Ám Muội Thích Sát - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:14:47
Lượt xem: 189

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện hậu cung Triệu gia còn xong, thể ?

Thấy để mắt, Tiêu Thượng Hoài đơn giản vươn tay kéo lên.

Sau đó, cứ như bế hài tử, nâng lên đối diện .

Hai chân giữ thắt lưng, đầu phân phó phía :

"Kỳ Lục, trói ."

Ta giãy giụa nhảy xuống, ai ngờ vỗ một cái lên mông, lực đạo nhẹ nặng.

"Ngươi—"

"Còn đến thanh lâu, thì cứ m/ắng tiếp."

"Vương gia!"

Tần Tư Tư chẳng lấy dũng khí, run run cất tiếng:

"Niệm Niệm là một hài t.ử !"

"Niệm Niệm? Tần Niệm Niệm? Hóa là ngươi dạy nàng!"

Ta vội vàng thanh minh:

"Không liên quan đến nàng, và nàng trong sạch!"

Tiêu Thượng Hoài hừ lạnh, khóe môi nhếch lên đầy trào phúng:

"Hừ, !"

Hắn gây khó dễ cho Tần Tư Tư, chỉ trực tiếp bế khỏi thanh lâu.

Mà tư thế của lúc … quả thực khiến h/ận thể tìm một cái lỗ mà chui xuống!

Ta bám , hai chân quặp ch/ặt lấy hông, trói cùng .

Hai tay vòng qua cổ , cũng trói .

Hắn thấy mất mặt, nhưng thì !

Ta vội vàng vùi mặt hõm cổ , che khuất bộ khuôn mặt, tránh nhận .

Bằng hữu trong nghề đều nhận nhiệm vụ ám sát Tiêu Thượng Hoài.

Nếu để bọn họ thấy cảnh , chẳng sẽ chê đến suốt đời ?

Bên ngoài phố xá huyên náo, bàn tán xôn xao.

"Người nào mà bày bố lớn như , còn ôm theo một đứa nhỏ?"

"Ngay cả Nhiếp Chính Vương mà ngươi cũng nhận ? Mới thành mấy hôm , con lớn thế ?"

"Đây nào hài tử? Rõ ràng là hình của nam nhân trưởng thành!"

"Nhìn xem, xem, chân tay còn trói nữa! Chắc chắn phạm chuyện gì!"

"Vương gia quả nhiên dũng mãnh, lấy làm mồi bắt phạm nhân!"

"Phải đó! Hài tử, ngươi trở thành hùng như Vương gia, chớ để trói như mà rước nhục !"

"Mẫu ơi, thật mất mặt quá…"

"Suỵt, cẩn thận thấy! Lỡ nhảy xuống đ/á/nh ngươi thì ?"

A a a a! Đồ trời đ/á/nh Tiêu Thượng Hoài!

Bổn tọa nhất định vặn cổ ngươi xuống đ/á như trái bóng!

Tiếng cửa lớn của vương phủ rốt cuộc cũng vang lên, mở khép .

Ta lập tức ngẩng đầu, mở miệng mắ/ng ch/ửi.

"Tiêu Thượng Hoài, đầu ngươi lừa đ/á ? Ngươi cần mặt mũi thì thôi, còn kéo cùng mất mặt với ngươi? Chỉ mấy bước chân, chẳng lẽ tự ? Hả?"

"Còn nữa, thanh lâu thì nào? Ngươi cả ngày trong phủ, tìm trò chuyện cũng ? Nếu ngươi dám làm gì Tần Tư Tư, coi chừng đ/á/nh nát cái đầu ch.ó của ngươi!"

"Ưm—!"

Chưa đợi xong, môi c.ắ.n lấy.

Những lời mắ/ng ch/ửi kịp thốt liền mất phương hướng, cũng như tâm trí lúc , mơ hồ chốn nương tựa.

Đầu óc rối như tơ vò, nhưng nhanh phản ứng bất kể thế nào, cũng thể để rơi xuống thế hạ phong!

, khi thể cạy mở môi , chủ động tiến đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-muoi-thich-sat/chuong-7.html.]

Cả Tiêu Thượng Hoài rõ ràng đơ , nhưng ngay đó, lập tức nhiệt tình đáp .

Ta còn đang đắc ý với thế chủ động của , thì bỗng cảm giác thứ gì đó cứng cứng, nóng hổi chạm mung ...

Nhận thức chuyện gì đang xảy , trừng to mắt, thể tin nổi:

"Ngươi là s/úc si/nh ?"

Tiêu Thượng Hoài thở nặng nề, ôm sải bước về phía giường, giọng khẽ run:

"Niệm Niệm, giúp vi phu một chút..."

Nghe nhẫn nhịn đến cực hạn, nhướng mày:

"Trước tiên, ngươi cởi trói cho ."

Tiêu Thượng Hoài xoay , đưa lưng về phía .

Chính lúc , phát hiện một thanh ki/ếm treo giá đầu giường.

Hèn chi gi*t khó như , tên đúng là chỗ nào cũng giấu đ/ao cả!

Ta lập tức rút ki/ếm, ch/ém đ/ứt dây trói tay chân.

Vừa chạm đất, trở tay đặt lưỡi ki/ếm ngang cổ , nhạt:

"Đánh thắng , liền thuận theo ngươi."

Trong sân viện, hoa rụng đầy đất, ki/ếm quang lập lòe.

Giữa tiếng binh khí giao tranh, hai bóng như u linh quấn lấy , lướt qua lướt tựa gió thoảng.

Đám thị vệ trong vương phủ đều tụ tập xem náo nhiệt.

"Vương phi quả nhiên thủ bất phàm, thể giao thủ ngang ngửa với vương gia!"

"Ơ? Vương phi chẳng nữ nhân ?"

"Ngươi , vương phi thích chơi giả trang, dạo còn giả làm thích khách, vương gia cho chúng trực đêm nữa kìa."

"Vậy rốt cuộc vương phi là nam nữ?"

"Nam."

"Nữ."

"Nhìn vóc dáng, rõ ràng là nam."

"Nhìn dung mạo, y hệt nữ."

"Thôi đừng tranh cãi nữa, vương phi chính là một nam nhân xinh ."

"Kỳ Lục, ngươi chắc chắn ?"

"Dĩ nhiên, và vương phi là cố nhân!"

Trong lúc bọn họ , đ/á/nh rơi thanh ki/ếm trong tay Tiêu Thượng Hoài, mà ki/ếm của cũng văng xa.

Đối thủ quả nhiên khó đối phó.

Không binh khí u/y hi*p tính mạng, song quyền cước càng thêm sảng khoái.

Ta tập trung tinh thần, thuần thục hóa giải từng đợt tấn công.

"Vương phi, cố lên!"

Một tiếng ch.ó sủa vang lên, khiến t/âm th/ần thoáng d/ao động.

Ngay khoảnh khắc đó, chậm mất một nhịp, bàn tay Tiêu Thượng Hoài lập tức đặt lên cổ .

"Ta thắng ."

Không cần cũng đắc ý đến mức nào, liền hung hăng trừng Kỳ Lục:

"Ngươi sủa cái gì đấy?"

Kỳ Lục rụt cổ, cúi đầu như con cút, lí nhí :

"Vương phi... thứ... thứ tội..."

Ta tức đến nghiến răng. Hắn chỉ một câu, thì mất cả danh tiết!

"Không tính! Hắn quấy nhiễu !"

"... Không đúng! Ta là phụ ngươi!"

 

Loading...