Anh cho mật mã từ , nhưng đây là đầu tự tiện mà báo .
Tôi đang tìm gì, và rốt cuộc thể tìm thấy gì, cứ thế lơ ngơ khắp căn nhà.
Cuối cùng, mở cửa phòng vẽ của .
Nhà và nhà đều là kiểu căn hộ áp mái gác xép, gác xép của cũng chính là phòng vẽ.
Biên Bội Thì đây học mỹ thuật, mặc dù bây giờ nghề nghiệp liên quan gì đến mỹ thuật, nhưng vẫn giữ sở thích . Thỉnh thoảng những tác phẩm cảm thấy khá , còn trưng bày tại phòng trưng bày nghệ thuật để bán.
Trước đây, cũng từng vẽ chân dung khi mặc váy. Anh cầm bút giá vẽ nghiêm túc quan sát , trông thật quyến rũ, mỗi đều nhịn hôn , cho nên thời gian cần để vẽ xong một bức tranh… thường là lâu.
Biên Bội Thì từng , khi vẽ , giống như đang vuốt ve từng tấc da thịt của .
Tôi lục lọi đồ đạc trong phòng vẽ, ngừng hồi tưởng những chuyện liên quan đến hội họa . Không hiểu , khi đang nghĩ những điều , trong lòng những dự cảm kỳ lạ.
Bởi vì trong ngôi nhà , nơi ít quen thuộc nhất chính là phòng vẽ của .
Sự thật chứng minh, dự cảm của là đúng. Tôi tìm thấy một cuốn sổ phác họa ngả màu ố vàng, khi mở , bên trong là nhiều bức vẽ vẽ đây.
Phong cảnh, tĩnh vật, nhân vật.
Và trong các nhân vật…
Phần lớn là một nam sinh mặc đủ loại váy dài.
Chi tiết trong những bức vẽ rõ ràng hơn nhiều so với bức ảnh cũ kỹ, độ phân giải thấp mà Minh Diệp chụp .
Nam sinh một nốt ruồi lệ mắt , tóc dài nửa chừng, rối.
Có lẽ còn học nhảy. Dáng nhảy của trong tranh trông thật nhẹ nhàng, đến mức cũng ghen tị mà thừa nhận, .
Trên một bức tranh, Biên Bội Thì nguệch ngoạc hai câu thơ: “Tôi cưỡi gió bay , sợ lầu son điện ngọc, nơi cao lạnh lẽo.”
“Thừa Phong.”
Tôi nhớ đầu tiên Biên Bội Thì tên , và để tên lướt qua môi .
Anh : “‘Tôi cưỡi gió bay , sợ lầu son điện ngọc’, là một cái tên mang đầy tiên khí.”
Trên bức tranh ghi câu thơ , rõ những vệt nước mắt, nghĩ đó là của Biên Bội Thì. Vậy là, trai mà yêu thương như gió bay mất .
Người ở trần gian là .
Một bản giống về hình thức nhưng khác trong tâm hồn.
—————————————
Buổi tối khi tắm, trong bồn ngừng hồi tưởng những chuyện kể từ khi quen Biên Bội Thì, nhất thời nhập tâm đến mức nước nguội lạnh cũng .
Trời trở lạnh, khi bước khỏi phòng tắm, liên tục hắt mấy cái. Sáng hôm tỉnh dậy, cả mệt mỏi, đầu óc cuồng.
Tôi tìm nhiệt kế đo thử, quả nhiên sốt .
Trong nhà thuốc hạ sốt, cũng lười mua, uống chút nước nóng bò lên giường ngủ tiếp.
Không bao lâu trôi qua, tiếng chuông cửa liên tục làm tỉnh giấc.
Là Minh Diệp.
Cậu vội vã gọi cho mấy cuộc mà , đó gọi thì thể gọi nữa, còn tưởng xảy chuyện gì.
“Có thể xảy chuyện gì chứ.” Tôi dài ghế sofa, túm lấy gối ôm lòng: “Chỉ là ngủ say quá nên thấy tiếng chuông rung.”
“Bị ốm ?” Minh Diệp xuống bên cạnh ghế sofa, cúi định sờ trán .
lúc , chuông cửa reo một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-muu/chuong-5.html.]
Minh Diệp mở cửa, giọng lạnh nhạt của Biên Bội Thì truyền tai : “Cậu làm gì ở đây?”
Minh Diệp : “Tôi thể ở đây ?”
Biên Bội Thì hỏi: “Thừa Phong ?”
Tôi vội vàng dậy từ ghế sofa, nhanh chóng cửa.
Biên Bội Thì vẫn đang đẩy vali, thấy , vẻ mặt dịu một chút, hỏi: “Thừa Phong, thể ?”
“Có gì thì ở đây .” Minh Diệp nửa che chắn .
Ánh mắt Biên Bội Thì cụp xuống, dừng bàn tay Minh Diệp đang nắm cổ tay , ngừng một chút, : “Thừa Phong?”
Tôi thấy mềm lòng. Một cảm giác chua chát và rối bời dâng lên trong ngực.
“Sao từ hôm qua đến giờ em trả lời tin nhắn cũng điện thoại của ?” Giọng dịu dàng: “Xảy chuyện gì ?”
Minh Diệp “chậc” một tiếng, mỉa mai : “Anh đừng ở đây giả vờ thâm tình, sẽ còn chơi đùa cái trò của nữa—”
“Tôi hỏi .” Biên Bội Thì lạnh lùng ngắt lời . Sau đó, một nữa : “Thừa Phong, em cho .”
Lòng rối bời, đầu cũng choáng váng, hít một thật sâu: “Thầy Biên, em nghĩ… chúng nên xem xét mối quan hệ của .”
“Tại ?”
Tôi lắc đầu, diễn đạt cho rõ ràng, thì Minh Diệp đột nhiên siết c.h.ặ.t t.a.y , như chọc tức: “Anh thấy đang bệnh ? Còn tới đây làm phiền nữa.”
“…Được , em nhớ uống thuốc, nghỉ ngơi thật .”
Biên Bội Thì truy hỏi nữa, thật thâm trầm: “Dù em cân nhắc bao lâu, cũng sẽ đợi em.”
Đợi đến khi rời , đóng cửa, mệt mỏi Minh Diệp: “Cậu cũng về , Minh Diệp.”
Minh Diệp tiến thêm một bước, đưa tay chạm mặt .
Tôi dùng sức gạt tay .
“Đừng như ,” Minh Diệp bất lực : “Anh căn bản đáng để phiền lòng, buồn bã như .”
Tôi mặt cảm xúc: “Vậy thì liên quan gì đến .”
Minh Diệp thôi.
“Mau , thật sự ngủ .”
Cậu chịu: “Tôi ở đây chăm sóc .”
“Không cần.”
“Rầm” một tiếng, cũng đóng cửa nhốt Minh Diệp ở ngoài.
—————————————
Tôi tìm đủ cách để tránh mặt Biên Bội Thì một thời gian.
Thật , cứ để chuyện lơ lửng như là kế sách lâu dài, giữa chúng sớm muộn gì cũng một đáp án, một kết quả.
trong lòng thật sự chút tự tin nào.
Nếu lật bài ngửa, gì với đây?
Chất vấn ?
Hỏi về và bạch nguyệt quang của ?
Hay là hỏi câu hỏi nhàm chán nhất, rốt cuộc yêu em ?