Nói đến đây, Hứa cúi đầu đưa tay lau nước mắt, bà khàn giọng yếu ớt : "Nếu... Tiểu Từ còn ở đây thì mấy."
Hạng Hựu Dịch bên Hứa lâu, lắng bà kể về một chuyện hồi nhỏ của Hứa Từ, thời gian trôi qua nhanh, đến khi sực tỉnh là hoàng hôn.
Y tá đến kiểm tra phòng, Hạng Hựu Dịch liền rời , chào tạm biệt bà, dặn dò bà nghỉ ngơi thật .
Anh khỏi phòng bệnh, bước thang máy, sống lưng thẳng tắp chợt trùng xuống, tựa thành thang máy ngẩng đầu tấm gương phản chiếu phía là một khuôn mặt đầy mệt mỏi.
Anh nhắm mắt , thang máy hạ xuống, cơ thể mất trọng lực vài giây một tiếng "đinh" vang lên, Hạng Hựu Dịch mở mắt.
Trên gương phía đầu , xuất hiện thêm một bóng .
Hứa Từ một bộ quần áo, trong cái mùa đông lạnh giá , vẫn mặc bộ đồng phục mùa hè cũ từ nhiều năm , nhăn nhúm khoác .
Cậu kéo cổ áo, vẻ thoải mái, Hạng Hựu Dịch đang ngây , Hứa Từ bĩu môi ghé sát , bàn tay lạnh buốt kéo tay Hạng Hựu Dịch đáng thương : "Hựu Dịch, thật sự đốt cho em vài bộ quần áo tử tế đấy."
Đó là sự mừng rỡ điên cuồng!
Hạng Hựu Dịch dang tay, nắm lấy cánh tay Hứa Từ, kéo mạnh lòng.
Thân thể gầy gò cao hơn một chút ôm chặt. Hạng Hựu Dịch cắn răng, giọng như bóp nghẹt: "Em ?"
"Hựu Hựu, em luôn ở bên cạnh , chỉ là ban ngày, thể thấy em."
Hứa Từ nâng tay nhẹ nhàng vuốt ve gáy Hạng Hựu Dịch. "Ra ngoài , bên ngoài đang kìa."
Hạng Hựu Dịch sững sờ, đầu sang, bên ngoài cửa thang máy đang mở rộng đầy , tất cả đều há hốc miệng .
Trong mắt ngoài lúc giống như đang diễn một vở kịch câm, Hạng Hựu Dịch mím môi rút tay về, lòng bàn tay buông thõng bên hông quần, nhưng ngón tay cong lên một cách tự nhiên. Anh bước khỏi thang máy, đám đông lập tức tránh , Hạng Hựu Dịch cúi đầu, kéo Hứa Từ vội vàng rời .
Đi đến bãi đỗ xe, trong xe, Hạng Hựu Dịch vội vàng lái xe, mà đặt hai tay lên vai Hứa Từ, cúi về phía , hôn lên môi Hứa Từ.
Hứa Từ tựa xe, đưa tay ôm lấy eo Hạng Hựu Dịch.
Nụ hôn như đang l.i.ế.m một tảng băng, Hạng Hựu Dịch cảm nhận sự lạnh lẽo từ Hứa Từ, đầu lưỡi lướt qua từ từ lùi .
Anh và Hứa Từ chạm mũi , Hạng Hựu Dịch cụp mắt xuống, thở phả còn Hứa Từ thì yên lặng .
Hạng Hựu Dịch mở lời hỏi: "Chỉ khi trời tối mới thấy em ?"
Hứa Từ gật đầu, : "Đến ban ngày em thể hiện thực thể mặt ."
"Anh cứ nghĩ em rời xa ."
Vai Hạng Hựu Dịch rũ xuống, úp mặt lên Hứa Từ vùi mặt vai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-khi-qua-nang/chuong-9.html.]
Hứa Từ nhẹ nhàng vuốt ve lưng , an ủi : "Em hứa với , em sẽ làm ."
"Đừng rời xa nữa, thật sự sẽ sụp đổ mất."
"Sẽ ."
Hứa Từ dùng hai tay nâng mặt Hạng Hựu Dịch, bốn mắt , ngẩng đầu lên hôn vết lệ nơi khóe mắt Hạng Hựu Dịch.
Cậu : "Hựu Hựu bảo bối trở thành đồ mít ướt ."
Hạng Hựu Dịch khựng , vành tai tức lập tức đỏ bừng. Anh rời khỏi Hứa Từ thẳng dậy, hai tay nắm chặt vô lăng ho nhẹ một tiếng, mặt chậm rãi nổi lên một vệt hồng nhạt.
"Đi mua quần áo ."
Hạng Hựu Dịch khẽ , khởi động xe. Hứa Từ bên cạnh ha hả, lẩm bẩm bên tai Hạng Hựu Dịch: "Sao thế? Ngại ?"
Hạng Hựu Dịch làm ngơ, siết chặt vô lăng, lái xe khỏi bãi đỗ xe.
Gần đây một trung tâm thương mại, Hạng Hựu Dịch đậu xe ở lề đường, lúc xuống xe bước chân ngừng , nghiêng đầu Hứa Từ đang về phía , hỏi: "Lạnh ?"
"Không lạnh lắm, chỉ là trông mắt cho lắm."
Hứa Từ kéo vạt áo đồng phục , Hạng Hựu Dịch nhếch mép "Anh thấy mà, trông thanh thuần."
Hứa Từ liền xa, đưa tay khoác lên vai Hạng Hựu Dịch, nghiêng đầu : "Thì Hựu Hựu thích kiểu ."
Cậu thích trêu chọc Hạng Hựu Dịch, vệt hồng tan gò má đối phương ửng lên, cúi đầu hôn một cái lên má Hạng Hựu Dịch.
Vào trung tâm thương mại, Hứa Từ vội mua quần áo mà đói, ăn cơm.
"Ăn cơm? Em ăn kiểu gì? Có cần về nấu cho em ?"
"Không cần, lát nữa cứ đặt lên bàn là , em thể ăn ."
Nói là , Hạng Hựu Dịch vẫn đến một quán ăn Quảng Đông, chỗ. Một nhân viên phục vụ tới thấy chỉ một , định dọn một bộ chén đĩa, Hạng Hựu Dịch liền : "Đừng dọn , ở đây ."
Nhân viên phục vụ sững sờ một lát, dừng động tác, Hạng Hựu Dịch mím môi, mở thực đơn, bắt đầu gọi món.
Toàn bộ đều là phần đôi, trong nhà hàng mới cảm thấy đói, đây lẽ là bữa ăn đầu tiên của hôm nay.
Hạng Hựu Dịch gọi vài món, khi tên món ăn đều ngẩng đầu sang đối diện, nhân viên phục vụ cúi đầu ghi tên món, thấy lạ thì thuận theo ánh mắt của vị khách sang. Không gì cả, trống rỗng.
"Anh đều ăn uống tử tế."
Chờ nhân viên phục vụ , Hứa Từ lẩm bẩm trách .