơn tao nhiều.”

Tần Phong , trong phòng bao tràn ngập khí vui vẻ.

Tiêu Nhượng xách chai rượu đặt xuống mặt hai :

“Bọn mày đây quẩy đây ăn dưa thế?”

Kiều Nam đẩy chai rượu xa, tự rót cho một ly hoa cúc, nhấp từng ngụm:

“Tao lái xe tới, uống rượu.”

Tiêu Nhượng đầy đầu dấu hỏi:

“Không uống rượu thì gọi bọn tao đây làm gì?”

Kiều Nam hì hì chỉ Tiền Xuyên:

“Chém nó.”

Cậu ấn chuông gọi phục vụ, trực tiếp mở hai chai Romanee-Conti 1999, ghi hết hóa đơn của Tiền Xuyên.

Tiền Xuyên c.h.ử.i một tiếng:

“Không bảo là giận ?!”

Kiều Nam gật đầu:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-10.html.]

“Ừ, giờ thì đúng là giận.”

Vì Kiều Nam uống rượu nên buổi tụ tập tan sớm hơn thường lệ.

Gọi tài xế hộ cho mấy Tiền Xuyên xong, thấy thời gian còn sớm, Kiều Nam nhắn WeChat xác nhận Bùi Tự vẫn còn ở công ty, lái xe tìm .

Xe từ bãi đỗ ngầm chạy lên, chuẩn chuyển làn đường chính thì thấy làn đối diện một chiếc Toyota đen lao vụt qua, đ.â.m một con ch.ó hoang kịp tránh.

Con ch.ó hất văng, ngã mạnh giữa đường. Có lẽ chân thương, nó giãy giụa thế nào cũng dậy , chỉ thể dùng hai chân chống đỡ , cố bò về phía lề đường.

Đây trục đường chính, xe cộ qua quá nhiều, nhưng để nó giữa đường thế , sớm muộn gì cũng sẽ đ.â.m nữa.

Kiều Nam tấp xe lề, chạy về phía con chó.

Đến gần mới thấy con ch.ó khá to, hẳn là giống cỡ trung. Lại còn bệnh ngoài da nghiêm trọng, lông trắng thưa thớt dính bết thành từng mảng. Bị đ.â.m trúng, bụng nó dính đầy máu, thực sự khá đáng sợ.

Khó trách mấy đường vây xem mà ai dám tiến lên.

Kiều Nam thử gần, vội ôm ngay. Mãi đến khi xác định nó thương mà sinh tính công kích mạnh, mới cẩn thận bế con ch.ó lên.

Đặt nó ghế , Kiều Nam lái xe đến bệnh viện thú cưng gần nhất.

Khi tất một loạt kiểm tra và điều trị thì hơn mười giờ tối.

May là con ch.ó chỉ gãy chân, nội tạng thương. So với thế, bệnh ngoài da của nó còn nghiêm trọng hơn. Bác sĩ viện mấy ngày, chờ chân hơn mới tiếp tục điều trị.

Kiều Nam đóng viện phí, để thông tin liên lạc, lúc mới cùng Bùi Tự rời .

Bùi Tự là khi tan làm nhận tin nhắn của mới đến bệnh viện thú cưng. Thấy quần áo Kiều Nam còn dính máu, :

“Anh bảo Triệu Bác mang xe rửa , em về cùng .”

Kiều Nam gật đầu, nhớ tới con ch.ó nhỏ rên rỉ l.i.ế.m mu bàn tay , :

“Hay hôm nay về Tân Giang nhé? Em nhờ dì Trần nấu ít cơm cho chó, mai mang qua cho nó.”

Biết luôn thích động vật nhỏ, Bùi Tự gì thêm, trực tiếp lái xe về nhà họ Kiều.

Hai lâu cùng về nhà, chú Vương và dì Trần một cái, trong lòng nghĩ hai em cuối cùng cũng hòa hảo, đều tươi đón. Cho đến khi thấy quần áo Kiều Nam lấm lem, dì Trần mới biến sắc:

“Sao thế , còn máu?”

“Dọc đường nhặt ch.ó hoang, dính m.á.u chó. Dì Trần, dì nấu cơm cho ch.ó ?” Kiều Nam kể sơ tình hình con chó: “Cháu làm ít cơm mang tới bệnh viện cho nó.”

“Biết, lên mạng tra là làm .” Thấy bản cũng bẩn thỉu mà còn lo cho chó, dì Trần đẩy lên lầu: “Con tắm rửa đồ , để dì làm.”

Đợi Kiều Nam tắm xong xuống nhà, dì Trần quả nhiên xem hướng dẫn mạng làm cơm ch.ó dáng hình.

Kiều Nam hào hứng chen bếp, mặc cho dì Trần phản đối cũng nhất quyết phụ một tay, bận rộn mà vui vẻ.

Đến khi cơm ch.ó nấu xong, chia hộp bảo quản cất tủ lạnh thì gần mười hai giờ.

Cậu nhẹ chân nhẹ tay lên lầu, mở hé cửa phòng , xem trai ngủ . Nếu ngủ , sẽ về phòng ngủ tạm.

“Lén lút làm gì đó?” Bùi Tự thấy động tĩnh, nghiêng đầu . Anh dựa đầu giường, tay còn cầm sách, rõ ràng là đang đợi Kiều Nam.

“Sao còn ngủ?” Kiều Nam mở cửa bước .

Bùi Tự đáp, chỉ vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh, ánh mắt mang ý vị sâu xa :

“Gối của em ở đây.”

Kiều Nam lúc mới nhớ , cãi tức giận dọn về phòng .

đó là chuyện cũ . Cậu ho nhẹ một tiếng, mặt vô tội:

“Chắc chú Vương cất , để em hỏi.”

Nói xong chạy nhanh về phòng , ôm gối .

Đặt gối bên cạnh Bùi Tự, Kiều Nam trèo lên giường, hưng phấn đến mức khó ngủ. Cậu trở một lát, dậy, ôm gối, mắt sáng rực :

“Anh, đợi ch.ó hoang khỏi , chúng mang nó về nhà nuôi nhé?”

Từ nhỏ thích động vật, ước mơ lớn nhất là nuôi một con chó. Chỉ là ba ghét mèo ch.ó ồn ào, vệ sinh, từng đồng ý. Khi đó Kiều Nam luôn ngoan ngoãn hiểu chuyện, dù tiếc nuối cũng kiên trì.

Sau lớn lên, hồi cấp ba Bùi Tự từng nghĩ đến chuyện tặng một con chó, ngược Kiều Nam vì bận học, sợ chăm sóc nên chủ động từ chối.

“Ừ.” Bùi Tự đương nhiên từ chối yêu cầu của .

Kiều Nam bắt đầu tưởng tượng cuộc sống nuôi ch.ó :

“Đón nó về , đặt tên cho nó nhé?”

“Ừ.”

“Trong sân thể đặt một chuồng chó, để nó chơi trong vườn.”

“Ừ.”

“Lúc nghỉ, cùng dắt nó ngoài dạo.”

“Ừ.”

Bùi Tự nghiêm túc , câu nào đáp.

Mắt Kiều Nam đảo một vòng, đột nhiên đổi giọng:

“Vậy dọn về ở, cùng chăm nó.”

“Hả?” Bùi Tự nhướn mày .

Thấy mắc câu, Kiều Nam đổi chiến thuật, thở dài:

“Sắp đến sinh nhật em cũng về nhà. Quả nhiên em còn là đứa em thương nhất nữa.”

Biết rõ đang giả vờ, nhưng trong tình huống , Bùi Tự vẫn cứng lòng từ chối .

Anh khép sách , bất đắc dĩ trong ánh mắt Kiều Nam lén sang:

“Tuần .”

Kiều Nam lập tức quét sạch uể oải, reo lên lao tới ôm chầm lấy :

“Giữ lời đấy.”

Loading...