Vưu Gia Ánh đợi câu trả lời của Nguyễn Trạch.
Hai sóng vai về nhà. Đến cửa cầu thang gấp ô , mới nhận vai của cả hai đều ướt — ướt bên trái, còn Nguyễn Trạch ướt bên .
Men theo bậc thang lên, Vưu Gia Ánh ngẩng đầu bóng lưng phía .
Mỗi tầng mười hai bậc. Nguyễn Trạch luôn bước chân trái , bậc cuối cùng đặt chân xuống đất. Khi còn bốn bậc nữa là đến tầng bảy, sẽ rút chìa khóa ; vòng chìa tròn xoay lắc lư ngón trỏ.
Motchutnganngo
Không sai một li.
Vưu Gia Ánh Nguyễn Trạch đẩy cửa, bật đèn. Ánh sáng vàng cam phủ lên , ấm áp đến chói mắt.
Trong đầu bỗng hiện lên một kịch bản hảo do chính dựng nên — nếu thứ đúng như tính toán, lúc Nguyễn Trạch đáng lẽ sẽ , kéo nhà, hôn … rằng yêu .
Nguyễn Trạch chỉ đầu liếc một cái:
> “Tối gõ bàn phím nhỏ tiếng chút.”
Vưu Gia Ánh gật đầu, đặt cây ô còn đang nhỏ nước ở cửa, khẽ đáp:
“Vâng.”
Dù là mùa hè, dầm mưa vẫn khiến run rẩy. Vưu Gia Ánh trong phòng tắm một lát, mở hé cửa thò đầu hỏi:
> “Em tắm ?”
Nguyễn Trạch đang sofa xem điện thoại, vẻ mặt còn thả lỏng như thường ngày. Anh ngẩng lên vài giây, khẽ gật đầu.
Máy nước nóng cần mười giây mới khởi động. Vưu Gia Ánh chân trần bên cạnh, đến khi nước b.ắ.n lên mu bàn chân bắt đầu ấm lên mới bước .
Sương nước nhanh chóng phủ kín phòng tắm nhỏ hẹp. Cậu dùng tay ướt lau mặt, hai chai sữa tắm đặt kệ.
Chai đầy chữ tiếng Anh là của — năm ngoái Trần Lâm công tác Mỹ mang về, bảo là “loại cầu thủ bóng đá Mỹ thích dùng”. Cậu cũng thật , chỉ do dự một chút đặt xuống, cầm lấy chai còn .
Mở nắp ngửi thử — là mùi Nguyễn Trạch.
Không rõ tắm quá lâu , khi mở cửa bước thì thấy Nguyễn Trạch đang ngay phòng tắm.
Ánh mắt chạm , Vưu Gia Ánh khẽ hất tóc, chủ động giải thích:
> “Em… tắm lâu.”
Nguyễn Trạch đáp, chỉ nghiêng định bước , nhưng đến cửa dừng.
Anh cúi mắt :
> “Nước nóng lắm ?”
Chưa kịp để trả lời, đưa mu bàn tay chạm nhẹ tai — rút tay , tiếp:
> “Mặt đỏ quá.”
Vưu Gia Ánh tốn nhiều sức để giữ cho lồng n.g.ự.c sụp xuống vì cảm xúc. Cậu thẳng mắt , khẽ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-14.html.]
> “Có lẽ .”
Nguyễn Trạch khẽ “ừm” một tiếng, đẩy cửa bước . Hơi nước trắng tràn ngoài theo khe cửa. Anh quạt tay xua sương, lúc đóng cửa thì thoáng thấy Vưu Gia Ánh lưng bất động.
Cổ gầy, sát mép áo một nốt đỏ nhỏ li ti.
Trước khi khép cửa, Nguyễn Trạch :
> “Lần dùng sữa tắm của .”
Cửa đóng . Rất nhanh, tiếng nước vang lên bên trong.
---
Sáng hôm tỉnh dậy, Nguyễn Trạch còn ở nhà.
Vưu Gia Ánh nhắn tin nhưng nhận phản hồi. Cậu ăn một bát bún gạo nồi nhỏ như thường lệ, ngủ trưa dậy làm bài báo cáo thầy giao thêm. Viết liền đến tám giờ tối, xách hộp bảo quản cửa, xe buýt vòng gần nửa thành phố Khâm Châu để mua đào tươi nhất.
Ở chỗ bà cụ, rửa sạch từng quả, lắc lư xe buýt về KTV nơi Nguyễn Trạch làm việc.
Hôm nay sạp cờ cửa ai. Đứng chờ một lát chân bắt đầu mỏi, xin cô bán tiện lợi một tờ báo quá hạn trải xuống bậc thềm đợi.
Trong phòng phía , đang gào một bài tình ca — lệch nhịp từ đầu đến cuối. Vưu Gia Ánh xoa xoa tai .
Một đàn ông hút t.h.u.ố.c ở cửa liếc , nheo mắt gọi:
> “Phòng mười ba — A Trạch ở đây , khỏi chờ.”
Mất vài giây mới hiểu. Cậu dậy bước tới, hộp đào trong tay nặng trĩu lắc theo nhịp .
Người đàn ông dập tàn t.h.u.ố.c chân, thẳng mắt :
> “Nó xin nghỉ hai ngày. Mày mười lăm đến chắc mới gặp .”
Vưu Gia Ánh ngẩn :
> “Anh … xin nghỉ ?”
Người :
> “Mỗi tháng ngày mười ba nó đều về Từ Thành thăm . Tao thấy mày ngày nào cũng mưa nắng đây, còn tưởng cuối cùng cũng ‘thuần’ cái cục sắt tên Nguyễn Trạch chứ.”
Anh sang hộp đào của , giọng dịu :
> “Trông mày cũng là học sinh t.ử tế. Tao thật — đổi khác , mày với nó cùng đường .”
Vưu Gia Ánh khẽ :
> “Đường đến cuối mới một đường . Em còn bắt đầu mà.”
Thấy định tiếp, vội hỏi :
> “Anh A Trạch ở Từ Thành chỗ nào ?”
Đêm xuống, đèn neon cầu vượt rực rỡ như dòng nước phát sáng. Vưu Gia Ánh xếp hàng cầu, từng bước hướng về phía biển — nơi Nguyễn Trạch.