Tôi kiềm chế ý định đ.ấ.m cho một trận, chìa tay : "Trả thẻ ngân hàng cho ."
Khóe miệng Trì Hanh lập tức xị xuống: "Đó là của em, cho em mà."
"Đó là tiền đưa cho đối tượng tương lai để cùng vun vén cuộc sống, trả đây."
Trì Hanh ôm chặt cái túi, chịu nhúc nhích.
Tôi lạnh: "Sao, Trì thiếu gia mà còn thiếu năm trăm nghìn tệ ?"
Câu thành công khiến mặt Trì Hanh đỏ bừng lên.
"Trả thì trả!"
Trì Hanh lập tức lôi ví , rút tấm thẻ ngân hàng quen thuộc từ ngăn trong cùng.
Cậu đập mạnh nó lòng bàn tay .
Sau đó thèm ngoảnh đầu mà bỏ .
Đối với việc Trì Hanh rời .
Tôi cảm thấy quá đau buồn.
Dù cũng ở bên hơn nửa năm, tình cảm thì đấy.
bao giờ là kiểu hoài niệm quá khứ.
Tôi dọn dẹp đồ đạc trong nhà một lượt.
Hợp đồng thuê nhà ký theo năm, tiền nhà cũng trả .
Những ngày tiếp theo vẫn tiếp tục sống ở đây thôi.
Đồ dùng nào của Trì Hanh còn dùng thì giữ , cái nào dùng thì đóng gói vứt hết thùng rác lầu.
Bao gồm cả lọ hoa mới bàn ăn của Trì Hanh.
Xóa WeChat và điện thoại, chuyện coi như kết thúc.
Tôi giường, đầu óc vẫn còn khá tỉnh táo.
cơ thể mệt mỏi đến mức ngay cả ngón tay cũng chẳng cử động.
Cứ thế để mặc bản mở trừng mắt.
Cho đến khi chân trời hửng sáng.
Cuộc sống khôi phục vẻ bình lặng như .
Như một mặt hồ tĩnh lặng, ngày ngày làm về nhà.
Chỉ ba tháng chung sống ngắn ngủi.
Trì Hanh khuấy đảo cuộc sống của thành một mớ hỗn độn.
Tôi chút thích nghi với những ngày hiện tại.
Người bạn duy nhất mối quan hệ của và Trì Hanh, cũng là cộng sự ở tiệm sửa xe - Lý Tiễn nhận điểm bất thường.
Cậu cứ xoay quanh líu lo hỏi han suốt cả ngày.
Thật sự chịu nổi nhiệt, đành đem chuyện kể cho .
Lý Tiễn hề chế giễu như khi.
Mà vỗ vỗ vai : "Chia tay thì thôi, sẽ ngoan hơn.
"Anh em ông thích kiểu nào , đợi đấy, sẽ tìm một đúng ý ông về đây!"
Tôi dở dở : "Thôi , giờ chẳng còn tâm trí đó nữa, lo kiếm tiền ."
Đang thì điện thoại reo.
Người gọi đến là Tạ Minh.
Tạ Minh.
Em trai ruột của .
Kém một tuổi.
Khi sinh phát hiện cơ thể dị dạng, bố chờ nổi mà sinh ngay đứa thứ hai.
Ở cái ngôi làng miền núi lạc hậu đó.
Mọi thứ trong nhà đều xoay quanh Tạ Minh.
Dù ngược đãi, nhưng kỳ thi đại học, bố vì tiếp tục tốn tiền học nên nhốt ở nhà, khiến bỏ lỡ kỳ thi.
Cũng chính vì thế, chạy trốn khỏi xóm núi và từng .
Cho đến hai năm , Tạ Minh lên đại học, đến thành phố lớn báo cảnh sát mới thông tin liên lạc của .
Trò chuyện đơn giản vài câu, cũng ai làm phiền ai thêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/an-thap-tam-huyen/chuong-4.html.]
Do dự hồi lâu.
Tôi vẫn nhấc máy.
"Anh."
Giọng Tạ Minh chút khàn đặc: "Bây giờ em đang ở thành phố A, chúng gặp một lát ?"
Tôi trả lời câu đó, hỏi ngược : "Có chuyện gì?"
Đầu dây bên im lặng một lúc mới mở lời: "Anh, ung thư dày, cần phẫu thuật, vẫn còn thiếu ít tiền."
Dứt lời, trong đầu hiện lên một khuôn mặt mệt mỏi.
Dù cũng là do mang nặng đẻ đau sinh .
Nói tình thương thì cũng đúng.
Chỉ là chút tình thương ít ỏi đó, trong mười tám năm đầu đời, sớm bào mòn từng chút một .
Một ngày kỳ thi đại học, bố lừa về nhà nhốt ba ngày.
Lúc ngoài, đút cơm cho , rằng bà với .
Bố thể nối dõi tông đường cho ông , ông cũng hy vọng gì việc gả để lấy tiền sính lễ, như là đối đãi t.ử tế với lắm .
Tôi bình thản chấp nhận tất cả.
Cuối cùng, giữa trận cãi vã của Tạ Minh – đứa em từ nhà ngoại về – với bố .
Forgiven
Tôi thu dọn đồ đạc rời .
Chuyện cũ giống như ngăn cách bởi một lớp màng dày.
Dù thể nhớ những chuyện đó.
quên mất cảm giác lúc là như thế nào .
Con thật sự dễ làm mờ, thậm chí là quên những nỗi đau trong quá khứ.
Sau khi gửi địa chỉ cho Tạ Minh.
Tôi nhớ tới tấm thẻ ngân hàng lấy từ chỗ Trì Hanh.
Lúc đó lấy về xong cứ để trong ví.
Vẫn hề động .
Thao tác đơn giản điện thoại để kiểm tra dư.
Tiền bên trong vẫn còn nguyên, mất một xu.
Cũng thôi, Trì Hanh đâ
Trong lúc đợi Tạ Minh.
Tôi sắp xếp mấy việc vặt ở cửa hàng.
Bụng đau một cái.
Dạo cứ thỉnh thoảng cảm giác đau âm ỉ.
Trước đó cũng chẳng để ý lắm.
Hôm nay cuộc điện thoại của Tạ Minh nhắc nhở .
Đợi xong xuôi mấy việc bệnh viện một chuyến.
Đang nghĩ ngợi thì Tạ Minh đến.
Tôi tâm trí hàn huyên với nó.
Trực tiếp nhét thẻ ngân hàng tay nó.
"Cầm lấy ."
Tạ Minh ngẩn một giây.
"Anh, em chỉ cần năm mươi nghìn là đủ , tiền em cũng gom gần đủ ."
"Cứ cầm lấy , mật khẩu là sinh nhật của ." Nói đoạn khựng : "Sinh nhật là..."
Chưa dứt câu, Tạ Minh ngắt lời: "Em mà , em ."
Tôi gật đầu.
Bầu khí bỗng chốc trở nên yên tĩnh.
Anh em ruột cũng lúc chẳng gì để , mặc dù bảy tám năm gặp.
Ngượng ngùng vài giây, lên tiếng : "Em về ."
Vừa dứt lời, bụng đột nhiên đau nhói.
Tôi theo bản năng ôm lấy bụng.