Anh không cần em nữa sao? - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:16:38
Lượt xem: 148

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau vài ngày kìm nén, trong bữa ăn giả vờ quan tâm hỏi thăm cô gái đó là ai.

Biểu cảm mặt Đoàn Hàn Vũ phong phú, cố tình ăn thêm vài miếng cơm mới bảo đó chỉ là bạn học Pháp thời du học.

Vài tuần , pha rượu xong cho vài vị khách, ngẩng đầu lên thì Đoàn Hàn Vũ biến mất. Tôi nghĩ ngợi gì nhiều, cho đến khi một vị khách vô tình làm đổ rượu lên . Tôi nhà vệ sinh lau dọn, ngờ gặp Trần Di. Còn cả Đoàn Hàn Vũ.

Hai họ vẫn đối đầu gay gắt, lén tiến gần để rõ cuộc trò chuyện.

Tôi Đoàn Hàn Vũ nhạo: "Anh rõ với từ lâu là hai chỉ thể làm bạn mà? Anh thể giữ chút thể diện, đừng lén lút trong góc trộm nữa?" Giọng điệu khiến luôn cảm thấy phảng phất vẻ đắc thắng. 

Không vì nghiến răng vì ngậm điếu t.h.u.ố.c châm lửa, Trần Di rõ ràng: "Thằng nhóc, liên quan gì đến mày? Mày tưởng gọi một tiếng bố, Thật Dật thật sự là bố mày ? Mày coi là bố là ai, tao ?"

Đoàn Hàn Vũ nheo mắt, chịu thua tiếp lời: "Tôi gọi một tiếng , là nể mặt lắm . Nếu dám trêu , thể giao bằng chứng năm xưa cho cảnh sát bất cứ lúc nào, lúc đó, sẽ còn ai cứu nữa ."

Trần Di ném điếu t.h.u.ố.c xuống đất, điếu t.h.u.ố.c hút qua đường giẫm nát tanh bành.

"Mày tưởng Thật Dật năm xưa chỉ vì chuyện mà đuổi mày về ? Nếu nuôi mày, Thật Dật bỏ học cấp ba trường nghề. Tao cho mày Đoàn Hàn Vũ, mày cũng rẻ rúng như thế, cứ thích phá hỏng cuộc đời khác!"

"Trần Di!" Tôi xông , chắn giữa hai , ánh mắt hiệu Trần Di đừng nữa, đừng nữa. Đừng để Đoàn Hàn Vũ . muộn, Đoàn Hàn Vũ, mặt lạnh băng, hỏi rốt cuộc là chuyện gì.

Đó là mối hận thù và ân oán của thế hệ . Bố thời trẻ cứu một cô gái thương khi đang thám hiểm trong rừng. Khi cô gái ở trong nhà bố dưỡng thương, cô yêu ông, bố nghĩ gì.

, họ hai cuộc đời khác biệt, một trời một vực, khi vết thương lành, cô xuất ngoại du học, còn bố vẫn là một nông dân bình thường.

Khi cô gái học xong trở về nước, bố kết hôn với . cô gái cam tâm, cô yêu ông. Cô gọi điện cho bố bày tỏ tình cảm, cô với ông rằng cô thể bỏ trốn cùng ông.

Lúc đó, bố đang lái xe ba gác chở củi xuống núi. Mẹ thấy, bà cãi với ông. Sau đó, qua đường phát hiện t.h.i t.h.ể của họ và chiếc xe ba gác chân núi.

Cô gái đó, trong sự hối hận và đau khổ, trở thành vật hi sinh cho cuộc hôn nhân sắp đặt của gia tộc, kết hôn với Lý Tiên Sinh. Trở thành của Đoàn Hàn Vũ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-7.html.]

Đó là lý do tại của Đoàn Hàn Vũ từ xa tới thị trấn hẻo lánh , và nhặt .

Cuộc gặp gỡ bất ngờ giữa và Đoàn Hàn Vũ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đó là mạng nhện khổng lồ dệt nên từ sự sống c.h.ế.t kỳ lạ của thế hệ .

Đoàn Hàn Vũ biểu cảm gì, nhưng , khi thật sự buồn, chính là như thế . Nhìn thấy như , tim cũng đau nhói.

Bạn hỏi hận ? Tôi thể hận, khi mới chuyện, phản ứng đầu tiên của là, nuôi lớn con trai kẻ thù.

nhiều năm trôi qua, mới dần hiểu , hận thù và vướng mắc của thế hệ hóa thành bùn m.á.u chảy ròng ròng đáng sợ.

Còn Đoàn Hàn Vũ, khi còn trong tã lót trở thành vật hy sinh, lẽ nào đáng chịu hận thù ? Dĩ nhiên là !

Cậu là một cá thể độc lập, bỏ rơi , còn thuộc về bà nữa. Cậu thuộc về . Cậu là của .

Tôi vỗ vỗ lưng : "Không của em, thật sự ."

Đoàn Hàn Vũ gật đầu, mỉm với

Tôi tưởng thật sự buông bỏ . buổi tối, thấy tiếng nghẹn ngào. Tôi bước về phía nơi phát tiếng động, căn phòng tối om, giường một khối gì đó co quắp, tiếng nức nở và mùi rượu nhẹ thoát từ trong chăn.

Tôi từ từ vén chăn của , rõ khuôn mặt, nhưng kỳ lạ thể ngửi thấy mùi mặn chát trong khí. Tôi đưa tay sờ lên, chạm khuôn mặt đầy nước mắt, chúng dính nhớp lòng bàn tay , nóng bỏng thấu máu.

Đoàn Hàn Vũ như một con thú nhỏ thương, co rúm , giọng nghẹn ngào lẩm bẩm: "Xin , xin … Ngày nên nhặt em về, em nên sống..."

Lời của như một cây kim, đ.â.m tim đau nhói, thể về bản như .

Trong đời hối hận nhiều chuyện, nhưng dù lúc khó khăn mưu sinh, cả khi sự thật lúc , từng hối hận vì mang Đoàn Hàn Vũ về nhà. Chưa bao giờ.

Đây là sinh mệnh đích nuôi lớn, vui, thường cảm thán mà nghĩ, thật sự nuôi lớn một con .

 

Loading...