Tôi mềm nhũn, chỉ thể thở dốc từng ngắn, cố chịu cho qua cơn khó chịu dồn dập ập tới.
Thương Xán từ đầu đến cuối chịu lùi.
Tôi chịu nổi nữa, tay định đẩy .
Đầu ngón tay chạm cơ bụng rắn chắc của , Thương Xán trở tay kéo lật .
Tôi ngẩng lên, nắm lấy cằm khẽ: “Anh vẫn còn nhớ ?”
Thương Xán mím chặt môi, động tác càng dữ hơn, như thể đang dùng cách riêng để trả lời .
Dĩ nhiên là còn nhớ.
Tôi đến mức cổ họng run nhẹ.
Bỗng nhiên Thương Xán khựng , buông chân xuống cúi ghì mặt , giọng nặng trĩu: “Cậu tới.”
Tôi hiểu ngay đang tới ai, khóe môi nhếch lên: “Thế thì ? Hay là để gọi một tiếng cho ...”
Câu dứt chặn ngang.
Thương Xán nghiến răng, bỗng giữ chặt lưng , kéo dậy: “Tôi đ.á.n.h dấu em.”
Tôi thở gấp một lúc phối hợp cúi đầu xuống, khàn: “Được thôi, làm .”
Hai tay Thương Xán siết chặt eo , giọng gấp hung hăng: “Tôi là đ.á.n.h dấu cả đời.”
Tôi vẫn tỉnh bơ như cũ: “Không , cứ thử .”
Tuyến thể của bẩm sinh khuyết điểm.
Bác sĩ từng giống một beta tuyến thể hơn là một omega chỉnh.
Tôi thể tiết pheromone, nhưng giữ pheromone của khác.
Đừng đ.á.n.h dấu cả đời, đến đ.á.n.h dấu tạm thời còn khó.
Răng nanh của Thương Xán chạm tuyến thể gáy .
Tôi tựa vai , cách gần đến mức trông chẳng khác gì đang ôm cổ .
Cơn đau nhói truyền tới, vẫn bật : “Nếu đ.á.n.h dấu thật thì coi như giỏi.”
10
Nhờ hồi nhỏ từng cắt cỏ, bẻ bắp, hái bông suốt nên thể lực cũng đến nỗi.
Sau một đêm cộng thêm gần trọn một ngày, vẫn thể tự bước khỏi phòng.
Được .
Tôi dối đấy.
Chân mềm, xuống lầu còn vịn thứ gì đó cho chắc.
Sức lực của Thương Xán đúng là đáng sợ.
Gần như chẳng cho nghỉ.
Thành đến bây giờ, chỉ cần nghĩ là bỏ qua luôn cho đỡ bực.
Điện thoại trong túi một tin nhắn gửi từ bảy giờ sáng.
[Con trai, với chú Thương nghỉ nhé! Con nhớ chăm sóc bản và hai em thật nha~]
Chăm đến mức kéo lên giường luôn .
Chắc cũng xem như nhỉ?
Tôi giật giật khóe môi, đáp một câu.
[Chúc hai chơi vui vẻ.]
Cả ngày ăn gì, lúc điều cần nhất là đồ ăn.
Từ nhỏ , thức ăn rơi xuống dày chỉ xua cơn đói mà còn thể nuốt trôi nhiều cảm xúc tồi tệ.
Tôi dựa tủ lạnh, nhét từng miếng bánh mì miệng.
Khô quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-5.html.]
Khô đến mức suýt nghẹn, nước mắt cũng trào .
Ăn xong hai lát, cảm giác trống rỗng trong bụng mới dịu bớt.
Việc tiếp theo cần làm là ngoài.
đến cổng sắt, khựng .
Thương Lục xuất hiện mặt như ma, mặt mày tối sầm: “Trời tối , còn định ?”
“Tôi hiệu thuốc.”
Ánh mắt lạnh ngắt của Thương Lục dừng nơi dấu răng tím bầm bên cổ : “Anh thương ?”
Tôi chậm rãi lắc đầu, thở dài: “Tôi mua t.h.u.ố.c tránh thai.”
Thương Xán đúng là làm một chuyện ngoài sức tưởng tượng của .
Hơn nữa, từng kết thành nút, thể đề phòng.
Thương Lục chằm chằm mấy giây, mới thong thả nghiêng tránh đường, giọng mỏng và lạnh: “Anh sớm về sớm nhé. Tôi chờ trong phòng.”
“...”
là thần kinh.
11
Mua t.h.u.ố.c về xong, rót nước xuống quầy bar.
Tôi cầm viên t.h.u.ố.c trắng trong tay, Thương Xán xuất hiện ở phía đối diện.
Anh hộp t.h.u.ố.c bên cạnh , sang viên t.h.u.ố.c trong lòng bàn tay .
Chân mày khẽ nhíu , vẻ mặt phần kỳ lạ.
Tôi cong môi: “Sao thế? Chẳng lẽ còn sinh con cho ?”
Thương Xán lập tức ngẩng phắt đầu lên.
Tôi liếc một cái, ném viên t.h.u.ố.c miệng, uống nước ngửa đầu nuốt xuống, giọng vẫn ôn hòa như cũ: “Nghĩ quá nhỉ, chủ.”
“Em...”
Thương Xán nhíu chặt mày, lắp bắp mãi cũng tiếp .
Tôi lười chờ.
Rửa sạch cốc nước xong, thẳng lên lầu.
Về tới phòng, tắm thêm nữa.
Tôi đang dán miếng ức chế gáy thì cửa phòng đẩy .
Người bước là Thương Xán.
Anh mang nguyên vẻ miễn cưỡng bước chân phòng , như thể đây là một sự nhượng bộ lớn lắm .
Tôi chẳng hiểu gì, chỉ với một cái.
Nói chính xác hơn là đểu.
Tôi vén chăn lên giường.
Thương Xán bước tới cạnh giường, ném lên tủ đầu giường một gói tăm bông và một tuýp t.h.u.ố.c mỡ chữ tiếng Anh.
Tôi ngước lên : “Gì đây? Muốn bôi t.h.u.ố.c giúp ?”
Thương Xán nhíu mày, gì.
Anh móc từ túi quần một gói nhỏ bằng giấy bạc.
Xé xong, lấy bên trong một miếng dán tròn trong suốt cỡ ngón tay cái.
Rồi bất ngờ giữ lấy gáy , bóc miếng dán ức chế cũ xuống, dán miếng tròn lên tuyến thể, đó dán miếng ức chế bên ngoài.
“Thuốc tan sưng. Da sẽ tự hấp thụ.”
Dừng một chút, bổ sung: “Tôi còn xem thử chỗ khác của em...”
Tôi bật , tựa lưng đầu giường: “Có gì mà xem? Nhìn một lúc thêm nữa ?”