Ám Muội Thích Sát - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-02 05:24:42
Lượt xem: 196

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ta mặc một chút mới đem b/án.

Thế nhưng, bước chân phố, thấy một toán binh lính cầm đ/ao xông về phía .

Ban đầu, nghĩ bọn họ đuổi theo , dù gì cũng từng gây chuyện gì tày đình, cùng lắm chỉ là tr/ộm vài cái bánh bao.

Mãi đến khi một thanh đ/ao sắc bén lướt qua tai, mới hiểu .

 Truyện Danh sách chươngChương   Nghe

Ta kinh hãi vô cùng, lập tức co giò bỏ chạy.

Dựa thể linh hoạt và hiểu rõ địa hình Lộc Thành, lượn qua vài con hẻm, chui ngoài thành qua một cái hang chó.

Sau đó ngã phịch xuống đất, thở dốc từng cơn, mặt tái nhợt.

Quá quá quá đ/áng s/ợ!

Ta tưởng rằng mạng nhỏ giữ .

Không ngờ, đám quan binh từ trong thành vẫn đuổi theo sát gót:

"Nhanh! Hắn ở đằng !"

Lực của gần như cạn, chạy vài bước thì ngã xuống.

Không xa mặt, một con sông lớn.

Nhìn đám đ/ao ki/ếm ngừng áp sát, hạ quyết tâm.

Nhảy xuống sông, vẫn còn một đường sống.

Bị đ/âm một đ/ao, tất ch*t vô nghi.

Ta tay chân cùng lúc cử động, lao thẳng xuống nước.

Nước sông lạnh thấu xươ/ng, ập miệng mũi.

Cảm giác nghẹt thở khiến chìm nỗi k/inh h/oàng vô tận.

Ta liều mạng bắt lấy thứ gì đó, nhưng từ kẽ tay trượt , chỉ nước, mà còn là sinh mạng của .

Y phục sớm cuốn trôi, thấy đám quan binh dùng gậy móc lấy nó lên.

Nếu cây gậy đó đưa về phía , để thể bám lấy, thì bao…

Ta nghĩ, kiếp đừng khổ sở thế nữa.

Nếu thể đầu th/ai nhà phú quý, sống như thiếu niên , thì thật bao…

vận mệnh vứt bỏ .

Ta nước cuốn trôi lên bờ, nhặt .

Mơ hồ thấy hai đối thoại:

"Ngươi nhặt cái đứa hấp hối làm gì?"

"Đứa nhỏ xinh , thể ki/ếm nhiều tiền."

"Chúng còn Minh Huyện, nhỡ ch*t giữa đường thì ..."

"Cứ mang theo, sống ch*t tùy mệnh, ch*t thì vứt, sống thì tận dụng."

Trong ký ức , dung mạo của thiếu niên năm dần hòa làm một với gương mặt của Tiêu Thượng Hoài.

Thì , tại Lộc Thành năm đó, từng gặp .

Khi quan binh truy sát, vô tình đụng .

Ta khoác y phục của , liền trở thành kẻ thế mạng.

May , mệnh kiên cường, tuy rơi cảnh nước lửa mà vẫn còn sống sót, chỉ là trí nhớ phai mờ theo làn nước lạnh thấu xươ/ng.

Hóa , cản tai kiếp, chính là ...

Ta đột ngột mở mắt, siết ch/ặt lấy cổ tay Tiêu Thượng Hoài, đáy mắt bừng lên vẻ c/ăm phẫn:

"Đạo sĩ họ Trương ?"

Tên trời đ/á/nh dám h/ãm h/ại !

Ta nhất định cạo trọc đầu , quăng xuống nước cho hả gi/ận!

"Hắn về Thanh Thành Sơn ."

Tiêu Thượng Hoài khẽ đáp, trong mắt vương một tầng đỏ nhạt, đoạn đưa một phong thư đến mặt .

【Tiểu hữu họ Tạ:

Lần đắc tội, chẳng qua là vạn bất đắc dĩ. Song, phá cục càng sớm, đối với ngươi và vương gia càng lợi.

Bần đạo tính rằng, năm xưa tiểu hữu vì đại nạn mà mất ký ức, chỉ thể dùng thủy vận để phá giải, nên mới nghĩ hạ sách .

Hẳn giờ đây tiểu hữu tường tận sự, hãy an tâm mà ở vương phủ. Vương gia là đáng để gửi gắm cả đời.

Kẻ chắn kiếp nạn, nếu xuất phát từ chân tâm, thì làm thể thành công?

Vương gia từng , thuở sơ ngộ, chính tiểu hữu tự đổi y phục với , dẫn dụ quan binh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-muoi-thich-sat/chuong-11.html.]

Sau đó, bần đạo nhận thấy trong mệnh vương gia bỗng dưng thêm một tia phúc vận.

Nhẩm tính một phen, mới tiểu hữu từng chân thành cầu nguyện, nguyện cùng vương gia đổi lấy phúc phần.

Ngay từ thuở đầu dốc lòng đến , trách vương gia chẳng thể vơi bớt tình thâm ý trọng.

Bần đạo tiểu hữu lúc còn hậm hực trong lòng, nên tự rời .

Lời đến đây, cáo biệt.】

Ta: "..."

Ta đổi y phục là bởi thấy nó đáng giá.

Ta từng nghĩ đến việc đổi phúc phần, là bởi vẻ giàu sang.

Nào ngờ, Tiêu Thượng Hoài còn xui xẻo hơn cả !

Người mắt vẫn chìm trong nỗi k/inh h/oàng khi rơi xuống nước, chẳng còn vẻ ung dung đĩnh đạc như khi.

Quyền khuynh thiên hạ, lật tay che trời như , mà cũng lúc lộ thần sắc như , thật là hiếm .

"Sao , đ/au lòng ?" Ta khẽ nhếch môi, một tiếng.

Tiêu Thượng Hoài siết ch/ặt tay , trầm giọng đáp: "Ừ."

"Nếu đ/au lòng thật, để ."

"Đừng quậy nữa."

"Tiêu Thượng Hoài, ngươi đúng là một con chó."

"Ừ."

"Ta tặng ngươi một món quà, chịu ?"

"Được."

"Lộc Thành, cổng thành phía Tây Nam, cách hai dặm, trong hốc cây hoè lớn thứ hai, một khối ngọc bội."

Toàn Tiêu Thượng Hoài khựng , ánh mắt dần phủ lên một tia chấn động lẫn vui sướng mãnh liệt.

Hồi lâu, mới cất giọng khàn khàn: "Đã tặng , thì đừng trả nữa."

Mãi về mới , đó là tín vật đính ước tổ truyền của nhà .

Ta hôn thư, đó ngay ngắn hai chữ thật lớn.

Tạ Mai.

Ta kìm bật : "Ngươi sợ cược sai ư?"

"Sẽ sai." Tiêu Thượng Hoài trầm giọng, đáy mắt thâm sâu như đáy vực. "Ta từng đ/á/nh cược."

Đôi mắt vẫn sâu thẳm như xoáy nước, giống hệt như thuở đầu gặp gỡ.

nghĩ, cũng sẽ nhận sai .

Vận mệnh khó lường, họa phúc xoay vần, chi bằng dùng chân tâm đổi lấy chân tâm.

Trong mắt , dùng sinh mệnh của để bảo , đổi , dốc lòng thật tâm đối đãi với .

Dẫu đó chỉ là một hiểu lầm đẽ, thì nay lấy chân tình đáp , cũng muộn.

Nghe , Hoàng đế thật sự lui về chuyên tâm sinh con nối dõi.

Vì nhà họ Tiêu, đúng là vắt kiệt tâm huyết, thậm chí tiếc mạng sống.

Không giống Tiêu Thượng Hoài, cả ngày chỉ quấn lấy —một nam nhân.

Ta từng hỏi , vì tự làm Hoàng đế.

Hắn bảo, phúc vận nông cạn, thể che chở lê dân bách tính.

Ta lấy làm khó hiểu, làm Hoàng đế chẳng sẽ phúc khí ?

Hắn chỉ nhàn nhạt , hỏi ngược , mong làm Hoàng đế .

Đương nhiên là .

Hoàng đế trong lòng chứa giang sơn, chứa lê dân, chứa thiên thu vạn đại.

duy chỉ thể chứa trọn một .

Vẫn làm Vương gia thì hơn.

Lần nữa gặp Trương Thiên Sư, là tại lễ đầy tháng của Đại hoàng tử.

Ta gi/ật của mấy túi phúc lộc, thêm một xấp bùa chú, mới chịu dừng tay.

Lão đạo quả thực chút bản lĩnh, mang theo những thứ .

Coi như bù đắp cho việc hại rơi xuống nước .

Hắn đúng, vốn là phúc.

Ít nhất, nửa đời của , chắc chắn sẽ viên mãn hạnh phúc.

Loading...