Hạng Hựu Dịch cầm ly thủy tinh uống một ngụm, nước chanh làm ẩm đôi môi khô khốc, khẽ : "Một ăn cơm chẳng thí vị gì cả."
Suốt hơn mười năm qua, bao giờ xa Hứa Từ, mỗi khi công tác xa, cứ đến giờ ăn Hứa Từ gọi điện thoại cho , léo nhéo hỏi ăn , ăn gì , vẫn ăn.
Hứa Từ , rời xa , điện thoại bao giờ reo nữa bên tai tĩnh lặng, việc ăn uống đối với trở thành một nhiệm vụ để duy trì sự sống.
Không ý nghĩa, hương vị, chỉ cần còn sống, ăn tạm gì đó cũng đủ .
"Hựu Hựu, em xin ."
Hứa Từ xin Hạng Hựu Dịch. Hạng Hựu Dịch cúi đầu, miếng chanh đang xoay tròn trong ly nước, khẽ: "Anh đây nghĩ , chỉ cần em trở về, sẽ tha thứ cho em, bây giờ cũng ."
Làm thể trách Hứa Từ chứ?
Không thể, vĩnh viễn thể.
Hứa Từ của là nhất, là niềm khao khát của thời niên thiếu, cũng là vườn địa đàng của khi trưởng thành, vĩnh viễn thế tục vấy bẩn, chỉ làm những điều thích, luôn nhiệt huyết, tràn đầy ước mơ như thuở niên thiếu, làm thể trách .
Nghĩ như , Hạng Hựu Dịch ngẩng đầu lên. Trong tầm mắt là sự dịu dàng, là những cánh chim, là tuyết trắng xóa bay lả tả trong mùa đông rơi trái tim Hứa Từ, tan biến hư .
Theo lời Hứa Từ, thể ăn cơm, dùng đũa mà dùng cách "thiền định", hít lấy hương vị của thức ăn ôm bụng, ườn ghế ợ một tiếng no nê.
Hạng Hựu Dịch chậm rãi ăn hết một bát mì, dậy thanh toán. Nhân viên phục vụ thấy vẫn còn một nửa món ăn đụng đến hỏi đóng gói mang về , Hạng Hựu Dịch từ chối.
Ra khỏi nhà hàng, mua quần áo cho Hứa Từ, Hạng Hựu Dịch đến một cửa hàng của thương hiệu mà Hứa Từ thường mặc đây chọn một vài bộ quần áo, bước phòng thử đồ, Hứa Từ lập tức chen , nửa treo .
Cậu chọn chọn cuối cùng chọn hai bộ, Hạng Hựu Dịch chất liệu, nhẹ nhàng gật đầu. "Chất liệu cotton lạnh dễ cháy."
Mua quần áo nhanh, cửa hàng đầy mười phút, Hứa Từ trông hài lòng nắm lấy tay Hạng Hựu Dịch, cơ thể như bay lên.
Cậu tưởng Hạng Hựu Dịch định về, nhưng ngờ rẽ sang tầng hai, Hứa Từ hỏi : "Anh mua gì ?"
Hạng Hựu Dịch gì chỉ nắm tay , thang máy lên tầng hai, rẽ qua một góc kéo Hứa Từ đang ngây cửa hàng.
Đó là một cửa hàng thương hiệu chuyên làm nhẫn cưới đặt riêng, nhân viên cửa hàng chắc hẳn quen Hạng Hựu Dịch, thấy đến liền hỏi: "Anh Hạng cuối cùng cũng đến , là đến lấy nhẫn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/am-khi-qua-nang/chuong-10.html.]
Hạng Hựu Dịch gật đầu, sang bên cạnh nhân viên cửa hàng thấy nghiêng đầu. Trên khuôn mặt vốn lạnh nhạt xa cách của nở một nụ nhạt, trong mắt lóe lên những tia sáng lấp lánh, : "Người yêu của trở về ."
Người yêu của , thích, sẽ cùng sống trọn đời , tất cả những cách gọi đó hòa quyện trở thành Tiểu Từ của .
Nhẫn chuẩn sẵn từ hơn một năm , rành về những thiết kế , nhưng một cặp nhẫn đôi độc nhất vô nhị cho Hứa Từ nên mày mò hơn hai tháng, đến khi chiếc nhẫn thành thì Hứa Từ còn đời nữa.
Hạng Hựu Dịch luôn ngừng lên kế hoạch cho cuộc đời , khi học cấp ba làm luật sư thì thi khoa luật, khi thi xong kỳ thi tư pháp thì thực tập ở văn phòng luật. Mọi thứ đều đấy trật tự. Trong cuộc sống nhàm chán lặp lặp của điều tỏa sáng nhất lẽ chính là Hứa Từ.
Anh đưa Hứa Từ cuộc đời , hơn mười năm bầu bạn, tiến thêm một bước, một danh phận hợp lý, nghĩ đến hôn nhân cùng Hứa Từ gắn bó ngay cả khi chết.
Từ "chồng" thuộc về cả hai họ.
Trở về nhà, Hạng Hựu Dịch đặt quần áo và nhẫn của Hứa Từ chậu lửa, chất liệu cotton lạnh nhanh chóng biến thành tro bụi.
Trong khí, kim cương tiếp xúc với lửa, kim cương nhẫn bạc cháy thành khí trong nhiệt độ dần tăng, ngay cả tro bụi cũng còn sót .
Khuôn mặt Hạng Hựu Dịch đỏ bừng trong ánh lửa ấm áp, ngẩng đầu Hứa Từ đang xổm bên cạnh tựa khoe khoang chiếc nhẫn ngón áp út của : "Hựu Hựu, đang cầu hôn em ?"
"Em đồng ý chứ?"
Hạng Hựu Dịch đưa tay nắm lấy cổ tay , nhưng Hứa Từ nắm ngược , kéo tay đặt lên môi , nhẹ nhàng hôn lên chiếc nhẫn ngón áp út của Hạng Hựu Dịch.
Đầu ngón tay Hạng Hựu Dịch khẽ run, sự căng thẳng thể kiềm chế dâng trào trong lòng, Hứa Từ , cơ thể lạnh lẽo chiếc nhẫn bạc gò bó.
Hơi nóng, trái tim như nung chảy.
Giá mà thể cứ thế mãi thì mấy.
Hứa Từ khẽ vẫy tay, ngọn lửa tắt, tro bụi cũng tan biến, khói trong phòng dần bay .
Hứa Từ nắm lấy tay Hạng Hựu Dịch, các ngón tay đan , những chiếc nhẫn ngón áp út va , cúi đầu hôn lên môi Hạng Hựu Dịch.
Mỗi tấc cơ thể của Hứa Từ đều lạnh lẽo, những ngón tay chạm đôi môi hôn những chiếc răng cọ qua yết hầu, từng chút một cắn , lạnh tràn khắp cơ thể Hạng Hựu Dịch khiến run lên bần bật.
Hứa Từ lao tới, khẽ rên một tiếng nhưng lùi , ôm chặt Hứa Từ, gọi tên : "Anh yêu em."