Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:38
Lượt xem: 100

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Xán thật sự cúi xuống c.ắ.n mạnh bên cổ .

Tôi ngửa đầu hít sâu, cố giữ giọng lạnh tanh: “Loại từ quê lên như chủ cũng nuốt nổi cơ ? Anh...”

Câu giữa chừng đứt quãng.

Thương Xán giữ chặt cổ , giọng gấp gáp lẫn bực bội: “Cho .”

Tôi bám lấy cánh tay , cố chống đỡ cơ thể đang chực trượt xuống: “... Cho cái gì?”

“Pheromone. Cho pheromone của em.”

Bị mùi pheromone nồng đậm của Thương Xán dụ dỗ, mùi ngải cứu cũng dần lộ rõ.

Vậy mà vẫn thấy đủ.

Tôi ngước lên, bật khi vẻ đau đớn khao khát : “Chỉ thôi. Tôi ở kỳ phát tình.”

Ngón tay Thương Xán vẫn ghì chặt gáy , thở càng lúc càng gấp: “Đừng ép .”

Tôi bật thành tiếng.

Tôi c.ắ.n môi, chống phản ứng sinh lý châm chọc: “Tôi ép ? Tôi lấy gì để ép đây, chủ? Sống từng năm chuyện vẫn chẳng tiếng ...”

Sắc mặt Thương Xán càng lúc càng khó coi.

Anh bóp chặt hai má , nghiến răng: “Đừng tưởng cách.”

Tôi nheo mắt .

Tay đặt lên cổ tay đang ghì mặt , chậm rãi siết .

Ánh mắt hai đứa chạm .

Thương Xán thuận theo lực đẩy khẽ của mà nới tay , nhưng ngay đó siết lấy eo , kéo ép sát .

Tôi hiểu ý.

Tôi khẽ : “Muốn gì thì thẳng , chủ.”

Một tiếng vải rách chợt vang lên.

Áo ngủ xé bật, cúc áo rơi lách cách xuống sàn.

Âm thanh như tiếng đếm ngược một chuyện tồi tệ.

Ngay lúc khí trong phòng căng đến cực điểm, phía bỗng vang lên tiếng gõ cửa.

Bên ngoài cánh cửa gỗ dày, giọng Thương Lục lười nhác truyền : “Anh, bác sĩ Phùng nhờ em mang t.h.u.ố.c ức chế tới cho , mở cửa.”

Hay thật.

Miệng tiện lên tiếng, lập tức xoay định đập cửa.

ngay khoảnh khắc nắm tay giơ lên, Thương Xán bỗng buông tay bịt miệng .

Tôi khựng một nhịp, môi hé mở.

Đôi mắt Thương Xán tối sẫm, giọng khàn đặc như chỉ đủ cho thấy: “Nếu em cùng , cứ việc lên tiếng.”

Tôi thật sự nghĩ đến khả năng trong thoáng chốc.

Thương Lục cũng là một kẻ điên.

Nếu bước , thấy cảnh nổi hứng nhập cuộc thật, thì coi như xong đời.

Tôi ngước lên đón lấy ánh đầy áp bức của Thương Xán, lười nhác cong môi giơ ngón tay cái với .

Anh thắng.

Bên ngoài, chờ mãi thấy ai mở cửa, Thương Lục trực tiếp ấn tay nắm cửa xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-4.html.]

Dĩ nhiên, mở .

“Thương Xán? Anh điếc ?”

Tôi khoanh tay ngực, thả lỏng lưng tựa cửa, thản nhiên Thương Xán đang cáu đến mức mặt mày tối sầm.

“Cậu mới điếc. Phòng thuốc.”

Giọng Thương Lục lạnh hẳn: “Có t.h.u.ố.c mà còn tiêm? Pheromone nồng đến mức ngoài cửa cũng ngửi thấy. Rốt cuộc đang làm cái trò gì ?”

Cũng may pheromone của Thương Xán đủ đậm, lấn át cả mùi ngải cứu của .

Nếu , với cái mũi ch.ó của Thương Lục...

Thế mà ngay giây hỏi: “Trong phòng đúng ? Ha, mùi của với mùi của con omega trộn , khó chịu c.h.ế.t . Anh cũng chẳng khá hơn là bao, còn đó chê ai thứ gì cũng ăn ...”

Từ đầu đến cuối, Thương Xán vẫn chằm chằm như thể nụ xem kịch của chọc cho phát bực.

Bất chợt, túm lấy cánh tay , kéo mạnh về phía gầm lên với ngoài cửa: “Liên quan gì đến !

Đừng gõ cửa phòng nữa.”

09

Bên ngoài, t.h.u.ố.c ức chế ném mạnh cửa rơi xuống đất.

Tiếng bước chân dần xa.

Thương Xán vác ném lên giường.

Tôi nhấc chân chặn n.g.ự.c , ngăn tiếp tục ép xuống: “Xin .

Hôm đó và Thương Lục gì, hết .”

Quần ngủ mềm rộng xộc xệch lên tận đùi.

Thương Xán từ cao xuống , giọng khàn đến mức mà rợn : “Em đang điều kiện với ?

Tôi xin , em làm gì nào?”

thật.

Tôi chẳng làm gì cả.

Tôi hai giây dời mắt , giơ tay che mắt : “Vậy thì trút giận thế nào cũng .

Nếu thể, làm nhẹ một chút.”

Tôi dừng một nhịp, tự thấy lời vô nghĩa hết sức.

Thế là đổi giọng, gần như mang theo chút thương lượng: “Ít nhất... cho một chút thời gian để thích nghi .

Anh còn dữ hơn cả Thương Lục, thật sự sợ sẽ...”

Lời hết, hít mạnh một .

Thương Xán cúi xuống c.ắ.n mạnh một cái lên mắt cá chân .

Tôi nhíu mày, còn kịp mắng thì chẳng chẳng rằng giữ chặt vai , xoay thẳng .

Mặt vùi xuống gối.

Sức nặng từ phía đè xuống.

Cùng lúc đó, nơi tuyến thể gáy bỗng truyền tới một cơn đau nhói.

Cả cứng , tê dại run lên, như dòng điện chạy dọc khắp .

Tôi siết chặt ga giường, đầu óc mùi pheromone của Thương Xán phủ kín.

Mùi của là bách xù. Bình thường vốn lạnh và sạch như hương cỏ ướp sương, đến lúc bùng lên nồng đến mức khiến choáng váng như men rượu.

Lớp pheromone quấn chặt lấy , dày đặc đến mức gần như còn chỗ cho thở.

Loading...