Anh không cần em nữa sao? - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:11:58
Lượt xem: 159

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Bà bây giờ chỉ gặp Tiểu Vũ, thằng bé trở về nhỉ?"

Mười ngày , cuối cùng cũng đợi vị khách hàng . Một đàn ông giàu , luôn mặc vest ngay cả trong quán bar, với vầng trán cao nhẵn bóng và sở thích đồng giới.

Như những , vờ như vô tình hỏi l..m t.ì.n.h nhân của . Lần , đồng ý, đồng thời đề nghị tăng thêm một phần ba tiền b.a.o n.u.ô.i mỗi tháng.

Người đàn ông khẽ nhếch mép, ánh mắt đầy ẩn ý, chút do dự chấp nhận: "Tuy nhiên, cưng đáp ứng nhu cầu của ."

Trong lòng thầm than, nhưng ngoài mặt vẫn gật đầu. Người bỏ tiền , đương nhiên mong hàng hóa xứng giá. khi nhận thông tin địa chỉ cần đến cùng yêu cầu quỳ chờ, tim vẫn đập thình thịch.

Đó là một biệt thự liền kề ở ngoại ô. Tôi theo yêu cầu căn phòng lầu hai. Căn phòng thuộc dạng khép kín, máy sưởi bật hết công suất. 

Tiếng nước chảy róc rách vọng từ phòng tắm, hình cao gầy ánh đèn vàng cam hiện lên mờ ảo cánh cửa kính mờ.

Tôi nữa, quỳ gối xuống sàn bên cuối giường. Suy nghĩ một lát, chuyển hướng, mặt về phía phòng tắm.

Trong khung cảnh đúng lúc , chợt nhớ hôm nay là ngày nhặt Đoàn Hàn Vũ. Cũng là ngày sinh nhật .

Nhớ quá, nhưng lẽ sẽ bao giờ gặp nữa, vĩnh viễn gặp . Tôi cúi đầu những viên gạch bóng loáng. Khung cảnh xa lạ khiến tỉnh táo nhận cảnh của .

Thôi, đừng gặp nữa. Đừng để thấy như thế . Tôi siết chặt các ngón tay, trong khoảnh khắc , khao khát thời gian trôi chậm hơn, thật chậm.

trong phòng tắm chiều theo ý . Chưa đầy một phút khi quỳ xuống, tiếng nước đột ngột tắt lịm. Tiếng chuông báo t.ử dừng.

"Cạch." Cửa mở.

Làn nước trắng xóa ùa .

Theo hình vạm vỡ của đàn ông. Những giọt nước lăn dài xuống vùng bụng săn chắc, cuối cùng chiếc khăn tắm trắng che khuất.

Làn nước mờ ảo dần tan biến, khuôn mặt đàn ông cũng dần hiện rõ. Tôi như sét đánh, sững sờ.

Khuôn mặt mắt đổi nhiều so với trong ký ức. Đôi mày ướt át trông càng chín chắn, tuấn tú hơn, nhưng , chính là . Tôi chắc chắn là !

Tôi bối rối làm , đờ đẫn xuống , đến xuống giường. Cậu giơ tay , ánh mắt bình thản xoa đầu . Hồi nhỏ cũng xoa đầu như .

Tôi tưởng đang mơ, nhưng thấy giọng trưởng thành, còn non nớt của thì thầm: "Tóc vẫn mềm mại như thế ."

, là Đoàn Hàn Vũ của !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-4.html.]

Tôi nghĩ nên xúc động, mong đợi suốt bao ngày đêm, giờ đây, thực sự, đang ở ngay mặt . thấy ánh mắt vốn bình lặng như nước của , trong chớp mắt, chỉ trong chớp mắt , trở nên lạnh lẽo nóng bỏng.

Như băng tựa lửa, sự thiêu đốt, sự băng giá, hai thứ nhiệt độ mâu thuẫn đan xen kết tụ trong đôi mắt , trong

đôi mắt phản chiếu hình bóng .

Giọng mang chút kìm nén và quyến luyến, "Tối nay của em là ?"

Đầu óc tê liệt trong giây lát, khi hiểu lời , sống lưng lạnh toát. Không thể tin những gì đang , thể tin đôi tai

Đoàn Hàn Vũ của , đang gì thế?!

"Sao gì? Thấy em nên quá vui mừng ?" Cậu đang , nụ chế nhạo, cơn đau khi tóc giật khiến ngửa cổ lên khiến một nữa nhận rõ tình cảnh của .

Tôi từng tưởng tượng vô cảnh đoàn tụ với , vui mừng, lạnh nhạt, đau đớn oán hận. Thế mà giờ đây, quỳ chân , những lời khiến chấn động và lạnh sống lưng.

Cậu gọi là "bố" suốt mười mấy năm, dù thừa nhận, nhưng sâu trong lòng mặc nhiên coi là em trai . Mà bây giờ, chúng đang làm gì đây?

Tôi thấy giọng lạc lõng khỏi suy nghĩ, một nữa thốt lên cái tên dám gọi: "Hàn Vũ." 

...

Đoàn Hàn Vũ nheo mắt, đang chờ tiếp, nhưng , lúc , trong tình huống khiến bối rối như , nên gì.

"Hàn Vũ, em, hận , nên đang trả thù ?"

Cậu gì, một lúc , tay di chuyển gáy , cúi hôn lên môi . Đó nụ hôn đòi hỏi tình cảm thời thơ ấu của . Mà là sự c.ắ.n xé dữ dội của trưởng thành.

Mùi m.á.u tanh xua niềm vui đoàn tụ cuối cùng trong , đó là sự bực tức và hổ nhiều hơn. Tôi đẩy Đoàn Hàn Vũ , giơ tay định tát, nhưng, rốt cuộc vẫn đập xuống . Cậu là Đoàn Hàn Vũ của mà...

, Đoàn Hàn Vũ của trở nên như thế , xa lạ đến

Đoàn Hàn Vũ gằn: "Anh tát , em từng đ.á.n.h mà! Em chỉ với rằng, em hận , em cực kỳ căm hận , hận năm xưa vì trốn tránh án tù, vì hơn một trăm triệu, mà vứt bỏ em! Sao thể như thế?"

Tôi nghẹn lời, run rẩy, cũng .

", đây là trả thù . Cái tên Trần Di , thể như ..."

Cậu cũng quỳ xuống, làn da trần chạm , áp sát tai , cảm nhận sự chạm của đôi môi .

"Anh ? Trước đây em đặc biệt ghét cái tên Trần Di đó ở cùng , em ghét chuyện với , càng ghét hơn khi hôn , em cũng hiểu tại ."

Loading...