“Thầy Biên, em .”
“Không dạy em ? Lúc học thì làm gì?”
“Thì… nghĩ về .”
Biên Bội Thì khẽ một tiếng: “Vậy dạy em một nữa.”
Anh lấy một cây bút sạch khác, chấm nước trong chén rửa bút, từ từ vận bút nhẹ nhàng lưng .
Một nét ngang.
Một nét sổ.
Rồi một nét sổ.
Mỗi nét bút như một dòng điện yếu ớt chạy qua, cảm giác tê dại lan từ lưng khắp . Tôi cắn chặt môi, tay cầm bút lông lung tung cả lên.
Biên Bội Thì vô tình nhận xét: “Tôi từng dạy học trò nào kém cỏi như em.”
Tôi mà dấy lên một chút cảm giác hổ vì lời của , liền cam chịu yếu thế mà : “Lẽ nào thầy Biên bình thường đều dạy học trò chữ như ?”
Biên Bội Thì khẽ hừ một tiếng: “Tôi dạy thế nào là việc của , em học là việc của em.”
Tôi : “Vậy tìm thầy khác dạy .” Tôi giả vờ thoát .
Đương nhiên sẽ cho phép, cúi đè lên , nắm lấy tay , ngay ngắn ba chữ giấy:
“Tô Thừa Phong”.
…Chết tiệt.
Cảm giác thật khó tả. Nếu diễn tả , thi đó là việc quyến rũ bởi đàn ông , mà vẫn bình tĩnh để đầy đủ họ tên của lên giấy.
“Ba chữ đơn giản như , còn phiền đến thầy khác ?” Giọng trầm thấp của Biên Bội Thì vang lên bên tai.
Nửa của từ tai trở tê dại, tự chủ mà : “Thầy Biên, em sai .”
Biên Bội Thì vỗ vỗ m.ô.n.g : “Ngoan, nếu , thầy sẽ thưởng cho em.”
Chiếc điện thoại đặt bàn reo ba . Đến thứ tư, Biên Bội Thì mà cầm lên, trượt nút , bật loa ngoài.
Tôi gần như phát điên.
“Tô Thừa Phong làm gì đấy? Lâu thế điện thoại.” Giọng Minh Diệp truyền qua loa ngoài.
“Đang…” Tôi một chữ, giọng suýt chút nữa lạc .
Tôi cố ý hắng giọng, mới : “Đang học bài.”
Biên Bội Thì khẽ hừ một tiếng.
“…” Im lặng một lúc, Minh Diệp : “Ra ngoài ăn tối .”
Biên Bội Thì bắt đầu hành hạ .
“Không , rảnh, thế nhé.” Tôi cố gắng giữ vững giọng , xong liền nhanh chóng cúp máy.
Biên Bội Thì thong thả : “Em dứt khoát từ chối như , sẽ đau lòng đấy chứ?”
“…”
Tôi nhận đây sai lầm khi nhận định về . Tôi tưởng ôn hòa nhã nhặn, một quân tử hào hoa, thực cực kỳ độc đoán, chiếm hữu cực mạnh.
Kể từ tối thứ Sáu đón từ quán bar về, suốt hai ngày cuối tuần cho khỏi nhà. Tôi hành hạ nhẹ, khắp nơi đều là dấu vết để , váy còn xé rách hai cái.
“Biên Bội Thì đúng là…”
Nghĩ mãi, tức tối thốt mấy chữ: “Đồ cầm thú đội lốt !”
“Cảm ơn.” Biên Bội Thì những thấy hổ mà còn lấy làm vinh dự, ôm lên, khẽ bên tai : “Tôi sẽ cố gắng xứng đáng với lời nhận xét .”
—————————————
Tôi uể oải khuấy bát chè trong bát.
Không ngọt chút nào, một chút cũng .
Đã năm ngày kể từ khi thầy Biên về quê giải quyết việc riêng.
Tôi nhớ , nhớ đến phát điên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-muu/chuong-4.html.]
Minh Diệp đối diện hỏi: “Cậu đoán xem hai hôm về thăm bà ngoại, ở nghĩa trang gặp ai?”
Tôi : “Biên Bội Thì.”
Minh Diệp nghẹn lời: “Sao ?”
“Quê hai cùng một chỗ, mấy hôm cũng về … Hơn nữa, thể khiến đặc biệt nhắc đến với thì còn ai nữa.” Tôi mất hứng, múc một miếng xoài trong bát ăn.
Minh Diệp im lặng một lúc, đó : “Cậu đây một mối tình đầu trông giống ?”
Tôi tự chủ mà nhíu mày.
“Cậu ý gì?”
Minh Diệp đắc ý , lấy một bức ảnh trong điện thoại , đẩy đến mặt .
“Người chính là mà thăm ở nghĩa trang hôm đó.”
“Cậu thấy giống ?”
Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh chụp từ tấm ảnh nghiệp cấp ba mà lấy ở .
Ảnh phóng to, rõ ràng cố ý. Hai trai mặc đồng phục học sinh, bên trái là Biên Phối Thời, còn bên …
Thật sự chút giống .
Tôi : “Cậu lấy ảnh ở đấy.”
Minh Diệp: “Tôi mới đây học cùng cấp ba với , nhưng hơn mấy khóa, tìm giáo viên và các khóa ở trường để hỏi thăm.”
Tôi mặt cảm xúc: “Vậy thì ? Cậu tìm cái thì ích gì?”
Minh Diệp bận tâm đến thái độ của , cất điện thoại .
“Không gì cả, chỉ là thấy nên thôi.”
“Cậu nam sinh c.h.ế.t thế nào ?”
“Bởi vì —”
Cậu hạ giọng: “Cũng sở thích mặc đồ nữ.”
“Nghe lúc chết, chỉ mặc một chiếc váy.”
Tôi cắn đầu lưỡi: “Thì ?”
“Sao ư? Cậu xem ?” Nụ của Minh Diệp mang theo vẻ quỷ dị.
“Tự lừa dối ý nghĩa gì ? Rõ ràng là Biên Bội Thì thấy một chút hình bóng của nam sinh ở .”
“Nếu nghĩ tại ngay từ đầu với như ?”
… , tại ?
Tôi dường như bao giờ suy nghĩ kỹ về vấn đề .
Từ khi chuyển đến, Biên Bội Thì thể hiện sự thiện và quan tâm đến . Khi chúng mới quen lâu, mời đến nhà ăn cơm.
Tôi làm bánh ngọt, mở cửa hàng online và cả một tiệm nhỏ, liền thích môi trường đó, thời gian rảnh sẽ đến quán , đôi khi chỉ gọi một ly cà phê và một phần bánh ngọt, liền cả buổi chiều.
Tôi nhờ thử món mới, cũng bao giờ từ chối. Tôi cũng học thư pháp, liền vô điều kiện dạy , là để đáp việc cho thử bánh miễn phí.
Tôi luôn nghĩ là một như .
Cho đến hôm nay mới đầu tiên nhận , tất cả những điều lẽ đều lý do.
điều quan trọng ?
Điều thật sự quan trọng ?
…Hình như là .
Lòng chua xót chát đắng, thừa nhận lún sâu .
Tôi sở hữu trái tim chứ chỉ là cơ thể .
Tôi… yêu .
Đầu óc rối bời nghĩ ngợi suốt cả đoạn đường.
Sau khi về, kìm lòng mà dùng mật khẩu mở cửa nhà Biên Bội Thì.