An Thập Tam Huyền - Chương 1
Cập nhật lúc: 2025-12-23 09:05:37
Lượt xem: 304
Sau một trận kịch liệt.
Tôi kiệt sức tựa đầu giường.
Châm một điếu t.h.u.ố.c rít một .
Tôi cụp mắt Trì Hanh đang thở gấp, gương mặt ửng hồng.
Thằng nhóc trông trắng trẻo mềm mại.
Thế mà sức chẳng nhỏ chút nào.
Một quanh năm làm việc chân tay như còn giày vò cho bã.
Nghĩ đến đây, nhịn mà nắn bóp eo của Trì Hanh.
Muốn xem thử bên trong giấu thứ gì .
Trì Hanh đột ngột ngẩng đầu.
Cậu ngọ nguậy mấy cái rúc tọt lòng : "Anh, tiếp ?"
Tôi dời tay , sợ tàn t.h.u.ố.c rơi .
"Không tiếp nổi, mai làm ca sáng."
Trì Hanh bĩu môi, chút tiếc nuối: "Được thôi, chúng nghỉ ngơi ."
Nói Trì Hanh chống dậy, giật lấy điếu t.h.u.ố.c tay dụi tắt ngay lập tức.
Cậu kéo trong chăn: "Đi ngủ!"
Sáng hôm thức dậy sớm.
Trì Hanh vẫn còn cuộn tròn trong chăn ngủ say.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân, làm một bữa sáng đơn giản.
Thấy còn chút thời gian khi làm.
Tôi mò phòng ngủ hôn Trì Hanh một cái.
"Anh làm đây, bữa sáng hâm trong nồi nhé."
Trì Hanh mơ mơ màng màng, còn mở mắt nhưng cánh tay to lớn quàng lấy cổ .
Cậu dùng lực hôn tới tấp.
Trao một nụ hôn dài vị bạc hà.
Trì Hanh tỉnh táo hơn hẳn, mở mắt thuận thế cọ cọ cánh tay .
"Đi đường cẩn thận, chú ý an nhé."
Lời quan tâm khiến lòng ấm áp vô cùng.
"Chiều qua trường đón em tan học nhé?"
Hôm nay thứ sáu, tiết chiều của Trì Hanh học đến tận năm giờ.
Tôi tan làm chạy qua đó là .
Nhận cái gật đầu xác nhận của Trì Hanh.
Tôi mới mãn nguyện rời nhà làm.
Đi ngang qua phòng ăn, vô tình bó hoa bàn mà hôm qua Trì Hanh mang về.
Khóe miệng tự chủ mà cong lên.
Nhớ tới hai ngày bạn bè còn bảo.
Tình cảm phát triển từ mối quan hệ chính đáng như và Trì Hanh thì sớm muộn cũng tan vỡ.
Tôi nhịn mà hừ lạnh một tiếng.
Bọn họ chỉ giỏi ghen tị.
Tôi và Trì Hanh bây giờ sống hạnh phúc bao.
Nỗ lực làm việc suốt cả ngày.
Giữa giờ còn tranh thủ gọi video cùng Trì Hanh ăn bữa trưa sến súa.
Cuối cùng cũng đợi đến lúc tan làm.
Tôi ngâm nga cởi bộ quần áo bảo hộ .
Cô bé thu ngân nhịn trêu chọc: "Vui thế, Tranh tối nay hẹn ?"
Tôi nhướn mày, xem như ngầm thừa nhận.
Chỉ là còn kịp bước khỏi cửa hàng, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Là cuộc gọi của bạn Liễu Nam.
Tôi bắt máy, leo lên chiếc Volkswagen cũ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/an-thap-tam-huyen/chuong-1.html.]
Còn kịp mở miệng, giọng bên truyền đến .
"Tranh ơi, mau đến cứu với! Tiệm hôm nay bận quá xoay xở kịp, coi như xin chú đấy~"
Nói là bạn, nhưng Liễu Nam giống như và thầy của hơn.
Sau khi nghiệp cấp ba về , chính Liễu Nam – chủ tiệm sửa xe – thu nhận .
Tôi nỗ lực học nghề, cho đến khi tiệm của Liễu Nam ngày càng phát triển, chuyên làm ăn với giới nhà giàu.
Tôi là một thằng chỉ học hết cấp ba, ăn lọt tai, thường xuyên vì chuyện độ xe mà đắc tội với khách hàng.
Cuối cùng còn cách nào khác, tự rút , sang khu khác mở một tiệm nhỏ.
Giờ Liễu Nam gọi điện nhờ giúp đỡ.
Tôi thể từ chối.
Nhắn tin cho Trì Hanh bảo một câu tăng ca.
Tôi bẻ lái, thẳng tới tiệm của Liễu Nam.
Vừa đến tiệm, chào hỏi vài câu xong.
Tôi liền cầm dụng cụ chui ngay xuống gầm xe.
Làm xong sớm thì còn kịp đón Trì Hanh.
Cứ thế cắm cúi làm, thời gian trôi qua trong nháy mắt.
Thấy sắp xong việc đến nơi.
Động tác của vô thức nhanh hơn.
Bỗng nhiên, thấy một cái tên quen thuộc.
"Trì Hanh, thằng ranh , cuối cùng cũng thời gian tới thăm con xe cưng của chú mày , em còn tưởng chú định bỏ xe để lương chứ!"
Ngay đó, một giọng quen thuộc vang lên.
"Cút."
Không giống vẻ sến súa thường ngày, ngược còn chút thiếu kiên nhẫn.
âm sắc rõ ràng là mà vô cùng quen thuộc.
Động tác tay dừng .
Forgiven
Chân đạp một cái, cả cơ thể nương theo ván trượt đẩy ngoài.
Tìm theo hướng phát âm thanh.
Tầm mắt quá thấp, góc oái oăm.
Tôi chỉ rõ một đôi giày.
Một đôi giày thể thao trắng mà chính tay hôm qua giặt sạch, thắt dây, đặt ngay ngắn trong tủ giày ở nhà.
Liễu Nam thấy tiếng liền chạy đón.
Một tiếng "thiếu gia", hai tiếng "thiếu gia".
Lát , lái một chiếc siêu xe màu xanh nước biển từ trong hầm .
"Trì thiếu, xe của đây, chạy thử ?"
Đôi giày thể thao trắng khẽ cử động: "Không cần ."
Sau khi nhận chìa khóa, mấy họ cùng tiến về phía chiếc siêu xe.
Đôi giày dần khuất khỏi tầm mắt.
Tôi đang đờ thì vô thức chống tay dậy.
Tầm lập tức mở rộng.
Tôi thấy cái gáy quen thuộc .
Thằng nhóc Trì Hanh tối ngủ thích rúc lòng .
Cái gáy đó xoa trăm .
Tôi dám khẳng định, đó chính là Trì Hanh.
Tôi tựa xe, mấy họ xa.
Cũng thấy họ trêu đùa mấy câu.
"Cảm giác làm đóa bạch liên hoa nửa năm nay thế nào?"
"Cậu định chơi với lão già bao lâu nữa?"
"Hanh , nếu thật lòng thích thì nên sớm rõ với ."
Tôi ngây như phỗng.
Gió thổi lâu, thổi đến khi tiếng động cơ vang rền lên.