Anh Bị Mù Chữ À? Tôi Xin Nghỉ Làm Chim Hoàng Yến! - Chương 5: Cuộc trốn chạy trong đêm

Cập nhật lúc: 2026-04-16 13:02:48
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Cúp máy, đống hành lý đất, cơn giận vẫn tan: “Ở yên đó cho . Tôi xử lý xong việc sẽ về chuyện rõ ràng.”

 

Nói xong, vội vàng khoác áo rời .

 

Hắn khỏi, lập tức thu dọn hành lý, chuẩn rời . Trước khi còn quên gọi cho Khang Hoài Cẩn, báo rằng hôm nay sẽ dọn đến chỗ . chẳng mấy để tâm, chỉ mải kể chuyện hóng hớt.

 

“Buồn c.h.ế.t mất, bạn bảo đang định đào góc tường của . Giờ đang lùng sục khắp nơi để tìm tên gian phu đó.”

 

Chuyện làm bỏ qua , liền bảo kể chi tiết hơn.

 

“Cậu định mua nhà mới cho yêu, ai ngờ bắt gặp yêu mặc quần áo của thằng đàn ông khác ở đó.” Khang Hoài Cẩn đến mức gần như thở nổi: “Không thằng nào chán sống mà dám động của . Tôi nể đó thật sự.”

 

Cười xong, dặn thời gian tham gia buổi tiệc tối hôm .

 

“Đang tìm gian phu mà bạn vẫn định cầu hôn ?”

 

“Tên đó so với bạn . Bạn là...” Anh dở bỏ lửng.

 

“Vậy nếu chỉ thích gian phu, cần bạn nữa thì ?”

 

Tiếng bên im bặt. Một lúc , Khang Hoài Cẩn hiếm khi nghiêm túc: “Vậy thì nhất nên chạy thật xa, đừng để bạn bắt . Nhìn thì vẻ đàng hoàng, nhưng thực chất là một con ch.ó điên.”

 

Sự tò mò của khơi dậy. So với chuyện của Thẩm Diệu, càng cùng Khang Hoài Cẩn xem trò hơn.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, điện thoại đầy cuộc gọi nhỡ và tin nhắn của Thẩm Diệu. Trong đó một lời nhắc lịch trình nổi bật. Một tuần , giao mang một tài liệu quan trọng đến một trang viên, mà tài liệu đó vẫn còn trong tay .

 

Trang Thảo

Tôi nghĩ, khi nghỉ việc, ít nhất cũng nên thành nốt việc .

 

Ban đầu định đưa tài liệu xong mới đến studio tạo hình của Khang Hoài Cẩn, nhưng đó phát hiện nơi giao tài liệu và địa điểm tổ chức tiệc là cùng một chỗ. Thế nên vội.

 

Gần tối, Khang Hoài Cẩn mới đến đón . Vừa lên xe, chằm chằm: “Tôi phát hiện trông cũng...”

 

Tôi lườm , chờ câu .

 

“Cũng khá xinh đấy. Hay là kéo dài hợp đồng thử xem?”

 

“Cút.”

 

Bị mắng nhưng giận, còn tươi hơn: “Mắng thôi mà cũng .”

 

Tôi theo bản năng né sang sát cửa xe. Khang Hoài Cẩn càng vui vẻ, định sáp gần thì điện thoại reo lên. Nghe xong, lập tức hưng phấn, thúc tài xế lái nhanh hơn.

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Đối tượng cầu hôn của bỏ trốn . Tôi đến xem kịch thôi. Lát nữa cứ nắm tay , xem chọc tức thế nào.”

 

Tôi gượng: “Đây là bạn bè kẻ thù ?”

 

Khang Hoài Cẩn nhún vai, trả lời, chỉ liếc điện thoại : “Điện thoại reo cả ngày ? Nợ nần ? Thiếu tiền thì giúp.”

 

“Không cần.”

 

Chờ trả nốt tiền, sẽ rời khỏi nơi .

 

Xe dừng cổng trang viên. Nhiều nhân viên an ninh canh gác.

 

Thấy ngạc nhiên, Khang Hoài Cẩn giải thích: “Bạn định cho yêu đến đây đưa tài liệu, tiện thể tạo bất ngờ cầu hôn. giờ thấy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-bi-mu-chu-a-toi-xin-nghi-lam-chim-hoang-yen/chuong-5-cuoc-tron-chay-trong-dem.html.]

 

Đưa tài liệu? Nghe gì đó .

 

“Xe ngoài , xe riêng. Ban đầu định đón ở cổng dẫn .”

 

Tôi nghĩ chắc chỉ là trùng hợp.

 

Khang Hoài Cẩn kéo tay đặt lên khuỷu tay : “Diễn thì diễn cho trót. Đi xem kịch nào.”

 

Chúng bước đại sảnh. Một nhóm đang vây quanh sofa, dường như đang an ủi ai đó.

 

“Chắc tắc đường thôi.”

 

gọi mãi , hành lý cũng còn...”

 

“Không lẽ bỏ thật?”

 

Không khí bỗng trở nên im lặng.

 

Tôi thu hút bởi cách bài trí trong phòng. Phong cách Baroque khiến hoa mắt. Ánh mắt dừng hai thanh kiếm treo lò sưởi. Ký ức thời nhỏ chợt hiện lên.

 

Mải suy nghĩ, vô tình vấp thảm. May mà Khang Hoài Cẩn đỡ kịp.

 

Ngay lập tức, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng .

 

Đám đông tách .

 

Tôi thấy Thẩm Diệu.

 

Cơ thể như sét đánh, c.h.ế.t lặng tại chỗ.

 

Sự kinh ngạc mặt nhanh chóng chuyển thành vui mừng. khi thấy Khang Hoài Cẩn bên cạnh , sắc mặt lập tức trầm xuống.

 

hỏi: “A Cẩn, đây là yêu mới của ?”

 

Khang Hoài Cẩn đắc ý: “Sao hả? A Diệu, của tới ?”

 

Nói xong còn vòng tay ôm vai .

 

Sắc mặt Thẩm Diệu lạnh hẳn. Hắn lạnh: “Đến .”

 

“Ở ?” Khang Hoài Cẩn quanh.

 

Thẩm Diệu chằm chằm, ánh mắt như nuốt chửng.

 

“Chẳng đang ở trong lòng ?”

 

Mọi lập tức hiểu ý, lặng lẽ rời . Chỉ còn Khang Hoài Cẩn vẫn : “Trong lòng ?”

 

Ngay đó, Thẩm Diệu bước tới, nắm tay , đeo chiếc nhẫn lên ngón tay.

 

Hắn cúi xuống, khẽ: “Lát nữa sẽ tính sổ với em.”

 

Khang Hoài Cẩn lập tức cứng đờ.

 

“Cái gì ? Tình huống gì đây?”

 

Tôi chiếc nhẫn, ngây .

 

Anh hét lên: “Đây là yêu của ? Sao sớm!”

Loading...