Anh Ấy Không Yêu Tôi - Chương 6

Cập nhật lúc: 2025-07-19 13:22:46
Lượt xem: 658

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi từng nghĩ đến việc trả thù . Có lẽ, thật sự trả thù cũng chừng.

Tôi ít khi còn tỉnh táo.

Tống Minh Ngọc trở thành Tống Minh Ngọc .

Đôi khi ngang qua tiệm đàn, bước đánh một bản nhạc cũng thể thu hút fan của Tống Minh Ngọc.

Tôi nghĩ hẳn hài lòng .

gọi điện cầu xin về xem thử, chắc chắn sẽ vui.

Tôi quyết định một lá thư cho .

Tối qua hứa với , công tác về sẽ về nhà chiều thứ sáu.

Hôm nay là tối thứ năm.

Tôi vẫn còn chút thời gian để chuẩn .

Vậy bắt đầu đây.

[Tiên sinh Tần Bách kính mến:

Lần đầu gặp , em cảm thán rằng, và em thật sự duyên phận, hiện trường tai nạn ở cùng một chỗ, phòng bệnh cũng chung một phòng, gọi món ăn ngoài cũng là món tương tự, ngay cả chữ trong tên cũng một chữ giống , nhất định là phúc khí mà em tu luyện từ kiếp

Vốn dĩ tự tạm biệt nhưng vẫn thích về nhà, gọi điện cũng em nhiều, em chờ nữa , nên sẽ tự tạm biệt nữa. Dù , bao giờ gọi tên em mà, nhiều năm trôi qua như , quên tên em ?

Không , cũng cần gọi.

Nghĩ thật cam lòng, em chỉ gặp muộn hơn mà trả giá tất cả vì đó. Không em trách móc đó , chỉ là em ghen tị, ghen tị vì yêu .

Thôi , thứ tình cảm mà ngưỡng mộ là .

Tiên sinh Tần Bách, chồng yêu quý của em, với tư cách là yêu của , em nguyện ý và sẽ cố gắng làm tất cả những gì thể cho , bao gồm cả việc tìm hoặc tự trở thành cho . Theo lý mà , phương pháp của em vấn đề gì cả, ngay cả bác sĩ cũng kinh ngạc vì ý thức của em vượt hai nhân cách khác của . Đây lẽ là cơ hội ông trời ban cho em.

Em cam tâm tình nguyện dùng để giúp thực hiện tâm nguyện.

Đặc biệt là việc em biến mất để đổi lấy trở về.

Em làm cho , em cũng mong thể hạnh phúc.

Giống như những gì .

Em , .] 

Tần Bách về nhà.

Anh dịu dàng lấy món quà mang về từ chuyến công tác, ôm cánh tay vui vẻ bóc quà.

Từ xưa đến giờ vẫn luôn như , mỗi ngoài đều sẽ mang quà về cho .

Tôi nhắc đến vài chuyện cũ với nhưng ngơ ngẩn , chút hoang mang. 

Tôi nhún vai, định luyện đàn thì chợt nhớ một chuyện.

Bèn gọi Tần Bách , khẽ : "Trên bàn làm việc của một lá thư, em dọn phòng thấy , bóc niêm phong."

Tần Bách gật đầu, chút thất thần .

Tôi mỉm với .

"Em ăn món ngọt của tiệm đó , tối nay đưa em nhé."

Tần Bách đột ngột dừng bước.

Trong lòng hiểu khó chịu, nữa.

Hình như thấy Tần Bách đang gọi ai đó.

"Bách Ngọc Thanh."

Một cái tên thật quen thuộc.

Tôi với Tần Bách: "Ngọc Thanh là ai? Tên đó một chữ 'Bách' giống , một chữ 'Ngọc' giống em, giống như bà mai của hai chúng ."

Tần Bách sững sờ , đột nhiên mắt đỏ hoe.

Tôi thấy chuyện thật kỳ lạ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ay-khong-yeu-toi/chuong-6.html.]

ham tìm hiểu.

Chắc là một quen cũ nào đó của Tần Bách.

Mong duyên gặp .

Đoạn phiên ngoại nhỏ

Một ngày kỳ nghỉ, Tần Bách công tác ở thành phố lân cận, nhắn tin cho đường về .

Tôi thành buổi biểu diễn và về đến nhà, tạo cho một sự lãng mạn, liền tự tay dọn dẹp nhà cửa, trang trí một vài bó hoa tươi và đồ vật.

Phòng làm việc của hiếm khi nhưng để đặt bó hồng mới mua đó, vẫn đẩy cửa bước , cũng chẳng bận tâm đến vấn đề riêng tư nữa, chỉ đặt hoa tươi cho thôi.

Trên bàn làm việc một chậu hoa nhỏ, trông bình thường. 

Tôi đưa tay nhấc nó , đặt bó hồng kim tước mà mua .

Bàn làm việc của lộn xộn nhưng một trống nhỏ, đặt một cuốn sổ vẽ khổ B5, bìa to dòng chữ [Những món ngốc nghếch thích ăn (công thức nấu ăn)]. 

Hai chữ "ngốc nghếch" còn vẽ thêm một cái đầu heo đơn giản, phía "công thức nấu ăn" là một hàng chữ nhỏ ghi là "Dành cho Ngọc Ngọc".

Tay khựng , cầm cuốn công thức lên, chút tò mò vuốt ve hàng chữ đó.

Ngọc Ngọc là ?

Tôi thể hiểu rõ đây là cái gì, là ai , tên là Tần Bách

Vậy Ngọc Ngọc là ai? Ngọc Ngọc là ư?

Tiếng bước chân của Tần Bách truyền đến từ phòng khách, nhanh chậm, đúng như phong cách của .

Tôi ôm chậu hoa nhỏ bên cạnh chuẩn mang ngoài. Tần Bách đẩy cửa bước , khi thấy , khựng

Tôi đang ôm chậu hoa, sắc mặt vẻ mơ màng, thoáng chốc trong mắt còn ánh lên những tia sáng lấp lánh.

Anh vội vàng mở miệng : "Ngọc Ngọc, em về ?"

Câu hỏi thật sự kỳ lạ nhưng rõ ràng là kết thúc buổi biểu diễn và về nhà, bèn mơ hồ đáp một tiếng.

Anh lập tức vươn tay kéo tay áo , vô cùng vui vẻ : "Em về ."

Tôi nhíu mày: "Anh làm ? Gặp chuyện gì bên ngoài ?" Sao cứ lặp lặp câu về thế.

Tần Bách lắc đầu, cúi hôn nhẹ cổ tay , cầm chậu hoa nhỏ từ tay , : "Ngày nào cũng tưới nước cho chậu hoa . Em xem nó lớn lên đáng yêu bao, em thích nhất chậu hoa , nên vẫn luôn đặt nó bàn làm việc trong thư phòng. Khi làm việc, nó cứ như thấy… em." 

Ánh mắt rơi xuống bàn làm việc, nơi đặt bó hồng kim tước thế. 

Màu vàng non tươi sáng đập mắt, nụ của bỗng tắt một phần.

Anh trợn tròn mắt, : "...Ngọc Ngọc?" Anh gọi một tiếng.

Tôi ngẩng mắt , khó hiểu hỏi: "Anh gọi em ?"

Vành mắt lập tức đỏ hoe.

Tôi vẫn tài nào hiểu rõ, nghĩ thông .

Tôi rốt cuộc Tần Bách đang gọi ai thông qua nữa?

trông thật sự yêu , giống như đây, giống như đây vẫn yêu .

Tôi đầu cuốn công thức một cái, nhớ đến thùng gia vị lẩu tìm thấy trong bếp đó, nên gì.

Tần Bách cũng thích ăn lẩu lắm, giống như .

Tần Bách gì nữa, ánh mắt trở nên u ám. 

Tôi đành chuyển đề tài, về thùng gia vị lẩu , vì sắp hết hạn mà ở nhà cũng chẳng ai thích ăn là mang tặng bạn bè? Anh bạn nào thích ăn lẩu ?

Tần Bách hé miệng, lời nào.

Tôi chậu hoa nhỏ đang ôm: "Nếu thì vứt thôi, đằng nào cũng chẳng ai cần."

Chậu hoa nhỏ run rẩy một lúc. Nhìn kỹ, phát hiện là cổ tay Tần Bách đang run lên.

Tôi cũng chẳng nên gì nữa. Trông thật sự yêu nhưng dường như, yêu một khác.

 

Loading...