Ám Vệ Chỉ Muốn Kiếm Tiền Dưỡng Lão, Nào Ngờ Thành Vạn Nhân Mê - Chương 7: Thái tử điện hạ, ngài đây là ở làm nhục hắn!

Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:18:16
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gió đường Chu Tước dường như ngưng đọng.

Bách tính vây xem dám thở mạnh.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn con hắc mã đang quỳ mặt đất, và ba nó.

Hoắc Phong Liệt từ đất bò dậy, phủi lớp bụi đất .

Hắn con chiến mã đáng giá liên thành .

Cũng vị Thái t.ử Đại Lương sắc mặt âm trầm.

Đôi mắt tựa chim ưng , gắt gao dán chặt Sở Uẩn Sơn.

Tưởng chừng thể thiêu xuyên lớp áo gấm màu nguyệt bạch .

Yến Hoài Chu tiến lên một bước, chắn ngang tầm mắt của Hoắc Phong Liệt.

“Hoắc tướng quân.”

Giọng Yến Hoài Chu lạnh lẽo, mang theo uy áp của bậc trữ quân.

“Náo đủ ?”

“Nếu náo đủ, cô thể cho của Đại Lý Tự đến luyện tập cùng tướng quân.”

Hoắc Phong Liệt dường như thấy.

Hắn trực tiếp vòng qua Yến Hoài Chu.

Động tác nhanh như một cơn gió.

Yến Hoài Chu chỉ cảm thấy hoa mắt, lưng truyền đến tiếng vải vóc sột soạt.

“Ngươi làm gì!”

Yến Hoài Chu đột ngột xoay .

Chỉ thấy một bàn tay của Hoắc Phong Liệt tựa gọng kìm sắt, siết chặt lấy cổ tay Sở Uẩn Sơn.

Lực đạo kinh .

Cổ tay Sở Uẩn Sơn vốn mảnh khảnh, trong bàn tay to rộng quanh năm cầm binh khí , trông càng thêm yếu ớt.

Tựa như chỉ cần dùng sức là thể bẻ gãy.

Sở Uẩn Sơn cúi đầu cổ tay đang giữ chặt của .

Hắn thầm thở dài trong lòng.

Đây tính là tai bay vạ gió ?

Hay là khinh bạc giữa chốn đông ?

Theo luật pháp Đại Lương, giữa đường phi lễ lương gia… , phi lễ một nam sủng lương thiện, nên phạt bao nhiêu bạc đây?

Năm mươi lạng?

Hơi ít.

vị cũng là đại tướng quân, phận rành rành đó, phạt theo mức cao nhất.

Một trăm lạng .

Sở Uẩn Sơn thầm ghi món nợ trong lòng.

Hoắc Phong Liệt chẳng tâm tư quản xem đang nghĩ gì.

Ngón tay miết mạnh hổ khẩu và lòng bàn tay của Sở Uẩn Sơn.

Đó là vết chai chỉ luyện võ quanh năm mới .

Tuy đôi tay chăm sóc cực , da dẻ trắng nõn mịn màng.

dấu vết ăn xương cốt thì thể che giấu.

“Điện hạ y là nam sủng lấy sắc thờ ?”

Hoắc Phong Liệt ngẩng đầu, mắt sáng như đuốc về phía Yến Hoài Chu.

“Thật hoang đường!”

Hắn đột nhiên giơ tay Sở Uẩn Sơn lên, phô bày cho cùng thấy.

“Hãy vết chai mỏng nơi hổ khẩu !”

“Nhìn vết sẹo trong lòng bàn tay !”

“Đây rõ ràng là một đôi tay quanh năm cầm đao!”

“Là một đôi tay g.i.ế.c !”

Cảm xúc của Hoắc Phong Liệt phần kích động.

Hắn thể chấp nhận.

Bóng hình cứu mạng ở Mạc Bắc, thể lưu lạc đến nông nỗi .

Bị xem như món đồ chơi.

Bị gọi là nam sủng.

Đây quả thực là sự sỉ nhục đối với !

“Điện hạ!”

Hoắc Phong Liệt mắt hoe đỏ, giọng nghẹn ngào.

“Thái t.ử điện hạ, ngài đang sỉ nhục y, đang sỉ nhục võ nhân Đại Lương chúng ?!”

“Y là một lưỡi đao sắc bén, món đồ trang trí cho thưởng ngoạn!”

Yến Hoài Chu bộ dạng thống khổ tột cùng của Hoắc Phong Liệt, lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt.

Đó là của cô.

Là lưỡi đao vật trang trí, đến lượt ngươi quản ?

Hơn nữa…

Ngươi nắm tay y làm gì?

Còn sờ mó?

Yến Hoài Chu cảm thấy lãnh địa của xâm phạm.

Một luồng chua xót và tức giận mãnh liệt đan xen, khiến trong nháy mắt còn giữ vẻ mặt.

“Buông tay.”

Yến Hoài Chu đột nhiên phất tay áo, một luồng nội lực chấn văng tay Hoắc Phong Liệt .

Rồi một tay kéo Sở Uẩn Sơn lòng, che chắn kín kẽ lưng, tựa như một con ác long giữ mồi.

“Hoắc tướng quân quản rộng quá .”

Yến Hoài Chu lạnh một tiếng, ánh mắt âm u.

“Người của cô, cô dùng thế nào thì dùng thế đó.”

“Ngược là Hoắc tướng quân, về kinh động tay động chân với nội quyến của cô.”

“Sao nào?”

Lili♡Chan

“Đây là quy củ từ biên cương mang về ?”

Hoắc Phong Liệt chấn lùi một bước.

lùi bước.

Ngược còn tiến thêm một bước, ánh mắt lướt qua vai Yến Hoài Chu, đ.â.m thẳng về phía Sở Uẩn Sơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-ve-chi-muon-kiem-tien-duong-lao-nao-ngo-thanh-van-nhan-me/chuong-7-thai-tu-dien-ha-ngai-day-la-o-lam-nhuc-han.html.]

“Ngươi !”

Hoắc Phong Liệt quát.

“Nói cho !”

“Nói cho , ngươi nam sủng! Ngươi là chiến sĩ! Là chim ưng tung hoành chín tầng trời!”

“Chỉ cần ngươi gật đầu, bản tướng quân hôm nay dù liều bỏ cả quan phục , cũng quyết mang ngươi !”

“Đến Bắc Cương! Đến chiến trường! Đến nơi ngươi thuộc về! Đừng ở chốn son phấn mà mục rữa!”

Cả đám đông xôn xao.

Tình tiết thật quá mức kinh .

Đại tướng quân vì tranh đoạt nam sủng của Thái t.ử mà tiếc liều mạng? Đây là vở kịch lớn nhường nào?

Sở Uẩn Sơn nấp lưng Yến Hoài Chu, mà da đầu tê dại, ngón chân bấu chặt xuống đất.

Tên điên lên cơn .

Đi Bắc Cương?

Cái nơi khỉ ho cò gáy, gió cát mịt mù đó ư?

Không .

Đánh c.h.ế.t cũng .

Ở nơi đó chẳng những bổng lộc thêm, mà ngày ngày còn uống gió Tây Bắc.

Sao bì với việc an nhàn hưởng lạc ở kinh thành.

Với , vị tướng quân suy diễn nhiều ?

Ta chỉ là một ám vệ tích cóp tiền dưỡng lão mà thôi.

Chiến sĩ ư?

Đó là một mức giá khác.

Hoắc Phong Liệt thấy y lời nào, cho rằng y khống chế, hoặc nỗi oan khuất nào dám .

Lửa giận trong lòng càng bùng cháy.

Hắn nữa xông lên, tóm lấy Sở Uẩn Sơn.

“Ngươi câm !”

“Công phu một ngón tay bẻ gãy chân ngựa ban nãy ?”

“Lôi đây xem nào!”

Ngón tay Hoắc Phong Liệt nữa siết chặt mạch môn của Sở Uẩn Sơn.

Lần , vận nội kình.

Hắn đang thăm dò.

Người luyện võ, nếu khác khống chế mạch môn và rót nội lực , cơ thể sẽ phản kháng theo bản năng.

Cơ chế phòng ngự khắc sâu xương tủy đó thể lừa .

Hơn nữa, nội kình nhập thể sẽ vô cùng đau đớn. Người thường căn bản thể chịu nổi.

Hoắc Phong Liệt đang chờ.

Chờ y phản kích.

Hoặc là chờ y kêu đau.

Thế nhưng.

Không gì xảy cả.

Sở Uẩn Sơn yên tại chỗ, mặc cho luồng nội lực bá đạo hoành hành trong kinh mạch.

Y đến mày cũng nhíu lấy một cái.

Thậm chí còn đang thất thần.

Hắn đang nghĩ, tay của Hoắc tướng quân mạnh thế nhỉ.

Cú siết , cổ tay chắc chắn bầm tím.

Về tìm Thái t.ử đòi tiền t.h.u.ố.c xoa bóp mới .

Một lọ t.h.u.ố.c mỡ ba đồng bạc, còn tính thêm tiền công xoa thuốc.

Hoắc Phong Liệt ngây .

Không phản ứng?

Sao thể phản ứng?

Chẳng lẽ kinh mạch của y phế?

Hay là y nội thương nặng, căn bản thể vận dụng nội lực?

Hoắc Phong Liệt gương mặt chút huyết sắc, bình tĩnh đến lạ thường của Sở Uẩn Sơn.

Cơn phẫn nộ trong lòng nháy mắt hóa thành sự hoảng hốt và đau lòng tột độ.

Y đến kêu đau cũng ?

Mấy năm nay, y ở phủ Thái t.ử rốt cuộc trải qua những gì?

cho uống thuốc?

Hay là

Ngón tay Hoắc Phong Liệt run rẩy.

Hắn dám dùng sức nữa.

Sợ chỉ cần mạnh tay một chút, sẽ tan vỡ mất.

“Ngươi…”

Giọng Hoắc Phong Liệt cũng run lên.

“Ngươi đau ?”

Sở Uẩn Sơn hồn, chớp chớp mắt.

Đau?

À, .

Lại diễn .

Nhìn bộ dạng sắp đến nơi của Hoắc Phong Liệt, Sở Uẩn Sơn cảm thấy chuyện to .

Hiểu lầm mà cứ sâu thêm, e rằng thật sự sẽ trói Bắc Cương sung quân mất.

Phải chặt đứt hết niệm tưởng của .

Phải khiến tin rằng là một tên phế vật hết t.h.u.ố.c chữa.

Là con hoàng yến chỉ xứng nuôi trong hậu viện.

Chỉ như , mới giữ công việc bổng lộc cao, việc nhẹ nhàng .

Sở Uẩn Sơn hít một thật sâu.

Hắn từ từ ló nửa cái đầu từ lưng Yến Hoài Chu.

Đôi mắt xinh hề sự kiên nghị và bất khuất mà Hoắc Phong Liệt mong chờ.

Chỉ một nụ nịnh nọt đến tột cùng.

“Hoắc tướng quân hiểu lầm .”

Loading...