Anh Đào lỡ mùa - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-01-31 14:14:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vưu Gia Ánh đặt cược vận may của .

Ở Từ Thành hai trung tâm cai nghiện: một ở phía nam, một ở phía đông.

Cậu tung đồng xu để chọn — nên vốn hề chắc sẽ gặp tìm.

Vậy mà khi thấy bóng dáng lặng ở phía xa, Vưu Gia Ánh giống như một chơi load xong màn hình trò chơi: mất mười mấy giây mới dám tin rằng — đúng là .

Cậu gần như quên cả chiếc quạt mini đang đeo cổ, tươi và vẫy tay với ở phía bên sân:

> “A Trạch! Em ở đây!”

Không gian trong sân yên tĩnh, nên hạ giọng gọi khẽ.

Nguyễn Trạch đáp ngay.

Anh chờ đến khi Gia Ánh từng bước gần, mặt mới :

> “Nhìn thấy .”

Hai cùng bước khỏi sảnh trung tâm cai nghiện.

Gia Ánh tự huyễn hoặc bản rằng hành động bất ngờ của thật cảm động; nếu “vượt rào” như thế, A Trạch đáng lẽ sẽ nổi giận.

thấy sắc mặt bình thản, mới dè dặt hỏi:

> “Anh nóng ? Em mang quạt nhỏ, treo lên cổ cũng mát lắm.”

Rồi tự tiếp:

> “ trong đó bật điều hòa mạnh , chắc cần…”

Cậu bắt đầu kể chuyện taxi đến đây, tài xế gọi nhầm bảy tám cuộc điện thoại.

Câu chuyện chẳng điểm nhấn, nhưng kể nửa chừng bật , đầu lắc lư liên tục, khiến Nguyễn Trạch sang .

Mặt Gia Ánh đỏ bừng, trong mắt còn ánh nước mỏng; hàng mi dài dính thành từng chùm nhỏ vì mồ hôi.

Nguyễn Trạch chợt nghĩ: chắc lúc , cũng .

Xa xa tiếng reo hò vang lên từ sân bóng mới xây.

Nguyễn Trạch sang: mấy bé tiểu học mặc áo bóng đá xanh trắng đang chạy nhảy sân.

Anh bước nhanh hơn vài bước :

> “Hồi nhỏ cũng từng ở đội bóng đá.”

Thực thời tiểu học của chẳng bóng đá.

Trò tiêu khiển duy nhất là công trường nghịch cát — vì bố chịu nổi việc cát dính đầy giày nên cũng thôi nữa.

Trong lúc còn đang thất thần, Gia Ánh chạy đến bên mấy bé, xổm xuống gì đó với chúng.

Một lát , giơ quả bóng lên hỏi:

> “Anh chơi cùng bọn nhỏ một lát nhé?”

Trước khi Nguyễn Trạch kịp từ chối, nhanh miệng chặn :

> “Em lỡ hứa với tụi nó !”

Thật chơi cũng chẳng — Gia Ánh sẽ giận, chỉ buồn một chút tự điều chỉnh tâm trạng.

cuối cùng Nguyễn Trạch vẫn :

> “Hai mươi phút.”

Đáng tiếc, mười phút đầu còn t.h.ả.m hơn tưởng.

Anh chuyền hỏng, nhận bóng nổi, liên tục mấy đứa nhỏ thấp hơn nửa cái đầu cướp bóng.

Đồng đội nhỏ tuổi bắt đầu phàn nàn, chỉ thẳng Gia Ánh mà kêu:

> “Anh bảo giỏi lắm cơ mà! Chơi tệ quá trời! Người lớn mà đá dở thế hả?!”

Gia Ánh ngặt nghẽo lăn bãi cỏ, xanh cả áo quần, thở :

> “A Trạch, chạy hai bước cũng mà!”

Cuối cùng Nguyễn Trạch “đuổi” rìa sân, giữ cặp sách và cả chiếc quạt điện của Gia Ánh.

Anh sân bóng.

Gia Ánh chạy nhanh, áo đen phập phồng theo nhịp thở, quả bóng đen trắng như dính chân — lừa qua bốn sút thẳng khung thành.

Lưới bóng rung lên mạnh mẽ.

Cậu , vỗ tay với các bạn nhỏ.

Điếu t.h.u.ố.c kẹp giữa tay Nguyễn Trạch vẫn châm.

Một lát , mấy đứa nhỏ bắt đầu thua liên tục.

Một bé mũm mĩm tức quá ném áo xuống đất.

Gia Ánh lập tức chạy tới dỗ dành, sang chỗ Nguyễn Trạch gọi lớn:

> “Em mời bạn ăn đào nhé — loại nhập khẩu, ngọt lắm!”

Đi nửa đường, mới phát hiện để quên hộp đào ở phòng bảo vệ.

Nguyễn Trạch Gia Ánh ướt đẫm mồ hôi cạnh , ngượng:

> “Anh chờ em chút, em chạy qua lấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-16.html.]

> “Tôi cùng.”

Gia Ánh ngẩn , lập tức rạng rỡ:

> “Được!”

Trên đường , hai cố ý cách một nhỏ — Gia Ánh sợ mồ hôi dính .

Túi nilon trong tay sột soạt.

Cậu đang nghĩ nên mở chuyện gì thì Nguyễn Trạch bỗng :

> “Quá mười phút .”

> “Quá thì lát nữa trả .”

Gia Ánh vẫn vui vẻ, nhỏ giọng thêm:

“Lâu em cũng đá bóng.”

> “Vì ?”

Motchutnganngo

Cậu , nhưng chút bất đắc dĩ:

> “Ai cũng bảo lên đại học sẽ thoải mái hơn… nhưng thật bài vở nhiều lắm.

Học xong chỉ ngủ, còn sức đá bóng nữa.”

Tới phòng bảo vệ, ông chú trong đó thấy liền vẫy tay:

> “Cậu nhóc bỏ quên đồ quá đấy!”

Gia Ánh chạy lấy hộp bảo quản, còn chia một nửa đào túi.

Nguyễn Trạch hộp trong tay :

> “Ăn nhiều dễ nóng trong .”

> “Vậy về bỏ tủ lạnh, mấy hôm nữa ăn tiếp.”

Cậu vòi nước rửa mặt, nước chảy mạnh ướt cả áo, tóc trán dính thành từng lọn nhỏ.

Lúc về, hộp đào là do Nguyễn Trạch cầm.

Khi về đến nhà trời tối muộn.

Cả hai đều hỏi — cũng giải thích — chuyện Gia Ánh bất ngờ xuất hiện ở Từ Thành.

Tắm xong, Gia Ánh mới như chợt nhớ :

> “Lần ngoài thể nhắn em một tiếng ?”

Nguyễn Trạch bật điều hòa 16 độ, ném remote lên sofa, bình thản đáp:

> “Đi thi.”

> “Ở ?”

Anh liếc tờ giấy bàn.

Gia Ánh theo — giữa đống công thức chi chít một dòng nhỏ:

“Ra ngoài làm bài, mai về.”

Cậu xị mặt phịch xuống sofa:

> “Em để ý…”

Anh bật tivi, lướt kênh nhanh dừng ở một bộ phim tình cảm sến súa.

Gia Ánh sang , lộn xộn:

> “Anh Vườn Bạc Hà ngoại thành ? Sinh viên giảm nửa giá.”

“Em giờ thích em… em cũng ép thích.”

tháng em nhập học …”

Nguyễn Trạch màn hình một lúc hỏi nghiêm túc:

> “Thẻ sinh viên của em ?”

Gia Ánh ngẩn , lục ba lô đưa cho .

Trên thẻ là ảnh của lúc mới 18 tuổi — tóc còn cắt ngắn để quân sự hóa, phía in rõ: Đại học Khâm Châu.

Nguyễn Trạch cầm thẻ, xoay thẳng mắt :

> “Tôi thích Vườn Bạc Hà — chắc nhiều côn trùng lắm.”

Rồi bước gần, nhẹ nhàng cài thẻ sinh viên túi áo của Gia Ánh:

> “ giờ đang thịnh hành giảm giá cho sinh viên.”

“Tôi cũng làm một chương trình khuyến mãi mười giây.”

Anh cúi xuống, đặt tay gáy , giọng thấp:

> “Trước nhận, trả — giảm 50%.”

Ngay khi chạm môi, khẽ :

> “Em thể nghiệm thu , trả tiền .”

Rồi họ hôn .

Loading...