Anh Đào lỡ mùa - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:41
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi của Nguyễn Tắc đơn giản, nhưng Lý Trình Phong trả lời thế nào. Anh ấp úng một lúc lâu mới khẽ khàng :
“Lâu … gặp.”
“Giữa chúng vốn cũng chẳng gì để gặp.”
Nguyễn Tắc nhấc nửa chai nước khoáng trong tay lên, ngửa đầu uống mấy ngụm nhổ . Khi Lý Trình Phong, ánh mắt tỉnh táo hơn nhiều:
“Vốn dĩ là hai con đường khác .”
Lý Trình Phong chặn họng, nhất thời phản bác . Nguyễn Tắc cũng chẳng cho cơ hội thêm. Anh lau mặt, bước thẳng trong, vén tấm rèm dày nặng biến mất khỏi tầm . Những lời định , một câu cũng thốt .
Lý Trình Phong cửa tiệm thêm một lúc lâu. Mãi đến khi âm nhạc trong quán vang lên trở , giọng đàn ông trầm trầm mang ý theo gió lạnh vọng ngoài, mới sực tỉnh.
Vì gần Tết, phố treo đầy những băng rôn đỏ lời chúc mừng năm mới. Hai bên đường, những cành cây khô trơ quấn đầy đèn màu lấp lánh. Khắp nơi rộn ràng náo nhiệt, chỉ bầu trời là tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.
Lý Trình Phong rút điện thoại , tìm avatar của Vưu Gia Ánh mạng xã hội. Anh mở khung chat, run run rút tay còn khỏi túi áo, gõ chữ bàn phím:
> Nguyễn Tắc đang giận ?
Đứng ngoài trời một lát mà bàn chân tê cóng. Lý Trình Phong dậm mạnh hai cái xuống đất, nhét tay túi hòa dòng đang vui vẻ phố.
---
Hôm nay tâm trạng của Nguyễn Tắc khá . Bảy tám vị khách đều hài lòng, Tiểu Đông bên phụ việc, chọc cho ai nấy đều đến cứng cả mặt.
Sau khi tiễn khách, Tiểu Đông dựa quầy, l.i.ế.m đầu ngón tay bắt đầu đếm tiền boa. Những tờ tiền đỏ nổi bật, càng đếm càng phấn khởi. Cậu liếc thấy Nguyễn Tắc đang khoác áo ở bên cạnh, bèn buột miệng hỏi:
“Anh ơi, tối nay vội về ? Nếu thì tụi chơi chút .”
Motchutnganngo
“Không .”
Nguyễn Tắc từ chối dứt khoát. lẽ vì sắp Tết, cũng mềm mỏng hơn thường lệ, bèn thêm:
“Anh già , chơi với đám trẻ các em hợp.”
“Trời ơi, già gì mà già!”
Tiểu Đông đến đây bỗng hạ giọng, quanh xác nhận ai khác ghé sát :
“Dạo em đường kiếm tiền… Em cá bóng, lợi nhuận cũng khá . Anh đừng vội mắng, em nguồn đàng hoàng.”
Nguyễn Tắc mà gì.
Tiểu Đông cuộn xấp tiền nhét túi, tiến gần hơn:
“Em một ông làm máy tính. Ảnh cách thao tác hậu trường. Chỉ làm mấy món nhỏ thôi, tiền lớn nhưng định.”
Nguyễn Tắc dừng một lát hỏi:
“Người đó… tra thông tin khác ? Ví dụ như… email?”
Tiểu Đông ngẩn , bật :
“Chuyện nhỏ như trở bàn tay.”
“Được.”
Nguyễn Tắc dậy, ngoài cửa sổ nơi ánh đèn nhấp nháy:
“Đi ngay bây giờ.”
---
Đã lâu Nguyễn Tắc bước quán net. Anh phía Tiểu Đông, liếc gian mờ mịt khói t.h.u.ố.c phía .
Hồi còn bằng tuổi Tiểu Đông, từng làm quản lý ca đêm ở quán net, dọn mì tôm cho khách, ban ngày ngủ nhờ phòng riêng, tối chợ đêm dạo chơi. Công việc đó thật cũng tệ, nhất là với thích chơi game, rảnh rỗi còn chơi thâu đêm miễn phí.
Nguyễn Tắc thích.
Anh chơi game, cũng hứng thú với bốn ngày nghỉ mỗi tháng. Làm mười một tháng thì nghỉ.
“Anh em ở phía .”
Tiểu Đông dẫn đường xuyên qua đám đông. Ở góc cùng, một đàn ông mặc áo phao đen đang ngậm t.h.u.ố.c lá màn hình.
Tiểu Đông xuống bên cạnh giới thiệu:
“Đây là , bình thường chăm . Anh nhờ tra một cái email.”
“Chuyện nhỏ.”
Người đàn ông rút điếu t.h.u.ố.c , tắt livestream, mở trang mới sang hỏi Nguyễn Tắc:
“Có thông tin cụ thể ? Tên, chứng minh chẳng hạn.”
Nguyễn Tắc phía ghế, ánh sáng màn hình chiếu rõ nửa gương mặt :
“Vưu Gia Ánh, sinh viên đại học Khâm.”
Người đàn ông “chậc” một tiếng, tay gõ phím liên tục:
“Khâm đại … sinh viên giỏi đấy.”
Bình thường những lời như Nguyễn Tắc sẽ đáp . vài giây im lặng, Tiểu Đông thấy khẽ :
“Ừ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-30.html.]
Tra email của một sinh viên hề khó. Chỉ vài phút , đàn ông tìm email của Vưu Gia Ánh, tiện tay mở luôn trang đăng nhập của trường Khâm Châu.
Theo thói quen của hacker, định thử xâm nhập tài khoản, nhưng chợt khựng :
“Anh chỉ cần email thôi đúng ? Tôi thể hack cả tài khoản trường của . Nếu xem thêm gì cũng .”
Nhìn dãy ký tự màn hình, trái tim Nguyễn Tắc như vò nhăn. Anh đặt tay lên lưng ghế, khẽ “ừ” một tiếng :
“Được.”
Có thông tin cơ bản , việc phá mật khẩu trở nên dễ. Người đàn ông thử vài tổ hợp và chữ, thất bại vài mở một hộp văn bản khác, gõ loạt ký tự.
Sau khi dán trang đăng nhập, mật khẩu hiện dạng những chấm đen.
“Không sinh nhật của chính .”
Anh bấm biểu tượng con mắt, mật khẩu hiện rõ:
940124
Tiểu Đông Nguyễn Tắc, hì hì:
“Chắc sinh nhật bạn gái . Chị em yêu ? Bạn đào hoa ghê.”
Nguyễn Tắc từ từ buông tay đang siết chặt, cũng nhạt theo.
Trang sinh viên bật lên. Người đàn ông dậy nhường chỗ cho Nguyễn Tắc, nhưng , chỉ đó cầm chuột.
Mạng trong quán nhanh đến mức kịp chuẩn tâm lý.
Khi ảnh thẻ của Vưu Gia Ánh hiện lên, tay Nguyễn Tắc khẽ run.
Trong ảnh, Vưu Gia Ánh trông trẻ, mười bảy, mười tám tuổi. Nụ nhàn nhạt, mái tóc ngắn, gương mặt mang nét trong sáng và sức sống của thiếu niên.
Ảnh thẻ chỉ tồn tại màn hình nửa phút. Người đàn ông hiểu gì, khẽ chạm tay Tiểu Đông làm khẩu hình: Có chuyện gì ?
Tiểu Đông lắc đầu.
“Xong .”
Nguyễn Tắc tắt trang, kéo cao cổ áo, sang nhẹ:
“Cảm ơn.”
“Chỉ thôi ?”
“Ừ… chỉ thôi.”
Anh mua một hộp t.h.u.ố.c cho hai rời quán net. Trời tối hơn lúc nãy, nên ánh đèn càng chói mắt.
Gió thổi mạnh, bụi bay mắt, nhưng vẫn thẳng về phía con hẻm nhỏ. Mãi đến khi thấy mấy cây non mới trồng ở khu cây xanh nhà, mới dừng .
“Quên mua thức ăn .”
Anh lẩm bẩm đầu ngoài nữa.
---
Mấy ngày gần đây tâm trạng của Lữ Oánh định hơn nhiều. Thuốc bác sĩ kê cô vẫn uống đều đặn. Khi Nguyễn Tắc về đến nhà, đồ đạc vẫn ngay ngắn như cũ.
Có lúc hai cùng ăn cơm, Lữ Oánh còn gắp thức ăn cho , bảo gầy quá, ăn nhiều lên.
Anh cũng gắp cho cô, :
“Bây giờ ai cũng đang giảm cân mà.”
“Con cần giảm.”
Cô ngừng một lát, cúi đầu ăn rau khẽ:
“Mập mới phúc.”
Buổi tối, ăn xong lâu Lữ Oánh ngủ.
Nguyễn Tắc đóng cửa phòng ngủ , trong phòng khách một lúc mở ngăn tủ TV, lấy một chiếc cặp tài liệu.
Bên trong là một chiếc laptop cũ. Đó là món quà tặng Vưu Gia Ánh khi hai còn sống chung. Khi Vưu Gia Ánh mê một trò chơi, nhiều năn nỉ chơi cùng.
sợ kỹ năng kém làm mất mặt, nên mua laptop về… tự luyện lén.
Không ngờ cuối cùng chẳng dùng nào.
Máy lâu dùng nên khởi động chậm. Mất gần một phút mới mở trang web. Mỗi gõ một chữ là màn hình khựng .
bây giờ kiên nhẫn. Gõ từng chữ một, chờ từng nhịp lag trôi qua.
Chậm cũng .
Lag cũng .
Gửi là .
Anh gõ:
> 【Đừng giận nữa.】
Nhấn gửi xong, dòng chữ xanh “Đã gửi” hiện lên.
Anh màn hình lâu, gập laptop , ngả lên sofa, chậm rãi nhắm mắt.