Anh không cần em nữa sao? - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:09:14
Lượt xem: 66
1
Quá khứ:
Tôi nhặt Đoàn Hàn Vũ ở một nhà thờ bỏ hoang. Đó là một đêm mưa như trút nước, đường từ tiệm há cảo về nhà, thấy tiếng lẫn trong mưa.
Oa oa oa. Rất to.
Trong đêm tối một bóng ánh đèn đường, tiếng của đứa bé thật rùng rợn, kinh hãi, nhưng cũng đáng thương và khiến tò mò. Ở đây chẳng một nhà nào, tiếng trẻ con ?
Sau khi nhớ đêm , tự hỏi nếu hôm đó, bỏ , bước nhà thờ. Vận mệnh của hai chúng sẽ .
Cậu luôn , tối hôm đó bậc cửa t.h.ả.m như thế, chính là để thu hút đến bế về nhà. Tôi, chính là nhà của .
Đứa bé nhỏ trong lòng đang mút ngón tay của , chắc nó đói . Đói cả đêm cũng lóc, chỉ ngoan ngoãn lấy ngón tay tự an ủi , ngoan đến đáng thương.
Bà dùng những ngón tay khô vàng nhưng thon dài của sờ lên mặt đứa bé, thở dài: "Đứa bé thế , bỏ ?"
Bà bảo mượn bột gạo của chị Trần Thẩm để nấu cháo loãng, gõ cửa nhà, mở cửa là Trần Di.
Cậu nhặt một đứa bé liền hét lên xem, tiếng to đến mức làm chị Trần Thẩm cũng giật chạy hỏi chuyện gì.
Chị Trần Thẩm là bụng, lập tức nấu cháo loãng bưng sang, bế đứa bé lên định cho ăn. đứa bé chịu, chị đưa thìa đến miệng nó cũng mím chặt chịu mở.
Chị Trần Thẩm cũng sốt ruột: "Hay là nó thích ăn? cũng sữa."
Tôi cũng sốt ruột, lấy thìa từ tay chị dỗ đứa bé: "Nhóc con, em hãy..."
Chưa kịp hết câu, đứa bé ngoan ngoãn mở miệng, tự đuổi theo thìa đớp một miếng miệng. Tôi thấy những chiếc răng sữa nhỏ xíu trong miệng, khi nhai nuốt cháo xong, thằng bé bập bẹ : "Ăn."
Phát âm chuẩn, giọng ngọng nghịu, đôi mắt tròn như quả nho chớp chớp. Trần Di ngạc nhiên: "Thậm chí còn nữa!"
Tôi cũng ngạc nhiên, còn bà thì giải thích: "Chắc cũng mười tháng tuổi , đôi chút."
Nghe thấy nó , liền hỏi đứa bé: "Mẹ em ?"
Đứa bé chớp mắt hai cái, oà lên , vội vỗ lưng nó. Trần Di nghĩ đứa bé hiểu lời , tiếp tục hỏi dồn: "Thế bố em ?"
Đứa bé dữ dội nữa, nhưng chúng đ.á.n.h giá thằng bé quá cao, thằng bé hiểu, chỉ tay về phía một cách oan ức, ê a hai tiếng: "Bố."
Trên thị trấn đồn cảnh sát, dắt Tiểu Đông Tây xe buýt lên huyện trình báo.
Người hỏi là một cảnh sát phụ trợ, trêu chọc Tiểu Đông Tây vài câu lẩm bẩm: "Cũng còn nhỏ , thường vứt bỏ ngay khi mới sinh."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-khong-can-em-nua-sao/chuong-1.html.]
Tiểu Đông Tây làm , trừng mắt đầy giận dữ. Viên cảnh sát vội móc từ túi áo đồng phục một viên kẹo, định đưa cho nó.
Tôi ngăn : "Em còn ăn kẹo mà?"
Cảnh sát vỗ đầu : "Thằng bé ăn thì cháu ăn, kẹo là để cho trẻ con ăn mà."
Tôi khó chịu vì gọi là trẻ con, mười ba tuổi .
Khiến càng bực hơn nữa là, khi nhặt ở nhà thờ, viên cảnh sát khẳng định luôn Tiểu Đông Tây cha cố tình vứt bỏ, khả năng tìm cha thấp.
Tôi hỏi làm ?
"Gửi trại trẻ mồ côi, chính là nơi cổng sắt lớn đường cháu đến đây đó."
Tôi im lặng, ôm Tiểu Đông Tây bước khỏi đồn cảnh sát, đón xe buýt mà bộ thẳng đến khuôn viên cổng sắt lớn mà .
Cổng sắt lớn han gỉ, bên tường treo một tấm biển. Lũ trẻ bên trong chạy nháo nhào, thi thoảng phía xô ngã, quần áo lấm lem càng rách thêm.
Tôi liếc Tiểu Đông Tây, thằng bé cũng rời mắt khỏi , như thể mới là đứa trẻ, thằng bé canh chừng kẻo bỏ chạy.
Thằng bé nhảm, giọng non nớt gọi là bố.
Tôi sửa : "Anh bố em."
"Bố." Tiểu Đông Tây vẫn tiếp tục gọi. Bàn tay mũm mĩm vòng lấy cổ tay , bàn tay bé xíu nắm lấy mạch đập của , khúc khích với .
Tiếng như ma lực, gợn lên từng vòng gợn trong lòng . Tôi nỡ thằng bé nữa, lũ trẻ trong sân.
Rất nhiều đứa trẻ, chẳng lẽ tất cả đều vứt bỏ? Hay là, cũng giống như , mất bố ? Nếu bà, liệu cũng sẽ là một trong chúng?
Tiếng quát đáng sợ của một lớn trong sân vang lên khiến giật tỉnh táo, bước vội vã. Vẫn dắt theo Tiểu Đông Tây.
Một buổi chiều, nơi vỉa hè bán áo bông bảy chục tệ một chiếc, tai văng vẳng tiếng gọi "bố", đành đưa một quyết định bồng bột.
Tôi thằng bé trở thành một phần trong sân , nuôi thằng bé. Tôi bà, thì thằng bé .
Nếu thực sự nuôi nổi thằng bé nữa, thì hãy đợi đến mùa hè . Đợi đến khi trời còn lạnh.
Bà phản đối , cũng chẳng do dự vì nhà sẽ thêm một miệng ăn. Bà chỉ gật đầu: "Vậy cũng , cũng , cháu một đứa em trai ."
Tiểu Đông Tây cũng vui vẻ, đôi mắt đen láy cong cong , hai tay bóp má : "Có... một ông bố."
Tôi đặt cho thằng bé một cái tên, là Đoàn Thư Dật, thằng bé cũng họ Đoàn, mà đêm chúng gặp là một đêm mưa lạnh giá. Thế là thẳng thắn đặt tên thằng bé là Đoàn Hàn Vũ. Là Đoàn Hàn Vũ của .
Từ đó, mỗi ngày thêm vài việc. Sáng nấu bột gạo cho Đoàn Hàn Vũ, tan học đến tiệm há cảo gói há cảo cho ông chủ xong, đến chợ đêm bán giỏ tre bà đan.