Tôi như lúc còn nhỏ, hôn lên đuôi lông mày , hôn lên những giọt nước mắt đau khổ: "Em , Hàn Vũ của thể ." Giống như bà bao giờ nghĩ .
Tôi giường , ôm lấy hình còn gầy gò của , với Đoàn Hàn Vũ rằng, gặp , vô cùng vinh hạnh.
Đoàn Hàn Vũ nức nở, chống dậy, đột ngột hôn , hôn lên đôi môi .
Lý trí đang sụp đổ. Nó một thứ tên nào đó chiếm lĩnh, nghiền nát, và thứ nhanh chóng lan rộng, thống trị não bộ .
Tôi ngăn cản.
Đến sáng hôm , khi nhặt quần áo lén rời , mới cảm thấy một chút hối hận. Có, nhưng nhiều. Tôi cảm thấy ghê tởm, thậm chí... còn khá thích.
chính chút hối hận khiến dám đối mặt với Đoàn Hàn Vũ, như một tên trộm, dám đ.á.n.h thức , lặng lẽ rời . Đến bệnh viện.
Bà hồi phục , lâu nữa là thể xuất viện. Tôi nghĩ, mối quan hệ rõ ràng giữa và Đoàn Hàn Vũ, làm thể để bà ?
Tôi gọt táo cho bà, tạm thời quên những phiền muộn, nhưng chúng như lũ quỷ, xuất hiện thì thể dẹp .
Quả hổ là lớn lên, bà nhận tâm sự, liền hỏi chuyện gì. Tôi , bảo .
Bà đỡ lấy quả táo trong tay , khéo léo gọt vỏ: "Từ nhỏ đến lớn con vẫn thích giấu chuyện, giống Tiểu Vũ ."
"May mà bà suy nghĩ."
"Hả?" Tôi sửng sốt, : "Bà suy nghĩ, bà con đang nghĩ gì ?"
Mắt bà đảo một vòng, linh hoạt như trẻ con: "Nghĩ về chuyện của cháu và Tiểu Vũ chứ gì."
"Con cần giấu bà, mỗi hai đứa tới thăm, bà đều nhận , hai đứa đang hẹn hò."
Nụ mặt tắt lịm, môi khẽ mấp máy, giọng run run: "Con... bọn con, cháu chỉ coi nó như con trai, nó cũng chỉ coi cháu như bố thôi."
Tôi cố che giấu: "Bà ơi, bà học từ mấy từ thế?"
Bà cắt cho một miếng táo: "Thật Dật , cháu tưởng Tiểu Vũ gọi cháu một tiếng bố, cháu thực sự coi là bố nó ?"
"Thời bà còn trẻ, các cháu gọi là trúc mã (bạn từ thuở nhỏ), một bà già như bà còn chấp nhận , cháu còn cổ hủ thế?"
Tôi đờ , c.ắ.n miếng táo ngọt lịm, nhưng lưỡi đắng ngắt.
Lúc trở về, trong nhà bật đèn, tưởng Đoàn Hàn Vũ nhà, lòng dâng lên cảm giác trống trải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-8-het.html.]
Kết quả bật đèn, thấy Đoàn Hàn Vũ ghế sofa, tay che ánh đèn.
"Anh, em xin ." Cậu xin .
Có gì xin chứ, , với , bao giờ sai.
Đoàn Hàn Vũ , cứ lặp lặp lời xin , . Dùng môi bịt miệng . Đoàn Hàn Vũ như đóng băng, bất động, với vẻ thể tin nổi.
Suốt thời gian qua, suy nghĩ thông suốt. Những thứ quan tâm ít, thuở nhỏ, xoay quanh bà, , xoay quanh Đoàn Hàn Vũ.
Họ chiếm trọn cuộc đời , là tâm trí , phổi , dành hết thời gian và tâm sức cho họ, từng yêu ai. Tôi , liệu tình cảm dành cho Đoàn Hàn Vũ lúc , trong tình pha lẫn nhiều thứ hơn, là tình yêu .
Tôi chỉ , đành , đành tổn thương, đành khác, càng đành hôn khác.
Tôi sở hữu nó. Tôi chiếm hữu nó. Nếu quả thực là tình yêu dị dạng, thì hãy để nó dị dạng, để nó lớn lên một cách dị dạng, để chúng thiêu rụi trong ngọn lửa tình yêu.
Tôi hôn Đoàn Hàn Vũ, bảo gọi tên : "Sau gọi là Thật Dật."
Tôi nghĩ đến tuổi tác của , hơn mười hai tuổi, cách mười hai năm, khác biệt chỉ là nhan sắc.
Đợi đến khi ba mươi mấy tuổi, đúng lúc phong hoa chính mậu, chương vinh, còn thì bốn mươi mấy, còn trẻ trung nữa.
Tôi nản lòng: "Đối với em, già ?"
Đoàn Hàn Vũ nhíu mày, hài lòng khi : "Ai bảo già, còn tuyệt lắm!"
Ngoài cửa truyền một mùi thơm phức, là nhà đối diện đang xào nấu, từ cửa sổ thấy đứa trẻ đang nghịch ngợm.
Tôi bảo Đoàn Hàn Vũ rằng đói. Cậu nhanh chóng dậy, trong bếp một hồi lục đục, chẳng mấy chốc bưng hai món mặn một món canh.
Chúng giống như bao gia đình khác, ăn những món ăn gia đình thịnh soạn nhưng đậm hương vị bếp núc, ánh đèn vàng mấy sáng , bên cạnh là yêu dấu nhất.
Đoàn Hàn Vũ vẫn còn coi chuyện như một giấc mơ, dám tin, hỏi : "Anh, thực sự nghĩ như ?"
"Anh em nhượng bộ." Tôi với : "Đưa em là nhượng bộ cuối cùng của ."
Tôi nắm lấy tay , hôn cổ tay bên trong, cảm nhận nhịp đập gấp gáp và sự run rẩy đều đặn của . Tôi đang hôn nhịp tim của .
"Anh yêu em, là thứ tình yêu mà em làm gì cũng ."
Tôi từng những năm tháng vàng son, cuộc đời thăng trầm bình dị, từng mong cầu tương lai gì, nhưng trong khoảnh khắc , phút giây . Tôi cầu nguyện với Chúa, hi vọng khi về già, bàn ăn, bên cạnh vẫn là .
(Hết)