Tôi lái xe về nhà.
Tôi lên lầu ngay.
Tìm một góc khuất để đỗ xe.
Đầu óc đến giờ vẫn còn hỗn loạn.
Nghĩ lúc đầu thật bao đồng.
Nghĩ việc Trì Hanh nỗ lực lừa dối suốt nửa năm qua.
Nghĩ những ngày chìm đắm trong cái hạnh phúc bề nổi đó.
Khu chung cư là khu cũ, thang máy.
Rất gần trường của Trì Hanh.
Ba tháng khi xác định quan hệ với Trì Hanh.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ ở tầng ba tại đây.
Chuyển từ ký túc xá ở tiệm về, bắt đầu chung sống với Trì Hanh.
Chỗ đậu xe thể thấy căn nhà đang thuê.
Đèn trong phòng đang sáng.
Trì Hanh ở nhà.
Forgiven
Điện thoại vẫn kêu tinh tinh.
Tôi xem.
Châm một điếu thuốc, chuẩn để bản bình tĩnh .
Dù thế nào, chuyện cũng cần giải quyết.
Lúc .
Đèn cầu thang ở cửa đơn nguyên sáng lên.
Bóng dáng quen thuộc xách một chiếc túi bao bì lớn, lững thững tới bên thùng rác.
Một tiếng "đùng" vang lên.
Trì Hanh phủi phủi tay.
Lại lên lầu.
Hai phút , rít nốt t.h.u.ố.c cuối cùng.
Đẩy cửa xe chuẩn lên lầu.
Lúc ngang qua thùng rác.
Tôi ma xui quỷ khiến liếc bên trong một cái.
Túi đồ Trì Hanh vứt dường như là túi bao bì của một nhà hàng.
Mở điện thoại tra thử.
Đó là một quán cơm tư nhân cao cấp.
Cùng lúc đó, tin nhắn của Trì Hanh nhảy .
"Anh ơi, cơm tối nay em làm xong , vẫn về."
Kèm theo ảnh chụp là bốn món mặn một món canh, trông ngon mắt.
Tôi bức hình trong điện thoại.
Lại tờ đơn dán bên cạnh túi bao bì .
Tôi ít khi để Trì Hanh xuống bếp.
Lần đầu tiên nấu cơm cho là một tăng ca về muộn.
Vừa về nhà thấy bàn vẫn còn thức ăn nóng hổi.
Lòng ấm áp vô cùng.
Trì Hanh còn giơ tay lên bảo để làm bữa cơm mà còn bỏng nữa.
Làm xót xa khôn xiết.
Giờ , tất cả đều là giả dối.
Ngay cả cơm canh cũng là mua bên ngoài.
Chỉ là như một thằng ngốc tin hết sạch.
Người khi tức giận đến một mức độ nào đó thì thực sự sẽ bật .
Chìa khóa tra ổ.
Cửa phòng mở từ bên trong.
"Anh về ?"
Trì Hanh mặc bộ đồ ngủ kẻ ca rô, giọng điệu mừng rỡ.
Những lời lẽ sắp xếp lầu trong khoảnh khắc đều xáo trộn hết cả.
Trì Hanh tiến lên ôm lấy cánh tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/an-thap-tam-huyen/chuong-3.html.]
"Anh, hôm nay vất vả , em làm món ngon đây."
"Người mùi t.h.u.ố.c lá nồng quá, chẳng bảo là từ từ cai t.h.u.ố.c ?"
Giống như vợ chờ chồng về nhà lâu.
Thấy chồng về muộn là nhịn mà cằn nhằn.
Làm chút lửa giận trong bụng tan biến sạch sành sanh.
Thôi bỏ , tuổi đời còn nhỏ.
Chắc là thấy vui nên mới làm .
Dù thế nào nữa, nửa năm chung sống là giả.
Vẫn nên hỏi cho rõ ràng .
Tôi khựng .
Nắm chặt lấy cánh tay của Trì Hanh.
Nói: "Hôm nay thấy ."
"Nhìn thấy cái gì cơ?"
Trì Hanh chút khó hiểu: "Ăn cơm , lát nữa thức ăn nguội hết bây giờ."
Có những lời một khi mở lời thì tiếp sẽ dễ dàng hơn nhiều.
"Hôm nay thấy em ở tiệm độ xe phía tây thành phố , Trì Hanh, con trai của thủ phú thành phố S Trì Ngọc Hanh, đúng ?"
Trong nháy mắt, khí chất của Trì Hanh đổi hẳn.
Cậu buông tay , ánh mắt dần trở nên lạnh lùng.
Nhìn bộ dạng của .
Tôi vẫn nhịn mà hỏi một câu: "Trì Hanh, tại em lừa ?"
ngờ, câu tiếp theo của Trì Hanh khiến sững sờ tại chỗ.
"Anh Tranh, làm thế thì mất vui ."
Tôi thể tin nổi: "Em cái gì?"
"Những ngày qua chúng sống ? Tại vạch trần làm gì? Anh đóng vai đấng cứu thế của , em diễn vai đóa bạch liên hoa của em, ít nhất thì cả hai chúng đều sướng ?"
Giọng điệu Trì Hanh hờ hững, chẳng lấy một chút hổ khi vạch trần lời dối.
Ngược còn mang vẻ mặt như thể đang vô lý gây sự.
"Hơn nữa chỉ là chuyện nhỏ nhặt thôi mà..."
Một luồng nộ khí xông thẳng lên đỉnh đầu .
Bạch liên hoa cái con gì chứ.
Không để hết câu, trực tiếp tay túm lấy tóc Trì Hanh.
"Mất vui? Tôi bẻ răng thì chắc là vui đấy nhỉ? Cậu coi ông đây là thằng ngu ? Để dắt mũi như con bò? Lại còn chuyện nhỏ?"
Ước mơ lớn nhất đời là một mái ấm, thể cùng yêu sống những ngày tháng t.ử tế.
Những ngày tháng bình dị, ấm áp.
Giờ , tất cả hạnh phúc đều là giả tạo.
Vẻ bám đáng yêu ngày thường của Trì Hanh đều là giả hết.
Nó chính là một thằng ranh con kỹ năng diễn xuất bậc thầy!
Tôi cần một tình yêu mà từ đầu chí cuối là những lời dối trá.
Trì Hanh kéo đến đau cả da đầu: "Anh bớt sức ? Trên giường thì thôi ... Á!!!"
Tôi lạnh lùng buông tay.
Ném mớ tóc trong lòng bàn tay thùng rác.
"Cút."
Tôi trầm giọng .
Trì Hanh mang vẻ mặt kỳ quái: "Anh làm thật đấy ?"
"Cậu đích tay?"
Trì Hanh im lặng.
Cậu im tại chỗ lâu.
Tôi thèm liếc mắt lấy một cái.
Đợi đến khi đổ hết chỗ thức ăn nguội ngắt bàn .
Trì Hanh mới nghiến răng : "Được, thì , đừng mà hối hận!"
Nói xong, Trì Hanh phòng ngủ, vơ vét đồ đạc của một cái túi nhỏ.
Cậu hằm hằm ngoài.
Khi đến cửa, chặn .
Trì Hanh nén khóe môi đang nhếch lên: "Sao thế? Không nỡ bỏ em ?"