Tranh thủ lúc "Khoảng Cách" khởi , Lương Ngọc sắp xếp cho vài hoạt động mắt sản phẩm của các thương hiệu cao cấp, để kiếm tiền từ lượng fan hâm mộ, để nâng cao danh tiếng.
Tôi bắt đầu mỗi ngày với kịch bản tay, di chuyển máy bay giữa Paris, London và Florence.
Sasaeng fan nhận tin tức, từ thông tin chuyến bay, đợi máy bay hạ cánh thì đuổi đến tận khoang hạng nhất để chụp ảnh một cách chính xác.
Lương Ngọc ở đó, một cô trợ lý nhỏ cử đến che chắn mặt , vành mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh : "Cảm ơn yêu thích Bạc Hề, nhưng bây giờ xin hãy trở về chỗ , đừng gây ảnh hưởng đến an cá nhân và phi hành đoàn!"
"Cô là ai , đồ xí cút xa !"
"Anh ơi qua bên đây !"
"Anh ơi em thích quá, ơi thích con trai con gái?"
"Anh ơi!"
Từng tiếng ồn ào líu lo vang lên bên tai, giơ tay kéo cánh tay cô trợ lý, cô hoảng hốt đầu , ánh mắt ướt át.
Tôi khẽ lắc đầu với cô một cách khó nhận , kéo cô xuống.
Cô trợ lý gần như lực của ép chặt ghế.
Không còn che chắn, đôi mắt của các sasaeng fan sáng rực lên, điện thoại gần như dí sát mặt .
Tôi ngẩng mắt khẽ mỉm , các sasaeng fan lập tức phát một tiếng hét chói tai từ cổ họng. Tuy nhiên một tiếng "ầm" lớn vang lên, tiếng hét lập tức tắc nghẹn trong cổ họng.
Theo đó là những lời chửi rủa đầy thể tin :
"Bạc Hề mày là đồ khốn nạn! Sao mày đập điện thoại của tao!"
Hành lang ồn ào bỗng chốc im lặng, bình tĩnh rút một gói khăn ướt lau tay, : "Sau khi xuống máy bay, studio của sẽ liên hệ với cô để bồi thường nhưng bây giờ các cô tình nghi gây rối trật tự công cộng. Nếu còn tiếp tục gây rối, khi xuống máy bay sẽ chú cảnh sát đến mời các cô 'uống '."
"Bây giờ cần một nữa ? Trở về chỗ , đừng cản đường."
Đôi mắt đen thẫm của thẳng cô sasaeng fan gần nhất, cô đang tức giận đến tím mặt trừng mắt vì đập điện thoại.
Bốn mắt , tim cô chợt thắt .
Đôi mắt lạnh đến mức như phủ một lớp băng mỏng, phản chiếu bóng dáng của cô , khóe môi khẽ cong lên chút ấm áp, trông vẻ điềm đạm. Hai chân dài vắt chéo, bàn tay hất điện thoại của cô giờ đặt đầu gối. Cổ tay áo sơ mi trắng xắn lên, lộ đoạn xương cổ tay và gân guốc, những mạch m.á.u xanh mu bàn tay nổi lên, mang một vẻ rắn rỏi của xương cốt.
"…Mày cứ đợi đấy, chuyện xong !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-duong/chuong-4.html.]
Fan cuồng đó cắn răng buông một câu nhặt chiếc điện thoại đất lên, tức giận đẩy đám đông về phía khoang khách.
Đám fan cuồng vây quanh , thấy ánh mắt giễu cợt của quét qua, dù bất mãn nhưng vẫn sợ hãi mà rời .
Tổ bay tiếp tục sơ tán đám đông đang chắn lối . Cô trợ lý đầu , nước mắt chảy dài: “Em xin ạ.”
Đây là đầu tiên cô gặp cảnh tượng , kết quả là chẳng giúp gì, ngược còn như châm ngòi. Không cần nghĩ cũng , đợi đến khi xuống máy bay, đám fan cuồng sẽ chửi rủa ầm ĩ Weibo như thế nào.
"Không trách em." Tôi rút vài tờ khăn giấy đưa cho cô . "Em cũng là đầu gặp chuyện , thể chắn , là cảm ơn em mới đúng."
"Cái đám fan cuồng đó..." Cô trợ lý nghẹn ngào lau nước mắt. "Cái đám fan cuồng đó tính đây?"
"Xử ."
Máy bay hạ cánh an , tiếp viên hàng đến dẫn đường. Khi dậy rời , bỗng thấy một giọng nam trầm ấm, trong trẻo vang lên từ phía : “Chào , thích , thể cho một chữ ký ?”
Cô trợ lý biến sắc, tưởng fan cuồng.
Tôi theo bản năng đầu theo giọng , chỉ thấy ở phía bên cạnh một đàn ông với đường nét khuôn mặt cực kỳ ưu tú. Chỉ từ tư thế cũng thể thấy lẽ là một khí chất kín đáo, tính cách ôn hòa, hướng nội. Anh mặc một chiếc áo sơ mi trắng tinh, khuy áo là cúc xà cừ, cổ thon dài, vai thẳng, lưng thẳng tắp và gầy. Trên sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính râm che nửa khuôn mặt, chỉ để lộ đôi môi hình dáng , đỏ mọng và cong.
Chỉ vẻ ngoài thôi, còn giống ngôi hơn cả .
"Anh..." Cô trợ lý khẽ gọi .
Tôi nghiêng nhường đường cho đám đông phía , hỏi: "Ký ?"
Người đàn ông đưa tới một tấm vé máy bay và một cây bút. Tôi ký tên dứt khoát đưa tay .
Người đàn ông khó hiểu "ừm" một tiếng, nhướn mày.
Tôi hỏi: "Tôi thể dùng điện thoại của chụp một tấm ảnh ?"
"À... Là vinh dự của ."
Người đàn ông cong cong khóe mắt, mở khóa điện thoại đưa qua.
Tôi giơ điện thoại lên, khóe môi nở nụ , một tay giơ dấu "yeah". Người đàn ông phía cũng làm theo, giơ tay làm dấu "yeah".
Sân bay ngoài cửa sổ như trở thành địa điểm check-in du lịch. Cùng với tiếng "tách" một cái, bức ảnh tự động lưu thư viện.
Tôi trả điện thoại cho đàn ông đó, khẽ : "Cảm ơn nể mặt."
Người đàn ông sững một chút, đó bật cong khóe môi, cất điện thoại vẫy tay chào: "Không gì. Chúc tiền đồ rạng rỡ nhé, Bạc Hề."