Nguyễn Tắc khép cửa tủ lạnh xoay . Anh Vưu Gia Ánh đang giữa phòng khách, khẽ một tiếng nhẹ:
“Muốn hôn ở ? Trán một trăm, chóp mũi một trăm hai, cằm hai trăm.”
Vưu Gia Ánh im đáp.
Nguyễn Tắc bước tới, tiện tay ném chai nước khoáng lên ghế sofa, cúi mắt :
“Càng xuống càng đắt.”
“Vậy… chỗ thì ?”
Ngón trỏ của Vưu Gia Ánh khẽ chạm lên môi .
Nguyễn Tắc lướt qua mặt , xuống sofa mới đáp:
“Không lựa chọn đó.”
Vưu Gia Ánh sắc mặt. Cậu rõ ràng thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt Nguyễn Tắc, mà vẫn hỏi tiếp một câu còn liều lĩnh hơn:
“Anh từng hôn đàn ông ?”
Cậu nguyên tại chỗ, thẳng Nguyễn Tắc, hỏi nghiêm túc:
“Ý em là… hôn tính tiền . Chỉ đơn giản vì hôn đó.”
“Chưa.”
Nguyễn Tắc trả lời nhanh. Anh vốc một nắm đào bỏ tay nhưng ăn.
“Thế hôn đàn ông ?”
Nguyễn Tắc ngả , như như :
“Bây giờ học sinh giỏi chơi thoáng thế ?”
Vưu Gia Ánh thẳng thắn:
“Nguyễn Tắc, em nghĩ lẽ em là đồng tính.”
Câu nhẹ bẫng như mua nửa cân khoai tây ngoài chợ — ngại ngùng, quanh co. Đó là sự ngây thơ đặc trưng của một đứa trẻ đời dạy dỗ.
Nghe mà thấy đáng thương.
Kiểu ngây thơ , tám năm Nguyễn Tắc còn nữa.
Anh định giúp một sinh viên tìm hiểu xu hướng tính d.ụ.c gần nửa đêm mùa hè. Nguyễn Tắc dậy khỏi sofa, gõ nhẹ hai lên bàn phím, đ.á.n.h thức chiếc laptop đang ở chế độ ngủ của Vưu Gia Ánh.
Anh gõ một chuỗi ký tự thanh địa chỉ trình duyệt — một trang web hiện nhanh.
Rồi xoay màn hình về phía Vưu Gia Ánh.
“Chọn cái nào thấy hứng thú mà xem. Cái gì cũng .”
Nguyễn Tắc xuống sofa, nhặt một quả đào bỏ miệng, nhai lơ đãng:
“Cứng lên là ngay thôi.”
Trang web chia thành hơn chục ô nhỏ đều , mỗi ô là những thể trần trụi quấn lấy . Dù chỉ qua màn hình cũng cảm giác khí nặng nề, nóng bỏng, hỗn loạn.
Nguyễn Tắc phía máy tính, trông chẳng bận tâm đến . Anh dựa góc sofa, chậm rãi ăn đào.
Vưu Gia Ánh kẻ ngây thơ sống trong chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-9.html.]
Ký túc xá nam đại học, năm câu thì ba câu dính đến chuyện . Cậu từng tham gia “giờ giải trí tắt đèn lúc mười rưỡi” — mấy cái đầu chụm màn hình laptop mờ mờ, xem những thứ khiến càng khó ngủ hơn.
Motchutnganngo
Cậu nhớ lúc đó phản ứng gì .
bây giờ chỉ cần liếc màn hình mặt Nguyễn Tắc, mặt nóng bừng, tim đập loạn.
Nguyễn Tắc nhổ hạt đào , lười biếng nâng mí mắt Vưu Gia Ánh vẫn bất động:
“Không cái nào thấy hứng thú ?”
Anh hỏi nhưng cũng chờ câu trả lời.
Nguyễn Tắc dậy, kéo lê dép về phía phòng ngủ. Gần tới cửa ngáp một cái.
“Chăn ở tủ bên trái, lạnh thì tự lấy. Tôi buồn ngủ .”
Đó là câu cuối cùng với khi kim đồng hồ quá nửa đêm.
---
Vưu Gia Ánh màn hình một lúc tới tắt trang web khiến m.á.u nóng sôi sục . Cậu lấy chăn trong tủ, xuống sofa.
Sofa đôi đủ dài để duỗi thẳng chân — nhưng lẽ trong mơ sẽ dễ hôn Nguyễn Tắc hơn, nên nhanh chìm giấc ngủ.
Có lẽ Thượng Đế thật sự thương .
Vưu Gia Ánh thật sự mơ thấy Nguyễn Tắc.
Giấc mơ nhạt, bình lặng.
Nguyễn Tắc mặc áo phông trắng, lưng về phía ngoài ban công, cầm bình tưới nước cổ dài màu tím, cúi đầu tưới chậu bạc hà đặt bậu cửa.
Vưu Gia Ánh như từ góc của Thượng Đế. Cậu thấy giọng trong mơ mềm oặt than rằng đêm qua ngủ ngon, muỗi đốt mấy cục sưng to.
Nguyễn Tắc đáp.
giơ tay bứt một chiếc lá bạc hà nhất, vò nát giữa hai ngón tay ngoắc gần.
Cậu thấy bước tới ngoan ngoãn, chủ động đưa tay muỗi c.ắ.n . Nguyễn Tắc đặt chiếc lá bạc hà xanh mướt, còn ướt nước, lên hõm tay nắm lấy tay , tiếp tục tưới chậu bạc hà mọc um tùm.
Có lẽ vì nhân vật chính là Nguyễn Tắc, nên ngay cả giấc mơ cũng mang cảm giác mát, trong.
Vưu Gia Ánh tỉnh dậy, chằm chằm chiếc đèn trần hình bầu d.ụ.c trần nhà.
Vài phút , bỗng thấy hõm tay ngứa.
Cúi đầu xuống — mới nhận ở quần một mảng ướt nhỏ.
Cậu còn kịp nghĩ kỹ vì một giấc mơ nhạt nhẽo, thậm chí mát lạnh như thế khiến xuất tinh trong lúc ngủ…
…thì cửa phòng ngủ đẩy .
Nguyễn Tắc đội mũ lưỡi trai ở ngưỡng cửa.
Nhìn thấy áo phông trắng , đầu óc Vưu Gia Ánh đột nhiên trống rỗng. Đến khi kịp phản ứng thì lời bật khỏi miệng:
“Nguyễn Tắc… em là đồng tính. Em… mộng tinh.”
Nguyễn Tắc nghiêng đầu .
Biểu cảm mặt gợn sóng, giọng cũng bình thản. Cậu :
“Vậy thì — chúc mừng .”