Từ hôm đó, Vưu Gia Ánh bắt đầu ngày nào cũng cổng chờ Nguyễn Trạch tan ca.
Vì đến quá thường xuyên, dần trở thành “kỳ thủ cố định” của sạp cờ tướng cửa hàng tiện lợi. Mỗi tối đ.á.n.h ba đến năm ván, thành tích thua nhiều thắng ít. Các bác xem bên cạnh sốt ruột , thường cầm quạt nan gõ nhẹ đầu một cái. Vưu Gia Ánh cũng giận, chỉ dậy nhường chỗ rút khỏi “chiến trường”.
Mỗi khi bước khỏi KTV, Nguyễn Trạch luôn liếc mắt một cái là thấy ngay Vưu Gia Ánh cây hòe già.
Trên cổ đeo một chiếc quạt mini màu trắng, tay cầm hộp nhựa đựng đầy đào rửa sạch. Thường chỉ vài giây , Vưu Gia Ánh sẽ thấy , bước về phía cúi đầu mở nắp hộp, chọn quả đỏ nhất, to nhất đưa cho .
Đường về nhà dài.
Trên đường, Vưu Gia Ánh thường bên cạnh kể chuyện hôm nay làm report , chạy liệu thế nào, câu lạc bộ chuẩn tuyển thành viên mới, cả chuyện học bổng vốn nộp hồ sơ cháu gái của phó hiệu trưởng chen lấy mất.
Nguyễn Trạch thỉnh thoảng nghiêng mắt — chiếc quạt mini cứ lạch cạch bên cổ, còn thì tự lẩm bẩm — bỗng nhiên nên gì.
Vốn dĩ ai vì mấy quả đào mà động lòng.
, khi cạnh cây đào c.h.ế.t ngoài ban công, Nguyễn Trạch bất giác nhớ đến những hộp đào mà Vưu Gia Ánh mang tới. Khi ăn nhiều đến mức nóng trong , trong miệng nổi liền hai vết loét lớn, mà mấy quả đó thậm chí còn chẳng thật sự ngọt.
Khoảnh khắc rẽ sang một ngã khác của cảm xúc, lẽ bắt đầu từ lúc thấy Vưu Gia Ánh cột đèn, cầm chiếc quạt nhỏ phả chút gió yếu ớt gần như chẳng mát mẻ gì.
lúc , Nguyễn Trạch thời gian ngẫm “khoảnh khắc động lòng”.
Cho đến một ngày, khi Vưu Gia Ánh tiến lên đẩy bàn tay đang khoác lên vai — Nguyễn Trạch lập tức cảm thấy vượt quá ranh giới.
Anh cố tình làm như thấy hộp đào trong tay , lạnh nhạt :
> “Sau đừng tới nữa.”
---
Tối hôm đó, khi tiễn khách về, Nguyễn Trạch trở về nhà thì thấy Vưu Gia Ánh đang thất thần sofa.
Trong nhà tối om.
Anh gì, thẳng phòng tắm tắm qua loa trở về phòng ngủ. Gần nửa đêm nhiệt độ hạ xuống, uống viên melatonin xuống giường. Tóc khô làm ướt một mảng gối.
Ngay lúc sắp ngủ, thấy tiếng gõ cửa — khẽ.
Gõ hai cái dừng.
Nguyễn Trạch nhắm mắt lên tiếng, cửa cũng đẩy .
Vài giây , ngoài cửa khẽ gọi tên :
> “A Trạch… bao giờ mới thích em?”
Một câu hỏi thể trả lời — lẽ dễ ru ngủ.
Nguyễn Trạch nhanh chóng chìm giấc ngủ.
Đêm đó mơ gì cả, mười ba tiếng liền chỉ là một trống .
---
Hôm tỉnh dậy gần ba giờ chiều.
Vưu Gia Ánh ở nhà.
Nguyễn Trạch ngoài ban công hút một điếu thuốc. Khói xám xanh lững lờ bay lên, ngẩng đầu trời — mây thấp, bầu trời xám như lớp xi măng khô.
Trông như sắp mưa.
Đến tám giờ tối, mưa quả nhiên đổ xuống.
Trước khi cửa, dự báo thời tiết :
“Đêm nay từ mười giờ đến rạng sáng cảnh báo mưa lớn cấp xanh…”
Nghe đến đó, tắt tivi.
Có lẽ vì mưa, tối nay KTV khá vắng khách, phòng đặt cũng gọi đến hủy. Mười mấy đàn ông rảnh rỗi, tụ tập trong phòng nghỉ đ.á.n.h bài.
Nguyễn Trạch võng chơi game rắn săn mồi. Chơi hơn chục ván mà nào cũng c.h.ế.t ngay con táo thứ tư — đổ cho “vận xui trời mưa”.
Game báo pin yếu.
Anh nghiêng lục trong tủ tìm sạc, đúng lúc một đàn ông đang hút t.h.u.ố.c ở góc phòng hỏi:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-dao-lo-mua/chuong-13.html.]
> “Này, nhóc ngày nào cũng đến tìm mày là ai thế?”
> “Sinh viên.” — Nguyễn Trạch kéo mớ dây sạc rối tung trả lời.
Người phì :
> “Sinh viên thật ? Tao ngày nào chả giả sinh viên, cởi trần đeo khăn quàng đỏ là mấy bà chị nhét tiền quần tao .”
Motchutnganngo
Dây sạc càng kéo càng rối.
Nguyễn Trạch mất hứng ném máy sang một bên, mắng:
> “Ngậm miệng .”
Trong phòng khói t.h.u.ố.c ngày càng dày, mấy đ.á.n.h bài bắt đầu cãi . Anh cửa sổ một lát dậy xin quản lý về sớm.
Quản lý đang bận đ.á.n.h bài, chỉ gật đầu cho qua.
---
Ngày mưa, cửa hàng tiện lợi còn mấy ông chú đ.á.n.h cờ.
Nguyễn Trạch đến ngã tư thì thấy một bóng cạnh cột điện, cầm chiếc ô trong suốt. Ánh đèn đường chiếu xuống khiến cả như một bông súp lơ ướt mưa.
Bông súp lơ sang , mở miệng :
> “Hôm nay về sớm thế?”
Nguyễn Trạch bước tới, liếc túi đào lớn trong tay — tim bỗng nặng nề như thứ gì đó đập , đến mức chính cũng giật .
Anh :
> “Tôi nhớ bảo đừng tới nữa.”
Vưu Gia Ánh đổi ô từ tay trái sang tay , ngẩng đầu bình thản:
> “Em mà.”
“Em cửa KTV — nên tính là đến đón .”
Nguyễn Trạch khẽ — sinh viên bây giờ ai cũng trẻ con như .
Đèn xanh chuyển đỏ.
Trên vạch qua đường chỉ còn hai kẻ mưa.
Nguyễn Trạch đột nhiên hỏi:
> “Bố làm gì?”
Câu hỏi quá bất ngờ khiến Vưu Gia Ánh ngẩn hai giây mới đáp:
> “Đều là nhân viên quốc doanh.”
như Nguyễn Trạch đoán — giàu , nhưng cha yêu thương, giáo d.ụ.c t.ử tế; hai mươi năm sống đời, lẽ cú sốc lớn nhất chỉ là thi đạt như kỳ vọng.
Nguyễn Trạch mưa, chậm rãi:
> “Bố mang tiền hồi môn của đ.á.n.h bạc, giờ sống c.h.ế.t .”
“Mẹ nghiện ma túy, tiêu sạch tiền học của , trại cai bao lâu tái nghiện, giờ đang ở trong đó.”
Anh dừng một chút, giọng dịu hơn:
> “Nếu chỉ vì thấy cũng mắt mà cứ ở đây lãng phí thời gian… thì đó là vì đủ đời.”
“Ra trường , sẽ gặp nhiều gương mặt hơn , thú vị hơn , hiểu hơn , đắn hơn .”
Anh thẳng mắt :
> “Vưu Gia Ánh, thật sự đáng .”
Cậu chăm chú — nhưng trông như chẳng chữ nào.
Vưu Gia Ánh giơ tay gạt nước mưa ở khóe mắt, hỏi , bình thản:
> “Vậy thì… bao giờ mới thích em?”