Ám Vệ Ôm Bụng Bầu Chạy Trốn Thất Bại - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-20 13:14:34
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đoàn của Tần vương lao trong mưa như trút nước, hề dừng , dù ngang Thập Phương sơn cũng vẫn phục kích, thể ngăn Tần vương chính diện, liền tay trong bóng tối.

Cả đoàn đ.á.n.h lui, quân của Tần vương rốt cuộc quá ít, tiếp viện, mà địch thì nối ngừng lao lên.

Máu tươi đỏ thẫm mưa xối trôi, nhuộm đỏ cả một đoạn sông gần đó.

Một đêm chiến đấu kịch liệt, thời gian dần dần trôi về nửa đêm, bên cạnh Tần vương chỉ còn hai ba hộ vệ.

Nhờ liều cản địch, bọn họ cuối cùng cũng đến chân núi, tiến rừng sâu.

kẻ đuổi theo vẫn bám chặt buông, tiếng động thì đến gần.

Hai hộ vệ liền dẫn dụ kẻ địch , bên Tần vương chỉ còn một hộ vệ, bảo vệ nay khí tức ngày càng hỗn loạn tiếp tục lẩn sâu rừng núi.

Ám vệ giỏi ẩn , khó mà đối đầu trực diện, nhưng thể dẫn Tần vương trốn hang thú, lấy màn đêm làm lá chắn để tránh truy binh.

“Vương gia, tạm thời nơi thể xem là an .” Thập Nhất ướt đẫm, đưa Tần vương cũng ướt sũng sâu trong hang.

Nơi sâu nhất trong hang khá khô ráo, song vẫn còn mùi dã thú lưu .

(Đề Cử Đam Mỹ Hay ưu tiên đăng truyện có view và cmt)

so với mãnh thú thể về bất cứ lúc nào, những kẻ đuổi g.i.ế.c ngoài mới thật sự đáng sợ.

Nam nhân hình cao lớn, thở hỗn loạn, sắc mặt đỏ bừng, nửa nhắm mắt tựa vách đá.

Thập Nhất lau mặt, mặt nạ từ lâu thất lạc trong trận chiến, lộ gương mặt tuấn tú: “Vương gia, bên ngoài truy binh, tiện nhóm lửa, xin ngài nhẫn nại, trời sáng sẽ tới tiếp ứng.”

Nam nhân khẽ “ừm” một tiếng, thanh âm khàn đặc khác thường.

Lòng Thập Nhất chấn động, vội vàng tới gần xem xét: “Vương gia, ngài thương ? Để thuộc hạ xem thử thương ở .”

Y liền xé áo trong, định cầm m.á.u cho Vương gia.

Nam nhân vươn tay giữ chặt cánh tay Thập Nhất, y ngẩng đầu lên, trong bóng tối như thấy một đôi mắt đỏ rực.

“Thập Nhất.” Giọng nam nhân khàn khàn, đè nén.

Thập Nhất cưỡng ép bản lùi , cố rút tay về: “Vương gia gì phân phó?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-ve-om-bung-bau-chay-tron-that-bai/chuong-2.html.]

“Cút ngoài.” Bàn tay nam nhân siết tay Thập Nhất như nỡ rời: “Đừng gần .”

Thập Nhất run rẩy .

“Cút!” Nam nhân gằn giọng.

Thập Nhất lui vài bước, nhưng bổn phận cho phép y rời . Y là t.ử sĩ của Tần vương phủ, thể bỏ mặc Vương gia, liền c.ắ.n răng tiến gần: “Vương gia, thuộc hạ mang theo mấy vị giải dược, thể sẽ hữu dụng. Xin Vương gia mô tả triệu chứng khác thường, để thuộc hạ kê đúng thuốc.”

Nam nhân tựa vách bật khẽ: “Ngươi gánh vác?”

Thập Nhất gật đầu, trong bóng tối Vương gia thấy, bèn : “Phải, Vương gia. Đây là bổn phận của thuộc hạ.”

“Lại đây.”

Thập Nhất ngoan ngoãn tiến gần.

Bóng tối bỗng vươn một bàn tay to lớn, nắm lấy gáy y kéo . Thập Nhất theo bản năng vùng vẫy.

“Không ngươi phân ưu ?”

Thập Nhất buông tay.

Y áp lồng n.g.ự.c rắn chắc của nam nhân, cảm thấy gương mặt chạm làn da nóng rực, đỉnh đầu là thở bỏng cháy phả xuống vành tai.

“Thập Nhất.”

“Vâng?”

“Đừng hối hận.”

Thập Nhất mím chặt môi. Gần đến thế, nếu y còn hiểu Vương gia trúng độc gì thì đúng là uổng công làm t.ử sĩ.

Y gật đầu, mặc cho bàn tay trượt vạt áo mở.

Bên ngoài, mưa gió cuồng loạn.

Mưa rơi suốt cả đêm.

Tới lúc bình minh, mưa mới tạnh.

Loading...