Anh Ấy Không Yêu Tôi - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-07-19 13:20:25
Lượt xem: 216

Ngọc Thanh. 

Lúc mới quen , khen ngợi tên của . Anh chữ “Ngọc” mang vẻ của mưa xuân nhưng cô độc. Cho nên vì tên chữ “Ngọc” nên thích.

Tiên sinh vẫn luôn gọi là “Ngọc Ngọc”. 

Thực khá ngạc nhiên, bởi vì chữ “Ngọc” trong tên ở giữa, nhưng vì thích nên gọi như .

Sau mới , hóa “Ngọc Ngọc” mà gọi .

Người yêu của nhưng yêu .

Vậy , của , từng yêu .

Hóa là do quá ngốc nhưng yêu đến mức thể dứt

Nếu là lúc mới yêu, lẽ sẽ vác d.a.o đuổi khỏi nhà nhưng giờ nỡ rời xa , yêu .

Thế nên khi cân nhắc, cũng cam tâm tình nguyện làm thế cho “Ngọc Ngọc” của , chỉ cần hối hận.

Tôi nguyện cho thứ.

Hôm nay Tiên sinh tan làm về nhà, cửa trao một nụ hôn kiểu Pháp nồng nhiệt, hôn đến mức choáng váng cả đầu óc. 

Món ăn đang bưng tay suýt chút nữa rơi xuống đất, may mà đỡ kịp. 

Anh trêu : “Ngọc Ngọc, em thật sự cần tập luyện đấy. Sáng mai chạy bộ cùng nhé.”

Tôi chẳng buồn để ý đến , đặt món ăn trở bàn.

Anh thấy thế liền vội vàng tới dỗ dành, : “Hôm nay là ngày gì mà Ngọc Ngọc nhà làm nhiều món ngon thế ?”

Tôi ngẩng đầu một cái, : “Là ngày kỷ niệm đó.”

Hôm nay là mười năm cam tâm tình nguyện làm thế cho , đương nhiên kỷ niệm cho thật .

Anh khó hiểu, , trêu chọc: “Rõ ràng là gặp em đầu xuân, ngày kỷ niệm mùa đông ? Chẳng lẽ là kỷ niệm ba trăm ngày quen ?”

Tôi gắp cho một miếng sườn, thản nhiên : “Là để kỷ niệm năm thứ mười yêu .”

Tiên sinh sững sờ, bất chợt biện minh một câu: “ , tính cả yêu từ cái đầu tiên, yêu em mười lăm năm .”

Tôi nghẹn lời, đột nhiên bật nhưng thể nổi.

Mấy lời tình tứ bâng quơ của khiến tin là thật.

Tôi từng thử dò hỏi về chuyện thế nhưng chịu nhắc đến nên dần bỏ cuộc. 

Giờ câu “mười lăm năm” của làm cho ngứa ngáy… 

Tôi đưa khăn giấy cho , .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/anh-ay-khong-yeu-toi/chuong-1.html.]

Rồi kể về chuyện mấy ngày : “Tuần em trung tâm thương mại mua khuy măng sét cho , đoán xem em gặp ai?”

Tiên sinh “Ừm?” một tiếng, khẽ hỏi: “Người yêu cũ ?”

Tôi khựng , liếc một cái: “Là Chu Tiên Minh, chẳng lẽ yêu cũ của ?”

Tiên sinh đơ một giây, nhíu mày : “Tôi thích đàn ông khác!”

Tôi chẳng hứng thú với việc tự thanh minh như , thậm chí hận .

thể thẳng với

Tôi chỉ thể nhỏ nhẹ dụ dỗ: “Cậu em giống bạn học cũ của hai , chính là nhạc sĩ Tống Minh Ngọc .”

Tiên sinh sững sờ. Tôi , hy vọng thể một vài điều, lừa thì cứ lừa, ba phần thật bảy phần giả, chỉ cần một phần thật thôi.

Có thể cho một phần ?

Tiên sinh im lặng.

Có lẽ chẳng nổi một phần thật nên dứt khoát lười cho chín phần giả.

Hôm nay dạy học sinh chơi đàn, học trò hỏi : “Thầy phong cách chơi giống nhạc sĩ lắm đó, mặt cũng giống nữa, thầy em ruột của chứ?”

Tôi đàn sai một nốt trong bài Ode to Joy, học trò tai thính, liền chỉ ngay. Tôi : “Sao thầy thể quen chứ? Thầy còn đàn sai Ode to Joy nữa .”

Học trò gật đầu.

Cũng đúng thôi, Tống Minh Ngọc là trăng sáng trời, còn đây là vũng nước đất, một trời một vực.

Tôi sớm hiểu .

Hôm nay mang về nhà một chậu hoa. Tôi nhiều về hoa cỏ, cũng chẳng tên khoa học của loài hoa nhỏ là gì, đành gọi nó là bé hoa thôi.

Bé hoa đặt bệ cửa sổ. Thỉnh thoảng cũng tưới nước cho nó, cũng thỉnh thoảng hỏi : “Hôm nay em vui ?”

Có lẽ là cam lòng. 

Dù vui .

Hôm nay đưa ngoài. Chúng đến nhà hàng mà Tống Minh Ngọc thích nhất, điều tạp chí.

Tôi hỏi : “Món ăn ở nhà hàng thích, em cũng thích, cứ đến đây?”

Tiên sinh sững hai giây, : “Tôi thích mà, em thích ?”

Tôi : “Anh thích đồ ngọt mà.”

Anh chọc chọc miếng bít tết trong bát, nhẹ: “Thỉnh thoảng đổi khẩu vị cũng .”

 

Loading...