Cuộc trò chuyện chẳng thể gọi là dễ chịu.
Dù Vưu Gia Ánh ngây thơ đến , cũng rằng Nguyễn Tắc “dùng xong thì bỏ”. Nửa bữa lẩu trở nên im ắng hơn hẳn. Vưu Gia Ánh lặng lẽ gắp miến và khoai tây trong nồi cà chua, thỉnh thoảng lén liếc đối diện.
Có lẽ ánh mắt trộm quá rõ ràng, nên ngay đầu Nguyễn Tắc bắt gặp.
“Ăn cho đàng hoàng , đừng lung tung.”
Nguyễn Tắc tựa lưng ghế, giọng điệu bình thản, khiến Vưu Gia Ánh suýt nghĩ rằng câu “ đổi ý ” hai mươi phút chỉ là ảo giác.
Nồi lẩu châm thêm nước ba .
Vưu Gia Ánh ăn sạch thứ trong nồi, kể cả những lát cà chua mềm nhũn. Nguyễn Tắc đặt đũa xuống từ lâu, phần lớn thời gian chỉ nghiêng đầu cửa kính, thỉnh thoảng mới liếc sang một cái.
Có lẽ xem đây là bữa ăn cuối cùng giữa hai , nên thái độ cũng kiên nhẫn hơn thường lệ.
Hôm đó, Vưu Gia Ánh ăn bữa lẩu dài nhất trong hai mươi năm cuộc đời — một lát khoai tây cũng nhai đủ một phút mười hai giây. bữa ăn nào cũng đến lúc kết thúc.
Bước khỏi quán, mưa bắt đầu lất phất rơi.
Vưu Gia Ánh mở ô, che chung với Nguyễn Tắc, nhưng né tránh.
Nguyễn Tắc mặt , phía là bầu trời xám xịt. Mưa rơi xuống mái tóc , trượt dọc xuống vai trái.
“Vậy cứ thế .”
Nguyễn Tắc thêm một nữa. Có lẽ thấy lời chia tay quá khô khan, dừng một chút thêm:
“Chúc … tiền đồ rộng mở.”
Giọng điệu chân thành.
Dù tổng cộng hai gặp chẳng mấy , nhưng Vưu Gia Ánh — Nguyễn Tắc thật lòng mong tương lai , và cũng thật lòng… gặp nữa.
“Hay là cầm ô .”
Vưu Gia Ánh nhỏ:
“Em bắt xe về, cũng cần dùng đến ô…”
Nguyễn Tắc nhận.
Trước khi rời , chỉ :
“Tự giữ lấy mà dùng. Nhớ bảo vệ cái đầu thông minh của .”
---
Mấy ngày , Nguyễn Tắc thấy áp phích quảng bá của Đại học Nhuyễn ở cổng khu chung cư.
Áp phích lớn: nền xanh nhạt, cổng trường màu gạch đỏ chiếm gần nửa bức ảnh. Một nhóm nam nữ sinh phía , ai cũng tươi — ngoại trừ nam sinh rìa ngoài cùng.
Đôi mắt cong lên như trăng non, nhưng nụ vẫn lộ rõ sự gượng gạo.
Chỉ mất vài giây, Nguyễn Tắc nhận đó là Vưu Gia Ánh.
Bởi vì áp phích, vẫn mặc đúng bộ quần áo của gặp .
Nguyễn Tắc dừng quá lâu bảng quảng cáo. Anh tính tiền theo giờ — mà Vưu Gia Ánh chẳng trả cho một xu nào, nên dĩ nhiên chẳng lý do gì để bận tâm thêm về một sinh viên xuất sắc xa lạ.
---
Tối hôm đó, Nguyễn Tắc gặp một trai khác, tuổi tác gần giống Vưu Gia Ánh nhưng thấp hơn, da cũng trắng hơn.
Chỉ mới uống hai ngụm rượu, tựa vai giả say, nhỏ giọng gọi: “Anh ơi…”
Nguyễn Tắc , giúp chắn hai ly rượu. Chàng trai vui mặt, khen uống giỏi ghé sát hỏi:
“Anh ơi… từng ‘đứt phim’ bao giờ ?”
Ánh mắt Nguyễn Tắc rời khỏi khuôn mặt , xuống ly rượu tay, hờ hững hỏi :
“Muốn xem ?”
Chàng trai đáp ngay: “Muốn.”
Nguyễn Tắc nhếch môi:
“Anh đắt đấy.”
“Bao nhiêu em cũng trả .”
Cậu đặt chìa khóa xe lên bàn.
Nguyễn Tắc liếc qua một cái, nụ sâu hơn. Anh đặt ly xuống:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-6.html.]
“Được, cho em một cơ hội.”
Hai chơi đến bốn giờ sáng.
Năm viên xúc xắc — cả năm đều sáu.
Ba mươi điểm.
Cả đêm như , trai dần hiểu cơ hội thắng. Cuối cùng sát bên Nguyễn Tắc, bắt đầu làm nũng.
“ luật là luật.”
Nguyễn Tắc nhẹ nhàng rút tay khỏi , thu xúc xắc và bàn xoay , sang đầy ẩn ý:
“Lần nhé. Lần nhường cho em.”
Motchutnganngo
Anh chỉ xem như hết giờ làm việc.
đối phương tưởng đây mới là khởi đầu.
Chàng trai rủ Nguyễn Tắc thủy cung.
Nguyễn Tắc chẳng thấy mấy con cá trong bể kính gì ho, nên từ chối.
Cậu sững hai giây… nổi giận như phát điên.
lúc đó — Vưu Gia Ánh xuất hiện.
---
Dùng khác vốn chuyện .
Vậy nên khi Vưu Gia Ánh lên xe buýt ăn lẩu, gọi nồi cà chua, Nguyễn Tắc cũng chiều theo hết.
Vưu Gia Ánh dường như tò mò về quá mức — thể vì nghề nghiệp của , cũng thể vì xu hướng tính d.ụ.c của . Dù là lý do nào, với Nguyễn Tắc cũng đều cần thiết.
Vưu Gia Ánh một cái đầu thông minh.
Nguyễn Tắc đủ rõ:
“Đừng dây dưa với mấy kiểu gì.”
Anh nghĩ như là đủ.
câu của Vưu Gia Ánh —
“Sau … em còn thể đến tìm ?”
…khiến Nguyễn Tắc nhận : chẳng thông minh như tưởng.
Vì chuyện phức tạp hơn, dứt khoát “đổi ý” mà chút áy náy.
Vưu Gia Ánh trông vẻ bối rối.
Ăn lẩu mà nhai từng lát khoai tây thành hơn chục miếng nhỏ, kéo dài đến tận phút cuối cùng — nhưng vẫn trách móc một lời.
Lúc chia tay, ngay cả Nguyễn Tắc cũng thừa nhận trong lòng một câu:
“Đứa nhỏ … ngoan thật.”
---
Nguyễn Tắc ngờ rằng —
Chỉ bốn ngày , lúc 11 giờ đêm, thấy Vưu Gia Ánh cửa nhà .
Cậu đeo balo, cổ và thái dương lấm mồ hôi, ánh đèn đường sáng lấp lánh.
Vưu Gia Ánh , khó xử :
“Phòng ký túc xá của em cúp điện, máy lạnh chạy… nên em hỏi xem thể ngủ nhờ ở chỗ một đêm ?”
Cậu thêm, vội vàng giải thích:
“Thật em cũng thể ở khách sạn, nhưng wifi ở đó chậm quá, mà tối nay em còn bài làm…”
Ba phút trôi qua.
Nguyễn Tắc vẫn im lặng.
Cuối cùng, Vưu Gia Ánh mỉm — nhưng là kiểu thỏa hiệp:
“Thôi … thật ký túc xá mất điện, wifi khách sạn cũng chậm.”
Cậu thẳng :
“Em chỉ… đến tìm thôi.”